Váy Hồng Sau Cùng/Chương 7C. 7
20px

Bước chân hắn loạng choạng mất thăng bằng, lảo đảo chạy ra ngoài, nào ngờ lại giẫm trúng một phiến đá lõm.

Cả người ngã mạnh ra phía sau, gáy cũng đập vào khung cửa.

“A huynh!”

Trước lúc ngất đi, Chúc Thanh Sơn nghĩ.

Đợi tìm được Ân Ân, hắn sẽ không ép Ân Ân gả cho Bùi Trì nữa.

Hắn nghe lời Ân Ân.

Chỉ cần Ân Ân vui vẻ là được.

Lúc Chúc Thanh Sơn tỉnh lại, toàn thân đầy mồ hôi lạnh.

Hắn vừa trải qua một giấc mộng lớn, một cơn ác mộng kinh hoàng.

Chúc Vân Thiều bưng t.h.u.ố.c tới, kinh ngạc lên tiếng.

“A huynh! Huynh cầm kiếm đi đâu vậy?”

Chúc Thanh Sơn đỏ hoe mắt, bước chân không dừng.

Mang theo tiếng sấm vang trời, xông thẳng vào Vương phủ.

Bùi Trì đứng giữa màn mưa hiu quạnh, đang trầm giọng phân phó hạ nhân.

“Đi tra cho ta, dù chân trời góc bể, ta cũng phải gặp lại Ân Ân một lần.”

“Đến giờ ta mới biết, không phải ta chọn Ân Ân, mà là Ân Ân chọn ta.”

“Ta đã phụ nàng một lần, tuyệt đối không thể sai thêm lần nữa…”

Bùi Trì còn chưa nói xong.

Đã có trường kiếm xé gió lao tới.

Bùi Trì miễn cưỡng tránh được, nhưng cánh tay vẫn bị rạch ra một vết m.á.u.

Tóc đen của Chúc Thanh Sơn rối tung, đôi mắt như muốn nứt ra.

“Ta vốn tưởng ngươi là người tốt.”

“Ta vốn cho rằng, ngươi yêu Vân Thiều như thế, sau khi thành hôn ít nhất cũng sẽ không bạc đãi Ân Ân.”

“Nhưng Ân Ân lại vì ngươi mà sảy t.h.a.i hai lần!”

Hạt mưa rơi xuống hàng mày Chúc Thanh Sơn, vỡ thành hai nửa rồi nặng nề đập xuống đất.

“Nàng vì ngươi mà quỳ xuống lấy lòng Hoàng hậu, lấy m.á.u chép kinh cầu phúc…”

Những lời phía sau Chúc Thanh Sơn nghẹn lại nơi cổ họng.

Đôi mắt hắn đỏ bừng, cười vô cùng thê lương.

“Ân Ân của ta, vậy mà vì ngươi chịu nhiều khổ sở đến thế.”

Vết thương cũ của Bùi Trì chưa lành, nay lại thêm vết mới.

Máu tươi hòa với nước mưa, nhỏ xuống nền đất bùn lầy.

Bùi Trì đến cả vết thương cũng không kịp che, kinh hãi bất định.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ngươi cũng trở về rồi?”

“Ngươi nói gì… sảy t.

h.a.i hai lần?”

Trong tim hắn lan tràn nỗi hoảng sợ khổng lồ, từng chi tiết quá khứ cũng hiện lên trước mắt.

Vì sao trước hội mã cầu kiếp trước, Ân Ân luôn ăn không vô.

Khi ấy, Bùi Trì cho rằng Ân Ân oán hận mình say rượu trước đó một tháng, lại còn cưỡng ép nàng.

Chúc Thanh Sơn cười lạnh, ánh mắt lạnh buốt.

“Thì ra ngươi sớm đã trở về.”

“Cũng phải, ngươi c.h.ế.t sớm như vậy, đâu biết Ân Ân đã mang thai.”

“Bùi Trì, ngươi hại Ân Ân hai lần.”

Sau tiếng sấm nặng nề, Bùi Trì phun ra một ngụm m.á.u.

Người hầu trong phủ vội vàng chạy tới.

“Mau gọi y sĩ! Gọi thị vệ!”

Bùi Trì chống tay lên bàn đá xanh, chỉ cảm thấy đầu đau nhói.

Ân Ân của hắn…

Vì sao không nói sớm cho hắn biết chứ?

Vì sao kiếp trước, kiếp này đều phải đi tới buổi yến tiệc mã cầu ấy?

Bùi Trì chỉ thấy hô hấp khó khăn.

Hắn đoán không ra.

Nhưng hắn mơ hồ cảm thấy sợ hãi.

Hắn biết, Ân Ân cũng là người trọng sinh.

Hắn không dám nghĩ tiếp nữa.

Bùi Trì đẩy đám người hầu ra, lảo đảo bước về phía trước giữa màn mưa như trút nước.

Hắn muốn tìm Ân Ân.

Tìm lại Ân Ân của hắn.

Ân Ân tốt đẹp nhất.

16

Vệ Chiêu chỗ nào cũng tốt.

Còn chưa xuống thuyền, vết thương ở chân ta đã khỏi bảy tám phần.

Ngoại trừ hắn hơi lắm miệng.

Cũng hơi không biết chú ý riêng tư.

Trên thuyền, hắn luôn bê chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh ta.

Lải nhải không ngừng.

“Lần này ta vào kinh là để tham gia biên soạn y thư, nhưng đám thái y kia chẳng ai thông minh bằng ta.”

Ta phụ họa.

Vệ Chiêu mím môi.

“Ta năm nay vừa tròn mười tám, chưa từng cưới vợ, cùng huynh trưởng nương tựa lẫn nhau, trong nhà có năm căn nhà.”

Ta ừ một tiếng.

Không khí im lặng trong chốc lát.

Vệ Chiêu hít sâu một hơi, liếc nhìn xung quanh.

Rồi ghé sát bên tai ta.

“Thân hình ta cũng không tệ, nàng muốn sờ thử không?”

Ta gật đầu.

…Hả?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...