Váy Hồng Sau Cùng/Chương 10C. 10
20px

20

Ta dẫn huynh trưởng đi dạo hội chùa, thuận miệng giới thiệu.

“Giấy cắt hoa, tượng gỗ hồng mộc đều là đồ thủ công đặc sắc của Thái Thương.”

“Nước đẹp cảnh đẹp, huynh trưởng có thể nhân lúc tuần án mà ngắm thêm phong thổ nơi này.”

“À đúng rồi, huynh trưởng vẫn chưa dùng bữa phải không?”

Ta đứng giữa ngã tư phố, chỉ vào các hàng quán hai bên.

“Thịt chà bông Thái Thương, mì Song Phượng, vịt tương…”

“A huynh muốn ăn món nào?”

Trên phố dài người qua lại như mắc cửi.

Huynh trưởng nhìn ta thật lâu, thật lâu.

Khiến ta có cảm giác như đã cách một đời.

Ta nghi hoặc lên tiếng.

“A huynh?”

Yết hầu huynh trưởng khẽ động.

Huynh dời ánh mắt đi, giọng nói rất nhẹ.

“Ân Ân thì sao?”

“Ân Ân muốn ăn món nào?”

Gió mát cuối xuân thổi qua, như khẽ lướt qua trái tim.

Có mấy đứa trẻ nhỏ kết bạn với nhau, ồn ào chạy qua phố dài.

Ta hiểu ý trong câu nói ấy.

Sau phút thất thần ngắn ngủi, ta cười cười, khẽ giọng mở miệng.

“Không cần đâu.”

“Ta chỉ tiễn huynh trưởng tới đây thôi.”

“Vệ Chiêu đã nấu cơm, còn đang chờ ta về nhà.”

“Ta về trễ, chàng ấy lại khóc mất.”

21

Quả nhiên.

Ngày hôm đó, lúc ta về tới nhà.

Vệ Chiêu đang ngồi khóc trước bát canh củ cải trên bàn.

“Củ cải thối quá non, ngửi thôi đã thấy không ngon rồi.”

“Bảo sao người ta không cần ngươi.”

Sau đó, hắn chỉ vào con cá chép.

“Nhìn cái gì mà nhìn, ngươi bị nấu chín rồi biết không?”

Lúc Vệ Chiêu khóc, ch.óp mũi sẽ đỏ lên.

Hàng mi run rẩy như cánh quạt nhỏ.

Rất đẹp.

Nhưng khóc lúc nào cũng khiến người ta buồn.

Ta vẫn thích nhìn thấy đôi mắt sáng lấp lánh của Vệ Chiêu hơn.

Ví dụ như lúc này, khi hắn quay đầu nhìn thấy ta.

“Ân Ân!”

“Nàng chọn ta rồi đó!”

Ta dựa vào khung cửa, giả vờ khó xử nói.

“Vệ Chiêu, chàng cứ ở lì trong nhà ta mãi, danh tiếng sẽ không hay đâu.”

Vệ Chiêu vội vàng đứng bật dậy, điên cuồng lắc đầu.

“Danh tiếng ch.ó má gì chứ, ta không ở…”

Ngay sau đó, hắn đối diện với đôi mắt mang ý cười của ta.

Dần dần im bặt.

Trong đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim Vệ Chiêu đập thình thịch.

Giọng hắn hơi run, người cũng đứng không vững.

“Vậy nên… ta sắp có danh phận rồi sao?”

Ta không do dự, gật đầu.

22

Chuẩn bị cho hôn lễ có rất nhiều việc phải làm.

Ta và Vệ Chiêu bận rộn suốt nửa tháng.

Cho nên, ta chưa từng nghĩ tới việc sẽ gặp lại Bùi Trì trong tiệm may y phục ở Thái Thương.

Quầng mắt hắn hơi thâm đen, môi cũng trắng bệch.

…Thậm chí còn chống gậy.

Vệ Chiêu theo bản năng chắn trước người ta.

Bùi Trì chăm chú nhìn ta, khẽ nói: “Ta cứ nghĩ, chỉ cần ta quay đầu, nàng sẽ luôn chờ ta.”

Ta nắm tay áo hỉ phục, nhíu mày.

“Không chữa khỏi cho ngươi không phải lỗi của Vệ Chiêu.”

“Chàng ấy sớm đã khuyên ngươi hồi kinh rồi.”

Dưới ánh mặt trời ch.ói chang, Bùi Trì cười khổ.

“Ừ.”

“Là ta tự làm tự chịu.”

“Ân Ân, ta phải về kinh một chuyến.”

“Lần sau ta trở lại, nàng vẫn sẽ mời ta ăn mì Song Phượng chứ?”

Ta không đáp.

Bùi Trì cười cười, để người hầu đặt xuống rất nhiều vàng bạc.

“Trăm năm chưa chắc đã hòa hợp.”

“Ân Ân, ta chỉ mong nàng có nơi để nương tựa.”

Trong ánh chiều tà nhàn nhạt, tuấn mã hí vang.

Trước khi Vệ Chiêu kịp xắn tay áo lên.

Bùi Trì nhìn ta lần cuối.

Khẽ nói.

“Ân Ân, ta hối hận rồi.”

Sau đó xoay người rời đi.

Hắn đi rồi, ta cũng chẳng còn tâm trạng chọn hỉ phục nữa.

Chỉ đành khó xử ngồi đếm số vàng bạc kia.

Đếm được một lúc, Vệ Chiêu kéo kéo tay áo ta, giọng nói mang theo vài phần run rẩy.

“…Huynh trưởng… khỏe.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...