Váy Hồng Sau Cùng/Chương 11C. 11
20px

23

Trên bàn trong quán trà.

Huynh trưởng mua rất nhiều thứ.

“Váy lưu tiên màu xanh biếc, trâm cài tóc màu ngọc bích, trống bỏi màu trắng…”

Đầy ắp cả bàn, đều là những thứ năm đó ta chưa từng có cơ hội lựa chọn.

Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất.

Huynh trưởng nhẹ giọng an ủi ta.

“Ta đã nhờ Thái t.ử giúp đỡ, khẩn cấp triệu Bùi Trì hồi kinh.”

“Hôn lễ của muội sẽ không có ai tới quấy rối.”

Khói trà lượn lờ bay lên.

Ta cười cười, cuối cùng vẫn đẩy những món đồ ấy trở về.

“Ân Ân lớn rồi.”

“Đa tạ huynh trưởng.”

Hương trầm chậm rãi cháy hết nửa nén.

Ánh mắt huynh trưởng lệch đi nửa phần, khẽ giọng hỏi.

“Có người đưa muội xuất giá không?”

Ta gật đầu.

“Vệ Chiêu có huynh trưởng ruột, là người rất tốt.”

“Huynh ấy bằng lòng giúp đỡ.”

Dừng một chút, ta nhẹ giọng bổ sung.

“Ta sợ A huynh chính vụ bận rộn.”

“Nên không dám quấy rầy.”

Sau khoảng lặng ngắn ngủi.

Huynh trưởng không tiếp tục chủ đề này nữa.

Huynh cười cười.

“Kiếp trước, sau khi muội qua đời, Vệ Chiêu thay muội để tang ba năm, cả đời không cưới.”

“Muội gả cho hắn, A huynh yên tâm.”

Ta ngẩn người, không dám tin mà ngẩng đầu lên.

“A huynh?”

Có lẽ thời tiết ở Thái Thương thật sự quá ẩm ướt.

Khóe mắt huynh trưởng dính chút hơi nước.

Huynh nhắm mắt lại, giọng nói rất nhẹ.

“Kiếp trước, rốt cuộc vẫn là ta tự cho mình đúng, làm lỡ cả đời muội.”

“Ân Ân, hãy sống cuộc đời của mình một cách thoải mái, không cần kiêng dè gì cả.”

Trong lòng ta âm ỉ chua xót.

Tình thân vốn dĩ là món nợ hồ đồ, chẳng ai nợ ai.

Nhưng hết lần này tới lần khác, lại khó có thể trở về như trước.

Cuối cùng, ta giơ tay che đi đôi mắt hơi đỏ.

“Huynh trưởng lên đường bình an.”

“Nghe nói trưởng tỷ có t.h.a.i rồi, phiền huynh trưởng thay ta hỏi thăm trưởng tỷ.”

“Ân Ân không hiểu chuyện, sẽ không trở về tận mặt chúc mừng nữa.”

24

Đêm đó.

Vệ Chiêu lại lắm miệng nữa rồi.

Hắn quấn lấy ta lải nhải không ngừng.

“Bàn Hổ lại bị đ.á.n.h.”

“Mèo nhà thím Trương sinh ba con rồi.”

“Chó nhà lão Lý tìm được hai phu quân… À không! không đúng! Không đúng! Nàng không được nghe cái này!”

Ta phì cười thành tiếng.

Nắm tay đang siết c.h.ặ.t của Vệ Chiêu lúc này mới buông lỏng, khẽ thở phào một hơi.

Ta giả vờ như không nhìn thấy.

Chớp mắt nói.

“Vệ Chiêu.”

“Ta nhớ ra chàng là ai rồi.”

“Ta cũng thích chàng.”

Ánh nến khẽ lay động.

Tim Vệ Chiêu lại đập thình thịch.

Hắn nói.

“Vậy nàng đừng ghét bỏ ta.”

“Phải thích ta cả đời đó.”

Có gió lướt qua lớp rèm cửa.

Vệ Chiêu nhìn thấy.

Ân Ân của hắn, cuối cùng cũng thật lòng vui vẻ cười rồi.

Nàng nói.

“Được thôi.”

Ngoài cửa sổ, mây đen tan hết.

Ngày mai, sẽ lại là một ngày nắng đẹp.

Ngoại truyện Vệ Chiêu

1

Năm gặp được Ân Ân, ta mười tuổi.

Huynh trưởng đang che chắn cho ta dưới thân mình, chắn lấy cây gậy, lớn tiếng quát.

“Dựa vào đâu mà nói đệ đệ ta trộm mật gấu!”

Ông chủ tiệm t.h.u.ố.c từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh.

“Ta thu nhận các ngươi làm việc, vậy mà lũ ch.ó con các ngươi báo đáp ta thế này sao?”

“Mau giao tiền công ta phát cho các ngươi ra bồi thường, nếu không ta sẽ báo quan.”

Đám đông tụ lại, chỉ trỏ chúng ta, những lời khó nghe liên tiếp vang lên.

“Lũ trẻ không cha không mẹ đúng là chẳng ra gì.”

“Mau nhận đi, gậy dằn mặt của quan phủ, ba gậy là đ.á.n.h c.h.ế.t người đó.”

So với chân tướng.

Ta lại sợ c.h.ế.t hơn.

Càng sợ huynh trưởng cố chấp, vì ta mà c.h.ế.t.

Cho nên, ta đẩy huynh trưởng ra, định cúi đầu nhận tội.

“Không liên quan tới huynh trưởng ta, là một mình ta…”

Gần như ngay lập tức, vai ta bị giữ c.h.ặ.t.

Bên tai truyền tới giọng nói non nớt nhưng kiên định.

“Mật gấu gặp nước sẽ chuyển vàng.”

“Là trộm, hay kẻ trộm tự hô bắt trộm, thử một chút sẽ biết.”

Ngày hôm đó.

Ta quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu cô nương cao hơn ta nửa cái đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...