07

Sáng hôm sau thức dậy tôi mới biết dì Vương xin nghỉ về nhà rồi.

Cho nên trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn tôi và Lục Gia Ngôn.

Mà Lục Gia Ngôn còn biết nấu ăn, buổi trưa nhanh nhẹn làm xong bữa cơm.

Ăn xong anh đi rửa bát, còn tôi ôm đồ ăn vặt nằm trên sofa xem phim thần tượng.

Sau khi dọn dẹp bếp xong, Lục Gia Ngôn cầm laptop ngồi bên cạnh thú bông, xử lý công việc công ty.

Tôi nhìn hàng loạt dòng code trên máy tính anh.

Lại nhìn phim thần tượng trên TV.

Sao càng nhìn tôi càng thấy mình giống một đại tiểu thư vô dụng vậy.

Điều này khiến tôi rất thất bại.

Bật dậy một cái: “Lục Gia Ngôn, anh có thể tới phòng sách làm việc không?”

Anh đóng laptop lại, đổi vị trí ngồi cạnh tôi.

“Tôi xem cùng em.”

Tôi hừ hừ, vậy còn tạm được.

Lại ôm đồ ăn vặt nằm xuống.

Nhưng xem một lúc càng thấy có gì đó không đúng.

Nam nữ chính này lúc đầu còn yêu hận tình thù, sao tự nhiên lại ôm nhau gặm tới gặm lui rồi.

Âm lượng TV mở rất lớn, tiếng thở dốc của nhân vật chính vang vọng trong phòng khách.

Càng xem tôi càng chột dạ, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn Lục Gia Ngôn.

Không hiểu sao lại cảm thấy hơi khô miệng nóng lưỡi.

Không nhịn được nhớ tới cảm giác hôm đó chúng tôi hôn nhau.

Tôi chưa từng yêu đương, mọi tiếp xúc thân mật với đàn ông hình như đều là với Lục Gia Ngôn.

Hiện tại, đúng là tôi có chút thèm anh.

Không nhịn được chọc chọc cánh tay anh.

Lục Gia Ngôn cúi đầu nhìn tôi.

Đầu mày hơi nhướng lên, khóe môi cong thành nụ cười đầy ý vị.

“Sao vậy?”

Tôi ngoắc ngoắc ngón tay với anh, ra hiệu anh cúi xuống gần hơn chút.

Anh hiểu ý cúi đầu.

Tôi ghé bên tai anh nhẹ nhàng nói một câu.

“Chúng ta có thể hôn một cái không?”

Lục Gia Ngôn ngẩn người, hơi nghiêng đầu.

“Vậy em cho tôi danh phận chứ?”

Tôi nghẹn lời: “Anh còn chưa cố gắng theo đuổi tôi mà, không cho.”

Anh bị tôi chọc cười.

Tôi hừ hừ, tối qua còn nói sẽ cố gắng theo đuổi tôi.

Ngay cả dụ dỗ tôi một chút cũng không chịu.

Đang nghĩ vậy.

Cằm tôi đã bị người ta bóp lấy.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã hôn xuống.

“Chụt” một tiếng.

Tôi chớp chớp mắt: “Hết rồi sao?”

Anh bất lực lắc đầu.

Lục Gia Ngôn hơi dùng lực ở bàn tay, ép tôi hé môi ra.

Lần này hôn rất sâu, cũng hôn rất lâu.

Không thô bạo như lần trước, dịu dàng hơn rất nhiều.

Khiến người ta được hôn rồi còn muốn hôn nữa.

Cuối cùng bị anh hôn đến mềm nhũn cả người.

Thở dốc từng hơi nhỏ.

Lưu luyến liếm liếm môi.

Anh lại khàn giọng hỏi tôi: “Còn muốn hôn nữa không?”

Tôi gật đầu.

Anh lại cúi xuống hôn tôi.

Hôn một lúc anh bật cười.

“Mạnh Hoài Hi, bây giờ em giống một tra nữ.”

“Thèm tôi, lại không cho tôi danh phận.”

Tôi hừ hừ: “Anh không thích sao?”

Anh nhéo nhéo mặt tôi.

“Ừm, tôi cam tâm tình nguyện.”

08

Lục Gia Ngôn theo đuổi tôi vô cùng nghiêm túc.

Gần như mỗi ngày đều tới ăn cơm cùng tôi.

Mỗi tối đều vừa làm việc vừa gọi điện nói chuyện với tôi.

Kiều Kiều nhìn vậy, liên tục chậc chậc mấy tiếng.

“Cậu với cái người mà cậu ghét ở bên nhau rồi à?”

Tôi ôm điện thoại: “Đâu có.”

Kiều Kiều “ồ” lên đầy ý vị.

“Thì ra là giai đoạn mập mờ vĩ đại.”

Tôi gật gật đầu.

Vốn dĩ tôi còn muốn thử thách Lục Gia Ngôn thêm chút nữa.

Nhưng có một ngày.

Tôi lại không nhịn được, thèm cảm giác hôn môi rồi.

Lúc đang ôm Lục Gia Ngôn hôn hít ngay trước cửa nhà.

Bị ba tôi bắt gặp.

Ông nghiêm túc gọi chúng tôi vào phòng khách.

Tôi và Lục Gia Ngôn giống như học sinh tiểu học đứng thành một hàng.

Gương mặt ba tôi nghiêm túc vô cùng: “Ở bên nhau từ lúc nào?”

Tôi lặng lẽ cúi đầu, chột dạ nói: “Chưa ở bên nhau.”

Ba tôi nhíu mày: “Chưa ở bên nhau mà môi cũng hôn sưng rồi?”

Tôi mím môi, nhìn sang Lục Gia Ngôn bên cạnh.

Anh đứng thẳng tắp, hoàn toàn không có chút chột dạ nào.

Ba tôi lập tức nhìn ra vấn đề.

“Ba còn tưởng con bị bắt nạt.”

“Mạnh Hoài Hi, sao con lại học theo mấy cô gái ngoài kia làm tra nữ vậy?”

Tôi lắp bắp nửa ngày, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Anh ấy đâu có bảo con làm bạn gái anh ấy.”

Ba tôi nhìn sang Lục Gia Ngôn, hiếm khi nghiêm túc như vậy.

“Gia Ngôn, chuyện gì đây?”

Đây là lần đầu tiên ông dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy nói chuyện với Lục Gia Ngôn.

Lục Gia Ngôn: “Xin lỗi chú, là lỗi của cháu.”

Ba tôi thở dài một tiếng, nghiêm túc nói:

“Hoài Hi bình thường có hơi kiêu căng một chút, nhưng con bé là con gái tôi, tôi sẽ không để nó bị bắt nạt.”

“Cho nên, cháu phải cho tôi một lời giải thích.”

“Bất kể hai đứa có đang yêu nhau hay không, cháu cũng không được đùa giỡn tình cảm của con bé, nhất định phải nghiêm túc với nó.”

“Đàn ông phải có trách nhiệm.”

“Hiểu chưa?”

Thế là, giai đoạn mập mờ vĩ đại của chúng tôi cứ vậy mà kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...