09

Sau khi tắm xong, tôi lén lút chui vào phòng Lục Gia Ngôn.

Lúc tôi vào, anh đang lau tóc bước ra từ phòng tắm.

Không mặc áo, cơ bụng đẹp mắt cứ vậy thoải mái lộ ra ngoài.

Tôi đưa tay sờ một cái.

Cười hì hì nói: “Bạn trai à, dáng người anh đỉnh quá đi~”

Anh cong môi cười cười, một tay ôm eo tôi bế lên.

Đặt tôi lên giường: “Vô duyên vô cớ bị làm tra nam một lần, em không định bồi thường cho tôi sao?”

Tôi cười hì hì, ôm cổ anh, hào phóng hôn một cái.

“Anh được lợi còn làm bộ đáng thương, có danh phận rồi mà còn nhỏ mọn gì nữa?”

Anh cúi đầu cười.

“Ừm, là tôi được lợi rồi.”

“Dù sao tôi cũng được chuyển chính thức rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên: “Đúng đó.”

“Với lại anh còn là mối tình đầu của tôi nữa, đúng là hời cho anh chết đi được.”

“Ừm, hời chết tôi rồi.”

Nói xong lại hôn tôi một cái.

Hôn tới hôn lui, thuận thế đè tôi xuống giường.

Sau khi tắm xong vốn đã mặc không nhiều.

Qua lại như vậy, tôi rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi của Lục Gia Ngôn.

Anh cố ý cắn tôi một cái, cuối cùng thở dài.

Mặt đen sì giúp tôi kéo lại váy đã dồn lên tận đùi, còn lấy chăn đắp kín mít cho tôi.

Không quay đầu lại đi vào phòng tắm.

Cửa phòng tắm không đóng, tôi nửa nằm bò ngoài cửa ló đầu vào.

“Tôi có thể xem không?”

Anh nghiêng đầu, nhìn tôi bằng giọng vừa cưng chiều vừa bất lực.

“Bé con, em không thể như vậy.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi tôi là bé con, mặt tôi nóng lên.

Không nghe lời anh, tôi tiến tới thêm hai bước.

Đôi mắt long lanh nhìn anh: “Tôi muốn thử.”

Đôi mắt đen của anh trầm xuống nhìn tôi.

Đưa tay về phía tôi.

Một lúc lâu sau, chóp mũi tôi cũng lấm tấm mồ hôi.

Anh nắm tay tôi đặt dưới bồn rửa, rửa tới rửa lui rất lâu.

Tôi đỏ mặt, lén nhìn mãi không thôi.

“Lục Gia Ngôn, anh thích không?”

Anh “ừm” một tiếng.

Tôi lại hỏi: “Vậy lần sau tôi lại giúp anh.”

Anh khẽ “chậc” một tiếng.

“Mạnh Hoài Hi, em rất hư em biết không?”

Tôi nghiêng nghiêng đầu, không hiểu tại sao anh lại nói vậy.

“Hình như em chỉ thích cơ thể tôi, không thích con người tôi.”

Tôi chớp chớp mắt, cười hì hì.

Nhỏ giọng lẩm bẩm: “Người phụ nữ nào mà không mê sắc chứ~”

Anh hừ một tiếng, nâng mặt tôi hung dữ hôn một cái.

“Đồ háo sắc.”

Sau đó hung dữ đưa tôi về phòng.

Cho dù tôi làm nũng thế nào, anh cũng không chịu ngủ cùng tôi.

“Đồ keo kiệt, tôi có làm gì đâu, anh sợ cái gì?”

Anh lạnh lùng hừ một tiếng.

“Tôi phải đề phòng em ăn sạch tôi xong mất hứng thú rồi bỏ rơi tôi.”

Tôi tức giận hừ hừ.

“Tôi là loại người như vậy sao?”

Đầu mày anh hơi nhướng lên: “Ừm~”

Thôi bỏ đi, không thèm so đo với anh nữa.

Bắt nạt anh bao nhiêu năm rồi, nhường anh một chút cũng không phải không được.

Dù sao sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội.

10

Ngày mẹ tôi và chú Jack kết hôn.

Chú Jack khóc tới mức không thành tiếng trong lễ cưới.

Làm tôi cảm động vô cùng.

Về nhà liền nói với Lục Gia Ngôn: “Sau này lúc chúng ta kết hôn, anh không được khóc xấu như vậy đâu.”

Lục Gia Ngôn cười nói: “Ừm, sẽ không.”

Nhưng tới ngày thật sự tôi kết hôn.

Anh vẫn khóc.

Anh nói, anh rất may mắn, mặt trăng đã cúi đầu nhìn thấy anh.

Cho anh cơ hội trở thành hiệp sĩ vĩnh viễn của công chúa.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...