Lại là chuyện không thể sinh con…
Nhưng năm đó, rõ ràng cô là vì cứu anh mà?
Ôn Ấu Chi ngẩng đầu nhìn anh, rồi lại nhìn khung cảnh hỗn loạn đầy đất kia.
Rõ ràng cô mới là người bị hại.
Thế nhưng Cố Ngôn Tranh lại tin Diệp Khuynh Vãn, thậm chí còn thiên vị con trai cô ta vô điều kiện.
Cố Ngôn Tranh ra lệnh:
“Xin lỗi đi!”
“Không phải tôi làm!”
Ôn Ấu Chi nhất quyết không chịu cúi đầu.
Cô nhớ tới chuyến trăng mật năm đó.
Khi ấy cô bị vu oan ăn cắp ở nước ngoài.
Không ai chịu tin cô.
Chỉ có Cố Ngôn Tranh đứng chắn trước mặt cô.
“Cô ấy nói không làm thì chính là không làm!”
Khi ấy không hề có chứng cứ, nhưng trước mặt người khác, từng lời Cố Ngôn Tranh nói ra đều mạnh mẽ chắc nịch.
Còn bây giờ, mọi chuyện đều có dấu vết rõ ràng.
Ngược lại cô lại không được tin tưởng.
“Cố Ngôn Tranh, rốt cuộc anh thật sự tin rằng tôi sẽ làm hại một đứa trẻ, hay chỉ đang trút giận lên tôi vì bản thân không bảo vệ được thân phận của nó?”
Đồng tử Cố Ngôn Tranh khẽ co lại.
Trong thoáng chốc hiện lên vẻ tức giận vì bị nói trúng tim đen.
“Xin lỗi!”
Anh lặp lại lần nữa.
Ôn Ấu Chi vẫn không hề lay chuyển.
Đám vệ sĩ ép Ôn Ấu Chi quỳ xuống đất.
Đầu gối cô nặng nề đập vào những mảnh kính vỡ trên sàn, đau đến mức mắt cô tối sầm.
Sau khi cô xin lỗi xong, chính Cố Ngôn Tranh chủ động tới xử lý vết thương cho cô.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, lúc xử lý vết thương cũng cực kỳ cẩn thận.
Nhưng trong mắt Ôn Ấu Chi đã không còn nổi lên bất cứ cảm xúc nào nữa.
“Anh phạt em là muốn em làm gương cho Đồng Đồng.”
“Sau này trên danh nghĩa em sẽ là mẹ của nó. Nếu em làm sai mà không chịu nhận, chẳng phải sẽ gieo vào lòng nó một hạt giống học thói xấu sao?”
Ôn Ấu Chi không nói gì, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, từ đầu đến cuối đều không muốn để ý tới anh.
Cố Ngôn Tranh thở dài, kéo tay cô lại.
“Chuyện năm đó giữa anh và Diệp Khuynh Vãn đều là ngoài ý muốn. Đứa trẻ này sau này cũng sẽ không lung lay vị trí Cố phu nhân của em.”
“Nhưng vì hạnh phúc của đứa trẻ, anh nghĩ vẫn nên để Diệp Khuynh Vãn ở lại trong nhà.
”
“Phòng ngủ chính sẽ để lại cho hai mẹ con họ. Ấu Chi, em chuyển sang phòng bên cạnh đi…”
Ôn Ấu Chi chậm rãi quay đầu, đối diện với ánh mắt nghiêm túc đang thương lượng của anh, chỉ còn lại vẻ châm chọc.
“Cố Ngôn Tranh, cho dù anh có sắp xếp chu toàn đến đâu thì bọn họ cũng chỉ là con riêng nhơ nhuốc và tình nhân không thể lộ ra ánh sáng!”
“Cả đời này cũng đừng mong ngóc đầu lên được!”
Chát!
Cái tát của Cố Ngôn Tranh hung hăng giáng lên mặt Ôn Ấu Chi không chút lưu tình.
“Ôn Ấu Chi, chuyện quá khứ không thể bỏ qua được sao? Anh đã để Đồng Đồng đứng tên dưới danh nghĩa của em rồi, em còn muốn thế nào nữa?”
Ôn Ấu Chi ôm mặt, không nói gì.
Nước mắt lại lần nữa phủ kín đáy mắt cô.
Sau khi Cố Ngôn Tranh tức giận bỏ đi, cô nghe thấy Đồng Đồng dùng giọng trẻ con cầu xin rằng tối nay cả nhà có thể cùng ngủ trên chiếc giường lớn.
Cố Ngôn Tranh đồng ý.
Đồ đạc của Ôn Ấu Chi bị dọn khỏi phòng ngủ chính từng món một, chuyển sang phòng bên.
Còn cô thì ngồi xổm trong thư phòng, từng tờ từng tờ nhặt lại những bản thiết kế đã vỡ vụn của mình.
Diệp Khuynh Vãn đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô.
“Ôn Ấu Chi, thật ra cơ thể cô đã hồi phục từ lâu rồi. Cô có biết vì sao sau khi tái hôn, làm IVF nhiều lần như vậy mà vẫn không mang thai không?”
“Bởi vì Cố Ngôn Tranh vốn dĩ không muốn cô sinh con. Anh ấy muốn tôi sinh. Năm đó còn sắp xếp giả phá thai cho tôi. Còn những mũi IVF cô tiêm suốt bao năm qua đều là giả hết…”
Ôn Ấu Chi nhìn bóng lưng đắc ý của cô ta dần đi xa.
Thì ra là vậy…
Chẳng trách suốt mấy năm nay, ánh mắt bác sĩ nhìn cô lúc nào cũng như muốn nói lại thôi…
Cô cứ tưởng bản thân đã đau đến tê liệt rồi.
Không ngờ vẫn đau đến vậy…
Cô không chuyển vào căn phòng bên kia.
Rạng sáng, khi trời còn chưa sáng hẳn, cô đã lên xe đi thẳng ra sân bay.
Trước khi máy bay cất cánh, cô gửi toàn bộ chứng cứ Cố Ngôn Tranh ngoại tình cùng thông tin về tình nhân và con riêng cho đối thủ của anh.
Sau đó dứt khoát bẻ gãy thẻ SIM điện thoại.
Cô nghĩ cuối cùng mình cũng được tự do rồi.
Cố Ngôn Tranh.
Đời này không gặp lại nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)