20px

6

Trong giấc ngủ, Cố Ngôn Tranh đột nhiên cảm thấy tim mình đau nhói, lập tức giật mình tỉnh giấc.

Khi mở mắt ra, anh nhìn thấy đứa con trai đang quấn quýt bên mình, cùng Diệp Khuynh Vãn đang ngủ say yên tĩnh ở bên cạnh.

Đáng lẽ anh nên cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng trong lòng lại càng lúc càng bất an, thậm chí còn xen lẫn chút thất vọng.

Nếu người nằm bên cạnh anh là Ôn Ấu Chi và đứa con do Ôn Ấu Chi sinh ra, liệu tất cả có phải sẽ hạnh phúc hơn không?

Đáng tiếc là không phải.

Hơn nữa tính tình Ôn Ấu Chi quá kém, hiện tại để cô chăm sóc Đồng Đồng cũng không thích hợp.

Nghĩ tới đây, anh như bị ma xui quỷ khiến mà xuống giường, bước ra ngoài.

Bên ngoài ngoại trừ tiếng người giúp việc chuẩn bị bữa sáng trong bếp thì không còn âm thanh gì khác.

Anh nhớ gần đây Ôn Ấu Chi luôn dậy rất sớm.

Khi nhà bếp còn chưa chuẩn bị xong bữa sáng, cô đã thức dậy rửa mặt, tập thể dục rồi đọc sách.

Mà giờ tầng dưới trống không.

Chẳng lẽ cô vẫn chưa dậy sao?

Anh muốn sang phòng bên cạnh xem Ôn Ấu Chi.

Nhưng nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia, anh lại có vài phần chùn bước.

Hôm qua chính anh là người sắp xếp Ôn Ấu Chi chuyển vào căn phòng này.

Không biết cô có ngủ quen không?

Anh nghĩ Diệp Khuynh Vãn còn phải chăm sóc con nhỏ, ở phòng nhỏ sẽ bất tiện.

Còn Ôn Ấu Chi chỉ có một mình, phòng bên cạnh chắc chắn đủ cho cô dùng rồi.

Dù sao mỗi căn phòng ở đây đều vô cùng rộng rãi.

Anh đâu có bạc đãi cô.

Cố Ngôn Tranh tự làm đủ loại chuẩn bị tâm lý rồi mới xoay tay nắm cửa.

Không khó mở như anh nghĩ.

Chỉ khẽ xoay nhẹ một cái, cửa đã mở ra.

Trong phòng, thứ đầu tiên anh nhìn thấy không phải bóng dáng quen thuộc trong trí nhớ, mà là một đống đồ đạc lộn xộn.

Mọi thứ bị đặt lung tung không theo quy tắc nào cả.

Cả căn phòng giống như chưa từng có người ở.

Cố Ngôn Tranh bước vào trong.

Chiếc giường cũng trống không, ngay cả chăn cũng không có dấu vết từng được động tới.

Anh thậm chí còn nghi ngờ mình đi nhầm phòng.

Có lẽ đây không phải phòng của Ôn Ấu Chi.

Anh chạy khắp các phòng trên lầu dưới lầu tìm một lượt.

Không có.

Vẫn không có.

Tối qua rốt cuộc Ôn Ấu Chi đã ngủ ở đâu?

Anh vội vàng gọi quản gia tới hỏi.

“Tối qua Ôn Ấu Chi ngủ ở phòng nào? Tại sao phòng bên cạnh tôi chuẩn bị cho cô ấy lại không có chút dấu vết dọn dẹp nào? Đây là hiệu suất làm việc của các người sao?”

Quản gia lau lau mồ hôi vốn không tồn tại trên trán.

“Tiên sinh, tối qua phu nhân đúng là ngủ ở phòng bên cạnh.”

“Còn chuyện không dọn dẹp là do cô Diệp căn dặn. Cô ấy nói phu nhân lo nhất là có người làm hỏng đồ của mình, bảo chúng tôi chuyển đồ qua xong thì rời đi ngay, tuyệt đối đừng động vào, để phu nhân tự mình sắp xếp.”

Cố Ngôn Tranh không ngờ Diệp Khuynh Vãn lại tự ý quyết định như vậy.

Nhưng trong ấn tượng của anh, Diệp Khuynh Vãn trước nay luôn dịu dàng mềm mỏng.

Cho dù nói vậy với quản gia thì có lẽ cũng chỉ là có ý tốt.

Dù sao Đồng Đồng cũng chỉ vô tình làm hỏng bản thảo của Ôn Ấu Chi thôi, vậy mà Ôn Ấu Chi lại ra tay đánh thằng bé.

Cố Ngôn Tranh thở dài.

“Vậy cô ấy đâu rồi? Có phải ra ngoài không?”

Quản gia lắc đầu, nói mình cũng không rõ, hỏi có cần gọi điện xác nhận với phu nhân hay không.

Cố Ngôn Tranh nghĩ ngợi rồi vẫn thôi.

Ôn Ấu Chi bỏ đi như vậy rõ ràng là đang giận dỗi.

Nếu lúc này anh đi dỗ dành chẳng phải sẽ càng khiến cô được nước lấn tới sao?

Sau này nếu cô lại làm Đồng Đồng bị thương thì phải làm sao?

Lúc này anh đã hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa.

Khi bước vào phòng tắm, trong đầu toàn là dáng vẻ Ôn Ấu Chi rơi nước mắt thất vọng.

Nếu Ôn Ấu Chi đang giận dỗi, vậy anh sẽ chờ đến ngày cô nguôi giận!

Trong lúc anh đang rửa mặt, một đôi tay mềm mại đột nhiên vòng lên eo anh.

Anh theo phản xạ buột miệng nói:

“Chi Chi, đừng quậy nữa.”

Đôi tay kia rõ ràng cứng lại trong thoáng chốc.

Cố Ngôn Tranh còn tưởng là Ôn Ấu Chi đã nghĩ thông, quay về lấy lòng anh.

Đáng tiếc lúc quay đầu nhìn lại, người anh thấy lại là Diệp Khuynh Vãn.

Sự thất vọng trong đáy mắt anh lộ rõ không chút che giấu.

“Sao lại là em?”

“Chẳng lẽ anh không mong là em sao?”

Diệp Khuynh Vãn có chút tủi thân.

“Em thức dậy nghe quản gia nói anh đang tìm Ấu Chi. Có phải cô ấy mất tích rồi không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...