20px

Cố Ngôn Tranh im lặng rất lâu mới lên tiếng.

“Cô ấy chỉ đang giận dỗi thôi, vài hôm nữa sẽ quay về.”

Trong mắt Diệp Khuynh Vãn lóe lên một tia sắc bén.

“Không phải cô ấy giận em là tốt rồi.”

Đương nhiên cô ta không mong Ôn Ấu Chi quay lại.

Tốt nhất là cả đời này đừng quay lại nữa.

Cố Ngôn Tranh có chút phiền lòng.

Anh vừa định xem điện thoại có tin nhắn nào của Ôn Ấu Chi không thì trợ lý đã gọi tới.

“Không ổn rồi Cố tổng! Chuyện giữa ngài và cô Diệp bị tung ra ngoài rồi, giá cổ phiếu công ty đang lao dốc, hội đồng quản trị đều muốn ngài cho một lời giải thích…”

7

Sao lại thành ra thế này…

Cố Ngôn Tranh quay lại thư phòng, chuẩn bị mở máy tính xem tình hình.

Nhưng anh phát hiện trong thư phòng rõ ràng đã thiếu mất một đống tài liệu.

Trước đây lúc Ôn Ấu Chi quấn quýt bên anh, cô luôn ở cạnh anh làm việc.

Anh xử lý công việc trong thư phòng, cô sẽ ngồi bên cạnh vẽ bản thảo.

Lâu dần, hai người chia đôi mọi thứ trong căn phòng này.

Một nửa tài liệu là của anh, một nửa là của Ôn Ấu Chi.

Bọn họ cũng đều không thích có người tự ý bước vào thư phòng.

Cho nên dần dần, nếu không có thông báo đặc biệt thì nơi này sẽ không ai tới dọn dẹp.

Cố Ngôn Tranh có chút tức giận, đột nhiên nhớ tới chuyện hôm qua.

Chẳng phải nơi Ôn Ấu Chi và Đồng Đồng xảy ra tranh chấp chính là thư phòng sao?

Là Đồng Đồng biến nơi này thành ra như vậy?

Cố Ngôn Tranh có chút không thể tin nổi.

Bởi vì tài liệu của anh đều nguyên vẹn không hề hấn gì.

Vậy mà lúc Đồng Đồng nghịch ngợm, lại chỉ cố tình phá hỏng toàn bộ bản thảo của Ôn Ấu Chi?

Anh lại lần nữa gọi quản gia tới thư phòng.

“Hôm qua rốt cuộc Đồng Đồng đã phá hỏng bao nhiêu tài liệu? Tại sao thư phòng này gần như bị dọn sạch mất một nửa rồi?”

Quản gia thở dài.

“Tiên sinh, Đồng Đồng đã phá hỏng một nửa bản thảo của phu nhân. Những phần còn nguyên vẹn đều bị phu nhân mang đi rồi. Phu nhân nói nơi này không an toàn…”

Phần sau đó, Cố Ngôn Tranh đã không nghe tiếp nữa.

Đây là nhà của anh và Ôn Ấu Chi.

Thế mà Ôn Ấu Chi lại có thể nói nơi này không an toàn…

Vậy lúc đó cô phải hoảng sợ đến mức nào chứ…

Anh chưa từng nghĩ tới đứa trẻ mang dòng máu của mình lại có mặt ngang ngược như vậy.

Anh cuối cùng cũng hiểu được vì sao hôm qua Ôn Ấu Chi lại mất khống chế trong thư phòng đến thế.

Là anh chỉ lo bảo vệ Đồng Đồng mà hoàn toàn phớt lờ cảm xúc của Ôn Ấu Chi!

Anh đột nhiên có chút hối hận.

Nhưng công việc trong tay còn chưa xử lý xong, hiện giờ anh hoàn toàn không thể phân thân.

Ngay cả thời gian xin lỗi Ôn Ấu Chi cũng không có.

Anh bảo quản gia đi thông báo cho Diệp Khuynh Vãn, yêu cầu cô ta dẫn Đồng Đồng đi xin lỗi Ôn Ấu Chi, sau đó tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Khi nghe tin này, Diệp Khuynh Vãn tức đến nghiến chặt răng.

Hôm qua cô ta còn hả hê ngẩng cao đầu trước mặt Ôn Ấu Chi, sao hôm nay lại thành đi xin lỗi?

Sao cô ta có thể cúi đầu nhận sai được chứ?

Miệng thì nói “Em biết rồi”, nhưng ánh mắt lại đảo liên tục.

“Đồng Đồng, con thấy hôm qua mình làm sai sao?”

Đồng Đồng lắc đầu.

Hôm qua nó xé đồ rất vui, hơn nữa mẹ và ba đều đứng ra bênh vực nó, sao có thể là “sai” được?

Diệp Khuynh Vãn thấy vậy liền mỉm cười.

“Nếu Đồng Đồng không thấy mình sai, vậy chúng ta không cần xin lỗi.”

“Nếu ba con hỏi tới, con cứ nói thật là được, biết chưa?”

Cuối cùng Diệp Khuynh Vãn thậm chí còn không mở khung chat với Ôn Ấu Chi.

Xin lỗi sao?

Nếu sau này Cố Ngôn Tranh lại hỏi tới chuyện này thì tính tiếp vậy.

Cô ta sống trong vòng bảo vệ của nhà họ Cố, hoàn toàn không biết bên ngoài đã vì mình mà nổi lên sóng gió lớn thế nào.

Trong thư phòng, Cố Ngôn Tranh bị cha mắng đến không ngẩng nổi đầu.

“Ai cho phép con tự ý giữ lại đứa con của người phụ nữ đó?”

“Con hồ đồ rồi Cố Ngôn Tranh! Bây giờ chuyện đã bại lộ, con có biết sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất không?”

“Còn bên nhà họ Ôn, con định giải thích thế nào?”

Cố Ngôn Tranh không tin mọi chuyện sẽ đến mức không thể cứu vãn.

Diệp Khuynh Vãn, bao gồm cả đứa con cô ta sinh ra, đều là chuyện riêng tư của anh.

Ảnh hưởng mà nó gây ra cho công ty chắc chắn là có hạn.

Còn nhà họ Ôn, đợi Ôn Ấu Chi quay về, anh sẽ dẫn cô tới tận cửa giải thích.

Sau đó lại sắp xếp vài hoạt động để anh và Ôn Ấu Chi cùng xuất hiện, thể hiện tình cảm tốt đẹp, dư luận truyền thông tự nhiên sẽ trở lại bình thường.

Nhưng Cố lão gia lại cười nhạo anh quá trẻ người non dạ.

“Có bao nhiêu doanh nhân chưa từng dễ dàng công khai tình trạng hôn nhân của mình, che giấu kín kẽ không lọt gió, con thật sự cho rằng đây là trò đùa sao?”

“Nếu một câu con cũng không nghe lọt tai, vậy ta cũng hết cách.”

Nói xong, Cố lão gia cúp máy.

Trong nhóm cổ đông, tất cả mọi người đều yêu cầu mở cuộc họp trực tiếp.

Cố Ngôn Tranh có chút bực bội, nhưng vẫn đồng ý.

Anh muốn nhanh chóng dập yên cơn sóng gió này, vậy trước tiên vẫn phải tìm được quả bom hẹn giờ tên Ôn Ấu Chi trở về.

Nhưng rốt cuộc cô đã đi đâu?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...