20px

8

Sau khi xử lý xong công việc online, Cố Ngôn Tranh mới bước ra khỏi thư phòng.

Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, cả người anh đã tiều tụy đi rất nhiều.

Anh gọi điện cho Ôn Ấu Chi.

Nhưng điện thoại của cô mãi mãi không thể kết nối.

Anh đi hỏi Diệp Khuynh Vãn đang chơi cùng Đồng Đồng.

“Anh bảo em dẫn Đồng Đồng đi xin lỗi Ấu Chi, tin nhắn em gửi cô ấy có trả lời không?”

Diệp Khuynh Vãn không ngờ sau khi xử lý xong công việc, chuyện đầu tiên Cố Ngôn Tranh hỏi lại là điều này.

Trong lòng cô ta cũng có chút khó chịu.

Hiện giờ đã chuyển vào nhà họ Cố, cô ta sớm xem mình là nữ chủ nhân nơi này rồi.

Cô ta đẩy nhẹ Đồng Đồng, giải thích:

“Nhưng Đồng Đồng không cảm thấy chuyện hôm qua là mình sai. Em cũng thấy vậy, Đồng Đồng chỉ ham chơi thôi mà…”

Đồng Đồng phối hợp dùng giọng trẻ con đáp lại:

“Đồng Đồng không sai.”

Cố Ngôn Tranh cố nhẫn nại hỏi:

“Đồng Đồng làm hỏng đồ của dì Ôn, tại sao không cần xin lỗi?”

Đồng Đồng không hiểu.

“Thư phòng là của ba, ba yêu con, nên không cần xin lỗi.”

Diệp Khuynh Vãn cưng chiều xoa đầu Đồng Đồng.

Nhưng cô ta không nhìn thấy sắc mặt Cố Ngôn Tranh càng lúc càng âm trầm.

Cố Ngôn Tranh không ngốc.

Anh mơ hồ cảm nhận được phía sau chuyện này có Diệp Khuynh Vãn thêm dầu vào lửa.

Nếu Đồng Đồng chỉ đơn thuần thấy vui nên lỡ xông vào thư phòng, vậy tại sao thứ bị phá hỏng lại chỉ có bản thảo thiết kế của Ôn Ấu Chi?

Điều khiến anh đau đầu hơn là, ngay cả chuyện từ chối xin lỗi mà Đồng Đồng cũng làm một cách đương nhiên như vậy.

Anh không muốn nuông chiều đứa trẻ này thành hư.

Sự thiên vị của anh cũng nên được đặt trên con đường đúng đắn.

Anh kéo tay Đồng Đồng ra, quản gia mang thước gia pháp tới, anh giơ lên đánh mạnh vào lòng bàn tay thằng bé.

Cây thước này là đồ gia truyền của nhà họ Cố.

Lúc nhỏ anh cũng từng bị cha dạy dỗ như vậy.

Chỉ là không ngờ có một ngày, anh lại giống hệt cha mình năm xưa, đứng dạy dỗ một đứa trẻ nhỏ.

Đồng Đồng đau đến bật khóc.

“Đau quá! Ba xấu xa, con không thích ba nữa!”

Diệp Khuynh Vãn cũng đau lòng lao tới.

“Ngôn Tranh, anh đánh con làm gì? Nó nói sai sao?”

Cố Ngôn Tranh trừng mắt nhìn Diệp Khuynh Vãn.

Đến nước này rồi mà cô ta vẫn cảm thấy mình không sai.

Điều đó hoàn toàn khác với cô gái dịu dàng thấu tình đạt lý trong ký ức của anh.

Hiện tại cô ta chẳng khác nào một người phụ nữ ngu muội vô tri.

Cố Ngôn Tranh có chút hối hận.

Nếu anh không ép Ôn Ấu Chi rời đi, hoặc sớm thẳng thắn hơn, giao Đồng Đồng cho Ôn Ấu Chi nuôi dưỡng, có lẽ thằng bé sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Đồng Đồng bị đánh đau, cắn chặt răng muốn đối đầu với Cố Ngôn Tranh.

Nó cúi đầu lấy đà rồi đâm mạnh vào người anh.

Cố Ngôn Tranh không kịp đề phòng, bị húc ngã xuống đất, đầu đập vào tủ, máu lập tức chảy xuống không ngừng.

Quản gia hoảng hốt gọi bác sĩ gia đình tới, ánh mắt nhìn hai mẹ con Diệp Khuynh Vãn cũng trở nên khó chịu hơn.

“Cô Diệp đúng là quá thiếu quản giáo tiểu thiếu gia.”

Diệp Khuynh Vãn nhìn thấy máu thì sợ hãi giữ chặt Đồng Đồng lại.

“Con sao có thể làm vậy được? Đó là ba con.”

“Nếu ba đánh con thì con không thích ba nữa. Mẹ chưa bao giờ đánh con!”

Nghe nó nói vậy, Diệp Khuynh Vãn chỉ thấy bất lực.

Từ nhỏ cô ta đã xem Đồng Đồng là tiểu thiếu gia nhà họ Cố mà nuông chiều hết mực.

Đồng Đồng là con bài thích hợp nhất để cô ta nắm giữ Cố Ngôn Tranh, nhưng cô ta lại quên mất chuyện dạy dỗ.

Lúc này, cô ta bắt đầu thấy hối hận.

Nếu Cố Ngôn Tranh không thích Đồng Đồng thì sao?

Nếu Cố Ngôn Tranh không thích Đồng Đồng, liệu anh có cùng người phụ nữ khác sinh thêm một đứa con nữa không?

Giống như năm đó đối xử với Ôn Ấu Chi…

Diệp Khuynh Vãn không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô ta vội vàng chạy tới quan tâm tình trạng của Cố Ngôn Tranh, đồng thời ép Đồng Đồng xin lỗi.

“Bây giờ con sai rồi! Mau xin lỗi ba đi, ba chảy máu rồi kìa.”

Đồng Đồng từ chối.

Nó nổi cáu rồi chui qua khe hở giữa đám đông chạy ra ngoài.

Diệp Khuynh Vãn không kịp giữ lấy góc áo nó, chỉ có thể ở lại bên cạnh Cố Ngôn Tranh.

“Xin lỗi Ngôn Tranh, là em không dạy dỗ tốt Đồng Đồng, mới khiến nó biến thành như bây giờ. Sau này em nhất định sẽ nghiêm túc dạy bảo nó!”

Cố Ngôn Tranh nheo mắt nhìn cô ta.

Đột nhiên anh nhớ Ôn Ấu Chi đến điên cuồng.

Trước đây mỗi lần anh bị thương, Ôn Ấu Chi đều ở bên cạnh anh, hoảng loạn xử lý vết thương cho anh.

Anh thở dài, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...