9
Chuyện Cố Ngôn Tranh bị thương không thể giấu nổi người nhà họ Cố.
Rất nhanh, Cố phu nhân và Cố lão gia đều tới.
Nghe nói anh bị đứa con riêng do Diệp Khuynh Vãn sinh ra làm bị thương.
Còn chưa gặp mặt Diệp Khuynh Vãn, bọn họ đã sinh lòng chán ghét cô ta rồi.
Diệp Khuynh Vãn muốn lấy lòng bọn họ, nhân lúc Ôn Ấu Chi không có mặt để ngồi vững vị trí Cố phu nhân.
Nhưng những hành động cố gắng lấy lòng của cô ta lại phản tác dụng, càng khiến người khác thêm chán ghét.
Cố phu nhân ngồi trên sofa, mỉm cười nhìn cô ta:
“Cô đừng nghĩ sinh được con cho nhà họ Cố thì có thể đuổi Ấu Chi đi.”
“Ấu Chi tuy không thể sinh con, nhưng nó là cô gái được tôi và cha của Ngôn Tranh cùng nhau bàn bạc công nhận.”
“Nếu cửa lớn nhà họ Cố dễ bước vào như vậy, chẳng phải chó mèo gì cũng đã vào được rồi sao?”
Diệp Khuynh Vãn bị mắng xối xả ngay trước mặt, nhưng lại không nói được một câu nào, chỉ có thể gượng cười.
May mà dáng vẻ Đồng Đồng thật sự rất giống Cố Ngôn Tranh lúc nhỏ, nên mới khiến Cố lão gia có vài phần thương xót.
“Đã sinh ra rồi thì thôi. Nếu cô không dạy nổi thì đưa nó vào trường đi.”
“Chỉ là dư luận bên ngoài bây giờ rất tệ, cô vẫn nên sớm tìm chỗ khác mà ở, đừng tiếp tục ở nhà họ Cố nữa.”
Vừa nghe nhà họ Cố muốn đuổi mình đi, hốc mắt Diệp Khuynh Vãn lập tức đỏ lên.
Lúc này cô ta vẫn chưa biết dư luận bên ngoài đã thành ra thế nào.
Cho đến khi trợ lý của Cố lão gia đưa điện thoại cho cô ta xem tin giải trí.
【Từ trai tài gái sắc đến tan đàn xẻ nghé: Cố tổng ngoại tình với cô gái bán rượu họ Diệp!】
【Cố tổng ngoại tình trong hôn nhân, vợ hợp pháp nghi đã bỏ nhà đi!】
【Bóc phốt cô Diệp: Làm sao để trở thành tình nhân hào môn?】
【…】
Diệp Khuynh Vãn chỉ vừa nhìn tiêu đề thôi đã run rẩy đến mức tim đập loạn.
Điều khiến cô ta hoảng sợ hơn chính là những bức ảnh thân mật giữa mình và Cố Ngôn Tranh.
Từ hôn môi, ôm ấp cho đến những tấm ảnh quần áo xộc xệch, tất cả đều đầy đủ.
Nhưng trên thực tế, mỗi lần hẹn hò của cô ta và Cố Ngôn Tranh đều cực kỳ kín đáo, phần lớn thời gian còn ở trong nhà anh.
Rốt cuộc là ai đã chụp những bức ảnh này rồi tung ra ngoài?
Đầu óc cô ta trong nháy mắt trống rỗng.
Bị bóc trần mọi chuyện trước mặt Cố lão gia và Cố phu nhân, cho dù cô ta đã chuẩn bị tâm lý từ trước vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Hơn nữa như vậy, ấn tượng của họ đối với cô ta càng khó mà thay đổi.
Họ sẽ chỉ càng cảm thấy cô ta là người phụ nữ mê hoặc Cố Ngôn Tranh.
“Ba, mẹ, con thật sự yêu Cố Ngôn Tranh. Chỉ là Ôn Ấu Chi xuất hiện trong cuộc đời anh ấy sớm hơn con mà thôi.”
“Chỉ có con mới thật lòng đối tốt với Cố Ngôn Tranh, toàn tâm toàn ý nghĩ cho anh ấy.”
“Con không cần danh phận cũng được, chỉ cần có thể ở bên cạnh chăm sóc anh ấy thôi. Xin hai người đừng đuổi con đi…”
Cố lão gia và Cố phu nhân nhìn nhau, mất kiên nhẫn sửa lại lời cô ta.
“Cho dù không có cô, cũng sẽ có người phụ nữ khác chăm sóc Ngôn Tranh.”
“Hơn nữa từ trước đến nay, Ấu Chi chăm sóc nó rất tốt, không cần đến cô.”
Diệp Khuynh Vãn bị nói đến mặt mày tái mét, xấu hổ không dám đáp lời, chỉ còn nước mắt chực rơi.
Đồng Đồng thấy bầu không khí căng thẳng nên cũng không dám lên tiếng.
Hy vọng của Diệp Khuynh Vãn từng chút từng chút tan vỡ.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Cố Ngôn Tranh bước ra khỏi phòng.
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Diệp Khuynh Vãn, sự mềm lòng trong anh lại không nhịn được trỗi dậy.
“Ba mẹ, là con muốn Diệp Khuynh Vãn ở lại chăm sóc Đồng Đồng…”
“Cho nên Ấu Chi mới bị con ép đến mức mất tích, đây chính là kết quả con muốn sao?”
Cố phu nhân trừng mắt nhìn anh.
Nghĩ tới Ôn Ấu Chi, lòng Cố Ngôn Tranh chợt đau xót, cuối cùng cũng không tiếp tục nói đỡ cho Diệp Khuynh Vãn nữa.
Bầu không khí nhất thời rơi vào giằng co.
Đúng lúc ấy, cửa lớn biệt thự bị gõ vang.
Sau khi được đồng ý, quản gia mới mở cửa.
“Xin chào, xin hỏi cô là?”
“Tôi là luật sư đại diện của cô Ôn Ấu Chi, hôm nay tới để giao bản gốc thỏa thuận ly hôn cùng giấy chứng nhận ly hôn cho anh Cố Ngôn Tranh.”
10
“Cái gì? Ly hôn?”
Cố Ngôn Tranh cũng nghe thấy lời đối phương nói.
Khi nào anh và Ôn Ấu Chi ly hôn?
Anh cảm thấy đây chắc chỉ là hiểu lầm, hoặc một trò đùa nào đó.
Nhưng những giấy tờ đối phương đưa ra lại hung hăng giẫm nát tia hy vọng cuối cùng của anh.
“Cảm ơn ngài đã phối hợp công việc. Chúc ngài cuộc sống vui vẻ.”
Luật sư đưa tài liệu cho anh xong liền định rời đi.
Cố Ngôn Tranh vội giữ người lại, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng.
“Anh nói cho tôi biết, Ôn Ấu Chi đi đâu rồi? Tại sao điện thoại cô ấy mãi không liên lạc được?”
“Anh là luật sư đại diện của cô ấy, chắc chắn biết cô ấy đi đâu đúng không?”
Luật sư lắc đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)