Anh ta nói một tuần trước Ôn Ấu Chi đã sắp xếp xong mọi thứ, đồng thời yêu cầu không cần liên lạc với cô.
Còn cô đi đâu, Ôn Ấu Chi chưa từng chủ động nhắc tới, nên anh ta cũng không biết.
Cố Ngôn Tranh nhìn bóng lưng người kia rời đi, đưa tay day trán, trước mắt từng cơn tối sầm.
Ôn Ấu Chi không phải bỏ đi vì giận dỗi.
Cô thật sự muốn rời đi.
Ngay cả thỏa thuận ly hôn cũng nằm trong kế hoạch từ trước.
Thứ mà Cố Ngôn Tranh tưởng là giận dỗi, tất cả chỉ là tự anh đa tình.
Lần này anh thật sự hoảng rồi.
Không chỉ vì cảm giác cai nghiện sau khi mất đi Ôn Ấu Chi đang giày vò trong lòng.
Mà còn liên quan đến dư luận và lợi ích.
Nếu tin anh và Ôn Ấu Chi ly hôn bị truyền ra ngoài, nhà họ Cố lập tức sẽ trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.
Trong phòng khách, Cố lão gia và Cố phu nhân cũng không nói gì nữa.
Ôn Ấu Chi thậm chí còn không báo cho bọn họ một tiếng đã lặng lẽ rời đi.
Bọn họ cảm thấy Ôn Ấu Chi có phần thất lễ.
Nhưng khi nhìn hai mẹ con Diệp Khuynh Vãn đang ở trong phòng ngủ chính của biệt thự, họ lại chẳng còn đủ tư cách để trách móc cô.
Suy cho cùng, là Cố Ngôn Tranh có lỗi với Ôn Ấu Chi trước.
Cố lão gia gọi Cố Ngôn Tranh vào thư phòng.
Ông muốn nói chuyện nghiêm túc với anh về việc sau này nên xử lý chuyện hai mẹ con Diệp Khuynh Vãn thế nào.
Vừa bước vào thư phòng, những lời chất vấn của Cố lão gia đã ập thẳng xuống đầu anh.
“Năm đó tại sao con nhất quyết bắt Diệp Khuynh Vãn sinh đứa bé này ra? Sao lại hồ đồ như vậy?”
“Bây giờ Ôn Ấu Chi đi rồi, con hài lòng chưa?”
“Hôn sự của hai đứa vốn là liên hôn giữa hai nhà, giờ lại kết thúc khó coi như vậy. Nếu chọc giận nhà họ Ôn thì có lợi gì cho con?”
“Cho dù Ôn Ấu Chi không thể sinh con, nhưng thân thể nó năm đó cũng là vì cứu con mà bị tổn thương. Không sinh được vẫn còn cách khác, tại sao nhất định phải dùng cách mà cả hai nhà đều không chấp nhận được?”
Cố Ngôn Tranh im lặng rất lâu mới chậm rãi ngẩng đầu.
“Cô ấy có thể sinh.”
“Bác sĩ nói sau quá trình điều trị, cơ thể cô ấy đã hồi phục bình thường rồi.”
Cố lão gia không hiểu.
“Vậy tại sao con còn…”
Cố Ngôn Tranh khẽ thở dài.
“Đó là chuyện về sau rồi. Diệp Khuynh Vãn cũng là người phụ nữ mà con từng thật lòng yêu thích. Nếu Ôn Ấu Chi sinh con ra, sẽ không còn ai chấp nhận Khuynh Vãn và đứa trẻ của cô ấy nữa.
”
“Ba thử nghĩ xem, với tình hình hiện tại, chỉ vì Ôn Ấu Chi không có con mà mọi người đã không thể chấp nhận Khuynh Vãn và đứa trẻ kia rồi…”
“Còn lúc ban đầu, là do con mềm lòng… Diệp Khuynh Vãn nói cô ấy quá cô đơn, sinh đứa bé xong sẽ rời đi. Nhưng về sau con thật sự không nỡ để con mình chia lìa với mình, mỗi người một nơi.”
Cố lão gia tức đến trừng mắt.
“Được, vậy bây giờ con định làm thế nào?”
“Con sẽ khuyên Ấu Chi quay về. Còn Khuynh Vãn, con sẽ cho cô ấy một khoản tiền rồi đưa cô ấy đi, đứa trẻ sẽ ở lại nhà họ Cố…”
Bọn họ thương lượng rất lâu, khó khăn lắm mới nghĩ ra được đối sách.
Khi cùng bước ra khỏi thư phòng, dự cảm trong lòng Diệp Khuynh Vãn đã vô cùng tệ.
Cô ta cảm thấy giống như sắp bị tuyên án tử hình.
Cố Ngôn Tranh kéo cô ta sang một bên, biểu cảm phức tạp.
“Khuynh Vãn, nhà họ Cố sẽ cho em một khoản tiền, nhưng em không thể tiếp tục ở lại đây, cũng không thể ở bên cạnh đứa trẻ nữa.”
Cơ thể Diệp Khuynh Vãn loạng choạng như sắp ngã.
“Cho dù em đã sinh cho anh một đứa con, ở bên anh lâu như vậy rồi. Trong mắt nhà họ Cố các người, em vẫn không bằng Ôn Ấu Chi sao?”
11
Diệp Khuynh Vãn thật sự không hiểu nổi vì sao lại thành ra như vậy.
Cô ta yêu Cố Ngôn Tranh.
Từ rất lâu rất lâu trước đây, lúc còn ở trường đã thích anh rồi.
Nhưng Cố Ngôn Tranh khi ấy thì sao?
Trong mắt anh mỗi ngày chỉ nhìn thấy Ôn Ấu Chi.
Để thu hút sự chú ý của Cố Ngôn Tranh, cô ta đăng ký tham gia cuộc thi hoa khôi, trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường.
Còn cố ý đăng ký tham gia những hoạt động có Cố Ngôn Tranh.
Nhưng chỉ vì một câu “Em cần anh” của Ôn Ấu Chi mà Cố Ngôn Tranh có thể dễ dàng từ bỏ việc tham dự.
Cô ta và Ôn Ấu Chi đều cần tìm người mẫu thời trang để tham gia kỳ thi chuyên ngành.
Cô ta lấy hết can đảm, viết trước một lá thư cho Cố Ngôn Tranh, muốn anh làm người mẫu cho mình.
Nhưng Cố Ngôn Tranh thậm chí còn không đọc lá thư ấy, trực tiếp ném vào thùng rác.
Ôn Ấu Chi mãi đến gần ngày thi mới nhớ ra mình thiếu người mẫu.
Đối mặt với lịch thi bị trùng, Cố Ngôn Tranh lựa chọn xin thi lại, ưu tiên cảm xúc của Ôn Ấu Chi trước tiên.
Tuổi thanh xuân thiếu nữ của cô ta cứ như vậy bị phủ bóng dưới cái tên Ôn Ấu Chi.
Trái tim yêu thầm kia cũng từng chút từng chút phủ đầy bụi.
Về sau, sau khi tốt nghiệp, vì kiếm tiền mà cô ta trở thành gái bán rượu.
Cô ta vốn cho rằng đời này mình sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào với Cố Ngôn Tranh nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)