Trong giọng điệu của bọn họ đều mang theo vài phần châm chọc, ai cũng nói không biết tin tức liên quan đến Ôn Ấu Chi.
Cố Ngôn Tranh cũng tới studio thuộc về Ôn Ấu Chi.
Bên trong trống rỗng, không còn lại bất cứ thứ gì.
Anh không liên lạc được với trợ lý của Ôn Ấu Chi, dường như cô ấy cũng cùng Ôn Ấu Chi biến mất.
Anh ngồi xổm trước cửa studio của Ôn Ấu Chi, nhớ lại cảnh tượng lần cuối mình tới đây.
Ôn Ấu Chi cặm cụi chỉnh sửa bản thiết kế, so sánh trên người mẫu, từ đầu tới cuối đều không nhìn anh lấy một lần.
Khi ấy cô chắc đã tức giận rồi nhỉ?
Cho nên mới khuyên anh rời khỏi studio, đi tổ chức sinh nhật cho Diệp Khuynh Vãn.
Mà anh lại thật sự tin lời cô, rời đi rồi cả đêm không về.
Hiện tại đứng trước cánh cửa này, anh mới cảm nhận rõ cơn đau âm ỉ vì bị Ôn Ấu Chi bỏ lại.
Lúc ấy, Ôn Ấu Chi có phải cũng đau lòng như vậy không?
Ba năm trước, khi tận mắt nhìn thấy anh phản bội, có phải cô đã từng thất vọng về anh rồi không?
Có lẽ ba năm này chính là cơ hội mà Ôn Ấu Chi cho anh.
Chỉ là anh đã không biết trân trọng.
Anh chờ ở đây cho đến khi trời hoàn toàn tối đen, mới chậm chạp trở về nhà.
Sau khi xử lý xong chuyện của Diệp Khuynh Vãn, Cố phụ và Cố mẫu cũng đã rời đi.
Trong nhà lạnh lẽo vắng tanh.
Nếu không có chuyện gì, quản gia cũng sẽ không chủ động lên tiếng.
Trong thoáng hoảng hốt, anh dường như nhìn thấy Ôn Ấu Chi của trước đây, người từng vui vẻ chạy về phía anh.
“Anh tan làm rồi à? Hôm nay nhà bếp làm nhiều món ngon lắm, thơm chết mất! Em cố ý chờ anh về ăn cùng đó!”
“Sao anh không thay giày? Đứng ngây ra đó làm gì?”
Anh muốn gọi cô lại.
“Chi Chi.”
Khoảnh khắc anh cất tiếng, toàn bộ ảo ảnh đều tan biến.
Chỉ còn lại ánh đèn mờ tối trong căn biệt thự cùng ánh mắt hơi nghi hoặc của quản gia.
“Tiên sinh nhớ phu nhân sao?”
Cố Ngôn Tranh im lặng.
Anh thật sự rất nhớ Ôn Ấu Chi.
Chỉ là hiện tại, ngay cả tư cách nói nhớ cô anh cũng không còn nữa.
Tác phong nghề nghiệp của quản gia cực kỳ tốt.
Cho dù biết rõ người phản bội trước là Cố Ngôn Tranh, ông vẫn dịu giọng an ủi:
“Phu nhân sẽ nhớ tình cũ thôi.”
Cố Ngôn Tranh cười khổ một tiếng.
Ôn Ấu Chi còn nhớ tình cũ sao?
Chính vì nhớ tình cũ nên cô mới cho anh thêm một cơ hội.
Là tự tay anh đánh mất nó.
Đồng Đồng nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, còn tưởng mẹ mình trở về, không ngờ lại là cha.
Đôi mắt thằng bé đã khóc đỏ hoe từ lâu, ánh nhìn ảm đạm.
Cố Ngôn Tranh nghe thấy tiếng động, quay sang nhìn nó.
Trải qua hàng loạt chuyện này, anh cũng chẳng còn sinh ra bao nhiêu yêu thích với đứa trẻ ấy nữa.
“Ngày mai cho Đồng Đồng quay lại trường đi.”
Anh giao việc này cho quản gia rồi lạnh nhạt xoay người rời đi.
Anh đi tới phòng ngủ phụ, lấy vài món đồ Ôn Ấu Chi để lại mang về phòng mình.
Chỉ khi ôm những thứ đó, anh mới có thể ngủ yên hơn một chút.
Đang ngủ mơ mơ màng màng, điện thoại bỗng reo lên.
Là trợ lý gọi tới.
“Cố tổng, tra ra được ai tung những tin tức kia rồi, là… Tô Phong Giác…”
Trợ lý có chút ấp úng.
Đối phương là đối thủ cạnh tranh luôn bất hòa với Cố Ngôn Tranh.
“Tôi nghi ngờ là phu nhân đã đưa những chứng cứ đó cho Tô Phong Giác…”
14
Cố Ngôn Tranh sớm đã đoán chuyện này do Ôn Ấu Chi làm.
Chỉ là anh không ngờ cô lại giao tất cả cho đối thủ cạnh tranh của mình.
Rõ ràng cô đã hận anh đến cực điểm rồi.
Anh gọi điện cho Tô Phong Giác.
Cạnh tranh nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh cúi đầu.
Nếu Ôn Ấu Chi đã hợp tác với Tô Phong Giác, vậy rất có thể hắn biết tung tích của cô.
Mang theo chút hy vọng đó, điện thoại được kết nối.
Dường như Tô Phong Giác đã chờ từ lâu, trong giọng điệu còn xen lẫn vài phần vui sướng.
“Cuối cùng cũng sắp xếp xong cho tình nhân của cậu rồi à? Hay đến giờ mới phát hiện là tôi làm?”
Chaporia
Bình Luận (0)