Ở đầu dây bên kia, Cố Ngôn Tranh đã siết chặt nắm tay.
“Nói cho tôi biết Ấu Chi đang ở đâu. Tôi sẵn sàng trao đổi với cậu bằng điều kiện.”
Ban đầu Tô Phong Giác không định nói cho Cố Ngôn Tranh biết.
Nhưng Cố Ngôn Tranh đã hạ mình đến mức này rồi.
Vậy thì hắn chỉ đành có lỗi với Ôn Ấu Chi thôi.
Dù sao mục đích hắn hợp tác với Ôn Ấu Chi cũng là để kéo sập sản nghiệp nhà họ Cố.
Tô Phong Giác bật cười.
“Nếu đã vậy, đương nhiên tôi có thể nói cho cậu biết. Hiện giờ Ôn Ấu Chi đang ở…”
…
Bên kia đại dương.
Ôn Ấu Chi mang theo tác phẩm mới nhất của mình tham gia cuộc thi thiết kế.
Sau khi gia nhập studio mới, người sáng lập sẵn sàng đề cử cô tham gia thi đấu.
Cho dù có đoạt giải hay không, sơ yếu lý lịch của cô cũng sẽ trở nên nổi bật hơn rất nhiều.
Cô giống như một con chim hoàng yến cuối cùng cũng thoát khỏi lồng giam, chính thức đón lấy cuộc đời thuộc về riêng mình.
Nguyện vọng lớn nhất hiện tại của cô chính là —
Sống tốt hơn trước đây sau khi rời khỏi Cố Ngôn Tranh.
Điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới chính là tác phẩm của cô lại trở thành “hắc mã”, mang tới cho cô độ chú ý cực lớn.
Có người hỏi về ý tưởng thiết kế của cô.
Có người tìm hiểu bối cảnh của cô.
Cũng có studio chủ động ngỏ ý mời cô gia nhập.
Ôn Ấu Chi không hề bị những chuyện này ảnh hưởng trạng thái.
Không kiêu không nản.
Cuối cùng, cô quả nhiên giành được giải thưởng.
Ngay lúc cô vui vẻ chuẩn bị nhận phỏng vấn, một chiếc micro bất ngờ chĩa về phía cô, nhắc tới cuộc hôn nhân của cô.
“Nghe nói hôn nhân của cô Ôn không thuận lợi như sự nghiệp. Vậy có thể xem đây là ứng nghiệm câu nói tình trường thất ý, sự nghiệp đắc ý hay không?”
Ôn Ấu Chi nhìn chằm chằm chiếc micro kia, những ngón tay giấu bên người vô thức siết chặt.
Giây tiếp theo, cô vẫn trả lời.
“Tôi cảm thấy cũng có vài phần đúng.
Đương nhiên, sự nghiệp mãi mãi sẽ là vị trí số một của tôi.”
Sự thẳng thắn cùng nụ cười rạng rỡ của cô lập tức nhận được không ít thiện cảm từ truyền thông nước ngoài.
Tên phóng viên không đạt được câu trả lời như mong muốn chỉ có thể cười gượng rút micro về.
Điều bọn họ muốn quay là dáng vẻ đau khổ của Ôn Ấu Chi.
Chứ không phải bộ dạng thản nhiên như không thế này.
Nhưng đối với Ôn Ấu Chi, có thể bình tĩnh nói ra được, cũng đồng nghĩa với việc cô đã thật sự buông xuống.
Rời khỏi vòng vây của truyền thông, những người đồng hành trong studio đều đang cổ vũ cho cô.
“Những năm trước, người mới được đề cử đa số chỉ là tham gia cho có, rất ít người đoạt giải. Ấu Chi thật sự quá lợi hại rồi!”
“Đúng vậy, rất nhiều người vì thế mà quyết định hợp tác với studio chúng ta, tất cả đều nhờ công của Ấu Chi.”
Ôn Ấu Chi cũng rất vui.
Cô cùng đồng nghiệp tổ chức tiệc ăn mừng, cả đám uống đến say mềm.
Đúng lúc cô lâng lâng men say đứng dậy suýt ngã, lại bất ngờ bị người ta đỡ lấy.
Đợi đến khi nhìn kỹ, cô mới phát hiện người kia là Tô Phong Giác, tử đối đầu của Cố Ngôn Tranh.
“Sao anh lại ở đây?”
Ôn Ấu Chi còn tưởng mình uống quá nhiều rồi.
Rõ ràng không lâu trước đó bọn họ mới gọi điện trao đổi tình hình trong nước.
Tô Phong Giác lúc này đáng lẽ phải ở tòa nhà văn phòng trong nước mới đúng.
À không đúng.
Giờ này chắc tương ứng với thời gian ngủ bên Trung Quốc rồi.
Đáy mắt Tô Phong Giác có vệt đỏ vì thức đêm, hắn ghé sát tai Ôn Ấu Chi giải thích:
“Cố Ngôn Tranh dùng lợi ích công ty để đổi lấy địa chỉ của em, tôi nói cho cậu ta rồi.”
“Nhưng tôi cũng không thể có lỗi với em, nên mới đáp chuyến bay đêm sang đây báo cho em biết.”
“Tôi đảm bảo, Cố Ngôn Tranh sẽ không nhanh hơn tôi đâu.”
Ôn Ấu Chi mở to mắt, phản ứng rất lâu mới ý thức được mình đã bị bán đứng.
Không trách trước đây giới kinh thành đều nói không thể làm giao dịch với Tô Phong Giác.
Chaporia
Bình Luận (0)