Cô có chút say, nhất thời không biết nên làm sao.
Đồng nghiệp cũng đều đã uống đến mơ màng, còn đang gào lên bảo cô tiếp tục uống.
Cô còn muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp sắp xếp ngôn từ đã bị Tô Phong Giác kéo chặt lấy.
“Buổi tối một mình trở về không an toàn, tôi đưa em về.”
“Ấu Chi của mọi người tôi đưa về trước nhé!”
Hắn cười cười, quay đầu giải thích với đồng nghiệp của Ôn Ấu Chi một câu rồi dẫn cô rời đi.
15
Ôn Ấu Chi vừa lên xe đã ngủ thiếp đi.
Phía trước, tài xế đang lái xe.
Hàng ghế sau, cô tựa vào vai Tô Phong Giác ngủ rất ngon.
Rất ít người biết rằng trước đây Tô Phong Giác, Ôn Ấu Chi và Cố Ngôn Tranh từng cùng nhau lớn lên.
Sau này, Tô Phong Giác sang nước ngoài du học từ thời cấp ba, từ đó tách khỏi hai người họ.
Ân oán giữa Tô Phong Giác và Cố Ngôn Tranh cũng kéo dài đã lâu.
Ban đầu là vì sự cạnh tranh thương mại giữa hai gia đình khiến quan hệ không hòa hợp.
Về sau, sau khi Tô Phong Giác về nước tiếp quản công ty, hắn từng bị Cố Ngôn Tranh xem thường.
Cố Ngôn Tranh cảm thấy hắn chỉ là một tên công tử ăn chơi.
Mà Tô Phong Giác cũng thấy Cố Ngôn Tranh quá tầm thường, càng cảm thấy anh không thích hợp cưới Ôn Ấu Chi.
Hai người âm thầm đấu đá suốt sáu bảy năm trời.
Hơn nữa, ngay từ lần đầu Ôn Ấu Chi ly hôn với Cố Ngôn Tranh, Tô Phong Giác đã muốn ở bên cô rồi.
Đáng tiếc còn chưa kịp bày tỏ lòng mình, Cố Ngôn Tranh đã dỗ Ôn Ấu Chi quay về.
Trong lòng hắn rất khó chịu, từ đó không còn nhìn chằm chằm vào cuộc hôn nhân của họ nữa, cố ép bản thân học cách buông bỏ.
Không ngờ ba năm sau, cơ hội lại một lần nữa trở về tay hắn.
Hắn vén lọn tóc bên tai Ôn Ấu Chi ra, khóe môi hơi cong lên.
Ôn Ấu Chi không được Tô Phong Giác đưa về nhà.
Mà là tới nhà của hắn.
Khi tỉnh lại, trước mắt là khung cảnh xa lạ, đầu đau như búa bổ khiến cô hoảng hốt không thôi.
Nhìn lại quần áo trên người, vẫn là bộ hôm qua.
Cô hơi ghét bỏ, nhưng cũng thấy may mắn.
Lúc bước ra khỏi phòng, Tô Phong Giác đang làm bữa sáng.
Chiếc tạp dề màu hồng phấn buộc trên người hắn vậy mà lại không hề có cảm giác trái ngược.
“Tô Phong Giác?”
Ôn Ấu Chi nghi hoặc nhìn hắn.
Sao hắn lại ở đây?
Rất nhanh, những ký ức vụn vặt sau khi say rượu hôm qua như thủy triều ùa về.
Cô nhớ ra rồi!
Tô Phong Giác vì lợi ích công ty mà bán địa chỉ của cô cho Cố Ngôn Tranh!
“Tô Phong Giác! Anh quá đáng thật đấy!”
Ôn Ấu Chi ôm đầu, trong mắt đầy lửa giận.
Tô Phong Giác nhìn cô một cái, trong lòng có vài phần chột dạ và áy náy, nhưng lại cảm thấy cô càng đáng yêu hơn.
“Là tôi không đúng, cho nên tôi xin nghỉ dài hạn sang đây nhận lỗi với em.”
“Tôi chỉ nói cho cậu ta địa chỉ mới của em thôi, chứ chưa hề nói chuyện công việc của em. Với cái đầu của cậu ta, trong thời gian ngắn em ở chỗ tôi vẫn còn an toàn.”
Ôn Ấu Chi rất tức giận.
Nhưng khi nhìn thấy bộ quần áo mới Tô Phong Giác chuẩn bị cho cô đặt trên sofa.
Thậm chí ngay cả đồ lót nữ cũng mua đầy đủ…
Mặt cô lập tức đỏ lên, những lời trách móc vốn định nói ra bỗng nghẹn lại.
“Mấy bộ quần áo trên sofa là sao đây?”
Tô Phong Giác giải thích:
“Hôm qua em ngủ mất rồi, cũng chưa tắm rửa. Tôi nghĩ lúc tỉnh dậy em chắc chắn sẽ chê bẩn.”
“Nhưng chỗ tôi lại không có quần áo của em, nên chỉ có thể bảo người mua đồ mới mang tới.”
“Yên tâm đi, tuy là đồ mới nhưng đã cắt tag, giặt khô rồi, lấy ra là mặc được.”
Tô Phong Giác chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Ngay cả đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng đầy đủ hết.
Ôn Ấu Chi trừng hắn một cái rồi xách túi vào phòng tắm.
Tô Phong Giác nghe tiếng nước đứt quãng truyền ra từ bên trong, không nhịn được mà tưởng tượng vài hình ảnh, lại cảm thấy mình quá đường đột, đành nghiến chặt răng sau.
Hắn có tư tâm.
Cho nên mới đưa Ôn Ấu Chi tới đây.
Nhưng nếu không tranh, không đoạt, không dùng chút thủ đoạn…
Vậy cả đời này của hắn chỉ sợ sẽ để lại tiếc nuối.
Đợi đến khi chuẩn bị xong bữa sáng, Ôn Ấu Chi vẫn chưa tắm rửa xong.
Hắn cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn Cố Ngôn Tranh gửi tới.
【Có phải cậu đang lừa tôi không? Ấu Chi không ở đây, tôi chờ rất lâu rồi vẫn không thấy cô ấy xuất hiện.】
Tô Phong Giác nghĩ nghĩ rồi trả lời một câu:
【Biết đâu cô ấy trốn rồi.】
Chaporia
Bình Luận (0)