Hắn vốn muốn chặn luôn đối phương.
Nhưng vẫn còn có chỗ cần dùng tới Cố Ngôn Tranh.
Lúc này, tin tức Cố Ngôn Tranh xuất ngoại đã truyền tới hội đồng quản trị nhà họ Cố trong nước.
Cố Ngôn Tranh không những không thể dập yên dư luận, còn mặc kệ tất cả mà bỏ đi.
Hành vi này hoàn toàn chọc giận mọi người, ai nấy đều yêu cầu Cố phụ đưa ra lời giải thích.
Cố phụ không thể không lần nữa đứng ra chủ trì đại cục.
Tất cả mọi người đều vô cùng thất vọng về Cố Ngôn Tranh.
Đặc biệt là sau khi biết anh nhường lợi ích cho nhà họ Tô, bọn họ càng khó chấp nhận.
“Bãi miễn chức vụ của Cố Ngôn Tranh, đồng thời yêu cầu cậu ta bồi thường tổn thất!”
16
Để dập lửa giận của mọi người, Cố phụ chỉ có thể hy sinh lợi ích của chính mình, nhường phần lợi cho những thành viên khác.
Nhưng điện thoại ông gọi cho Cố Ngôn Tranh lại mãi không thể kết nối.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng ông cũng nhận được tin nhắn của Cố Ngôn Tranh.
【Con đi tìm Ôn Ấu Chi rồi, rất nhanh sẽ đưa cô ấy trở về.】
Cố phụ tức đến mức suýt ngất ngay tại chỗ.
Ông bất giác nhớ tới lời Diệp Khuynh Vãn nói khi rời đi hôm đó.
Bây giờ nghĩ lại, nó càng giống một lời nguyền hơn.
Sau này nhà họ Cố sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa.
Cố Ngôn Tranh canh trước cửa nhà Ôn Ấu Chi suốt mấy ngày trời vẫn không gặp được cô.
Lúc tuyệt vọng đến cùng cực, cuối cùng anh cũng nhìn thấy bóng dáng Ôn Ấu Chi trên bản tin địa phương, biết được cô đã đoạt giải.
Trước đây, những khoảnh khắc vui vẻ như thế này, Ôn Ấu Chi đều sẽ lựa chọn ở bên anh.
Nhưng hiện tại, Ôn Ấu Chi chỉ muốn tránh xa anh.
Trong lòng anh càng thêm chua xót.
Ngày ngày đêm đêm canh ở đây chỉ để chờ được gặp Ôn Ấu Chi, cơ thể anh vốn đã có chút không chịu nổi.
Lúc này, tâm trạng u uất càng giống như một ngòi nổ, đẩy anh tới bên bờ vực tuyệt vọng.
Anh cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người trực tiếp ngất đi.
Ôn Ấu Chi ở trong nhà Tô Phong Giác, hưởng thụ sự chăm sóc của hắn, bất tri bất giác cũng đã quen rồi.
Giống như lúc nhỏ, ở cạnh nhau vô cùng tự nhiên.
Cho đến khi bệnh viện gọi điện tới.
Là gọi cho Tô Phong Giác.
“Xin chào, xin hỏi ngài là bạn bè hoặc người thân của tiên sinh họ Cố, Cố Ngôn Tranh sao? Hiện tại chúng tôi chỉ tìm được phương thức liên lạc của ngài.”
“Hiện giờ tiên sinh họ Cố đã được đưa vào phòng cấp cứu, tình trạng rất không tốt, cần có người…”
Để chứng minh với Ôn Ấu Chi rằng mình không hề có bí mật gì trước mặt cô, không giống kiểu giả dối như Cố Ngôn Tranh, điện thoại của Tô Phong Giác từ trước tới nay đều bật loa ngoài.
Cuộc điện thoại này tới quá bất ngờ.
Ôn Ấu Chi cũng nghe thấy toàn bộ.
Tô Phong Giác không nhịn được quay sang nhìn cô.
Ngón tay Ôn Ấu Chi hơi co lại, rồi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục nhìn màn hình máy tính.
Sau khi xác nhận địa chỉ cụ thể với phía bệnh viện, Tô Phong Giác vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi ý kiến Ôn Ấu Chi.
“Em có đi không?”
Ôn Ấu Chi ngẩng đầu, giả vờ không để tâm, nhưng giọng nói lại hơi run.
“Đi đâu? Đi gặp Cố Ngôn Tranh sao? Có liên quan gì đến em?”
Tô Phong Giác chợt thấy đau lòng thay cô.
Bao nhiêu năm tình cảm như vậy, cho dù thật sự không còn yêu nữa, sự vương vấn trong lòng cũng đã sớm trở thành thói quen.
Khẩu thị tâm phi.
Nói thật, hắn rất lý trí, nhưng vẫn có chút ghen.
Hắn không ép Ôn Ấu Chi nhìn thẳng vào lòng mình, chỉ nói với cô:
“Được thôi. Tôi đi xem thử, có tin tức gì sẽ báo cho em ngay.”
Ôn Ấu Chi nhìn Tô Phong Giác đi vào phòng thay quần áo, tay chống lên ghế, giống như muốn chống đỡ bản thân đứng dậy, lại giống như động tác vô thức khi luống cuống không biết phải làm sao.
Cố Ngôn Tranh sẽ không chết đấy chứ?
Nhưng anh mới tới nước ngoài chưa bao lâu, sao có thể như vậy được…
Nhà họ Cố đối xử hà khắc với anh, chẳng lẽ ra nước ngoài rồi ăn không ngon ngủ không yên?
Trong đầu cô không ngừng suy nghĩ lung tung.
Tô Phong Giác thay quần áo xong bước ra, cô vẫn ngồi yên ở đó.
Tô Phong Giác giống như không nhìn thấy sự giằng co của cô, trực tiếp đi ngang qua mặt cô rồi rời đi.
Chaporia
Bình Luận (0)