Anh Mất Em Rồi/Chương 6C. 6
20px

Vài phút sau, điện thoại từ phía trường học như dồn dập liên tục gọi tới.

Cố Tùy vừa bắt máy, còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy một tin tức khiến anh như rơi xuống hầm băng.

“Giáo sư Cố.”

“Có người tố cáo anh có quan hệ bất chính với nữ sinh.”

“Xin lập tức quay về trường để tiếp nhận điều tra.”

Mọi suy nghĩ trong đầu đều bị thông báo này đánh tan sạch.

Cố Tùy lập tức quay về trường.

Vừa bước qua cổng trường…

Đã nghe thấy tiếng bàn tán chỉ trỏ của những giáo viên xung quanh dành cho mình.

7

Cố Tùy cố giữ vẻ bình tĩnh, phớt lờ những lời bàn tán xung quanh, nhanh chóng quay về văn phòng.

Trong phòng làm việc, người của Sở Giáo dục đem toàn bộ tài liệu điều tra, kết quả thăm dò cùng sao kê dòng tiền đặt trước mặt anh.

“Giáo sư Cố, mong anh giải thích về mối quan hệ giữa anh và sinh viên Khương Yên.”

Cố Tùy há miệng.

Anh muốn nói mình và Khương Yên chỉ là quan hệ thầy trò đơn thuần.

Muốn nói anh có một vị hôn thê mà mình rất yêu.

Nhưng nhìn những bản báo cáo điều tra cùng dòng tiền trước mắt…

Anh lại không thể thốt ra nổi một chữ.

Bởi vì không có bất kỳ mối quan hệ thầy trò đơn thuần nào…

Lại khiến tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy giáo viên và học sinh là một đôi.

Cũng không có giáo viên và học sinh nào mở tài khoản chung ở ngân hàng.

Còn vị hôn thê mà anh yêu sâu đậm…

Từ lúc đi làm tới nay, anh chưa từng nhắc tới Liễu Nhiễm với bất kỳ ai.

Không ai biết.

Cũng chẳng ai tin mối quan hệ giữa anh và cô.

Người của Sở Giáo dục nhìn dáng vẻ im lặng của anh.

Chỉ cho rằng anh chột dạ vì làm chuyện mờ ám.

“Giáo sư Cố, anh là người làm công tác giáo dục, hẳn phải hiểu rõ hơn ai hết hậu quả của việc có quan hệ bất chính với sinh viên.”

Cố Tùy gật đầu:

“…Vâng.”

Hậu quả của việc giáo viên và học sinh có quan hệ không chính đáng, anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Chỉ là trước giờ anh luôn cho rằng…

Giữa anh và Khương Yên vốn chỉ là quan hệ thầy trò bình thường, không có gì khuất tất.

Anh chăm sóc Khương Yên…

Chỉ vì nhìn thấy bóng dáng Liễu Nhiễm thời niên thiếu trên người cô ta.

Anh nhớ tới những năm tháng Liễu Nhiễm từng sống quá khổ.

Khi ấy anh còn trẻ, không có năng lực cho cô một cuộc sống tốt hơn.

Cũng không thể giúp cô quá nhiều.

Cho nên bây giờ, sau khi đã có năng lực…

Anh không giữ lại gì mà giúp đỡ Khương Yên.

Khương Yên bị bệnh, anh dẫn đi khám.

Anh hạ thấp tiêu chuẩn, nhận cô ta làm học trò của mình.

Cho cô ta ở trong ký túc xá.

Cho phép cô ta tùy ý sửa sang.

Đưa cô ta về nhà…

Hết lần này tới lần khác.

Anh bận rộn bù đắp cho người yêu trong ký ức, người đã từng chịu quá nhiều khổ sở thời niên thiếu.

Cho nên cũng hết lần này tới lần khác…

Phớt lờ Liễu Nhiễm của hiện tại.

Mà Liễu Nhiễm…

Cũng chính vì những lần thất vọng tích tụ ngày một nhiều ấy, cuối cùng triệt để từ bỏ anh.

Cuộc điều tra cuối cùng của nhà trường không hoàn toàn dựa vào những lời đồn ồn ào bên ngoài.

Sau vô số lần thu thập chứng cứ, phía trường xác nhận được giữa Cố Tùy và Khương Yên không tồn tại quan hệ thầy trò bất chính.

Nhưng những ảnh hưởng tiêu cực mà việc này gây ra…

Cùng với chuyện Cố Tùy thiên vị Khương Yên, vi phạm nguyên tắc…

Lại là sự thật không thể chối cãi.

Kết quả xử lý cuối cùng là, tuy Cố Tùy không bị đuổi khỏi trường…

Nhưng anh mất danh hiệu giáo sư.

Toàn bộ đề tài nghiên cứu trong tay bị đình chỉ.

Kinh phí nghiên cứu và các chế độ phúc lợi cũng bị thu hồi toàn bộ.

Cố Tùy trở thành trò cười của tất cả mọi người —

Không chỉ là trò cười của sinh viên và đồng nghiệp.

Mà còn là trò cười của bạn bè, người thân.

Thậm chí vì có sinh viên đăng chuyện này lên diễn đàn trường học, nên dù cư dân mạng chưa đào ra thân phận thật của Cố Tùy…

Cũng không ảnh hưởng tới việc họ chế giễu anh.

Bọn họ cười nhạo Cố Tùy mắt mù lòng mù.

Ngay cả ranh giới giữa vị hôn thê và học sinh cũng không phân biệt nổi.

Cuối cùng mất cả vị hôn thê lẫn công việc.

Ngày nào Cố Tùy cũng nghe thấy những lời bàn tán như vậy.

Nhưng anh không phản bác.

Bởi vì tất cả những điều đó…

Đều là sự thật.

Nhưng Khương Yên lại không chịu nổi.

Cô ta càng không cam lòng.

Cô ta tìm tới trước mặt Cố Tùy, cầu xin anh giúp mình, mong anh cho thêm một cơ hội.

“Thầy ơi, thầy giúp em thêm lần nữa được không?”

“Chỉ cần thầy chịu giúp em…”

“Thầy muốn gì em cũng cho thầy! Em cho cả bản thân mình cũng được!”

Cố Tùy lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt đang khóc đến lem luốc.

Anh hận không thể móc đôi mắt từng thương hại, từng chăm sóc cô ta của mình ra ngoài.

Rốt cuộc trước đây anh mù đến mức nào…

Mới cảm thấy một người phụ nữ ham danh lợi, vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, thậm chí tự hạ thấp bản thân như cô ta…

Lại giống Liễu Nhiễm năm xưa?

“Tôi không giúp được cô.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...