Anh lạnh giọng mở miệng.
“Còn nữa, giữa tôi và cô không còn quan hệ gì nữa.”
“Sau này đừng tới tìm tôi.”
“Bịch” một tiếng.
Khương Yên trực tiếp quỳ xuống, ôm lấy chân Cố Tùy.
“Đều là vì thầy nên em mới biến thành thế này!”
“Thầy không thể mặc kệ em được!”
Cố Tùy đá văng cô ta ra, xoay người bỏ đi.
Nhưng anh là hy vọng cuối cùng của Khương Yên.
Sao cô ta có thể dễ dàng từ bỏ?
Thấy không thể tiếp tục lợi dụng tình cảm để lấy lòng thương hại, Khương Yên dứt khoát làm tới cùng.
Cô ta cầm những lời đồn vô căn cứ đi khắp nơi nói rằng mình và Cố Tùy đã ở bên nhau từ rất lâu rồi.
Chuyện giáo sư và nữ sinh dây dưa với nhau lập tức gây ra sóng gió lớn trên mạng.
Từ chuyện chỉ lan truyền trong phạm vi trường học…
Trực tiếp biến thành chuyện cả mạng xã hội đều biết.
Tuy cuối cùng điều tra làm rõ sự thật, Khương Yên cũng bị bắt vì tung tin đồn thất thiệt.
Nhưng Cố Tùy cũng vì chuyện lần này…
Lại tiếp tục bị giáng chức.
Ban đầu anh vẫn còn là giảng viên.
Bây giờ lại trở thành nhân viên hậu cần hợp đồng ngoài trường.
Đã vô số lần Cố Tùy muốn rời đi.
Nhưng mỗi lần vừa nảy ra suy nghĩ ấy, anh lại nghĩ…
Lỡ như Liễu Nhiễm quay về thì sao?
Nếu anh vẫn ở lại thành phố này.
Vẫn ở lại đơn vị cũ.
Biết đâu đến ngày Liễu Nhiễm trở về…
Anh còn có thể gặp lại cô lần nữa.
Cứ như vậy.
Cố Tùy chờ hết năm này qua năm khác.
Cho tới khi anh gần như không còn ôm hy vọng nữa…
Cuối cùng anh cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy trong một buổi hội nghị chuyên ngành.
Năm năm không gặp.
Nhưng trên gương mặt quen thuộc kia lại không hề để lại dấu vết của thời gian.
Ngược lại còn rực rỡ hơn cả lúc ở bên anh năm xưa.
8
Cố Tùy nhìn bóng dáng quen thuộc cách đó không xa.
Là Liễu Nhiễm.
Là người con gái anh chờ đợi, mong ngóng suốt năm năm qua.
Trong lòng anh hết lần này tới lần khác tự nhắc nhở bản thân…
Đừng tới quấy rầy cô nữa.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không thể khống chế mà bước tới trước mặt cô.
“A Nhiễm…”
Cố Tùy run giọng mở miệng:
“Lâu rồi không gặp.”
Liễu Nhiễm khựng lại trong thoáng chốc.
Cô xoay người nhìn anh, khẽ gật đầu:
“Lâu rồi không gặp.”
Biểu cảm và hành động của cô đều rất tự nhiên, rộng lượng.
Không hề vì người đứng trước mặt là anh mà xuất hiện bất kỳ dao động nào khác.
Trái tim Cố Tùy đau nhói như bị kim châm.
Anh bước lên một bước, vừa định mở miệng xin lỗi…
Thì đã bị người khác ngăn lại.
Một người đàn ông cao lớn tóc vàng mắt xanh chắn trước mặt Liễu Nhiễm, ánh mắt đầy đề phòng nhìn anh.
“Thưa ông, mong ông đừng quấy rầy vợ tôi.”
Đồng tử Cố Tùy co rút dữ dội.
Giọng anh vừa giống đang hỏi, lại giống như tự lẩm bẩm với chính mình:
“Cô ấy là… vợ anh?”
Người đàn ông đầy tự hào đáp:
“Tất nhiên rồi.”
Cố Tùy hoảng hốt:
“Không thể nào! A Nhiễm rõ ràng là…”
Anh còn chưa nói hết câu, đã bị một giọng nói dịu dàng nhẹ tênh cắt ngang.
Liễu Nhiễm bước ra từ phía sau người đàn ông.
Trên môi mang theo nụ cười lễ phép nhưng xa cách, bình tĩnh nhìn anh.
“Giáo sư Cố.”
Nghe cô chủ động mở miệng, trong lòng Cố Tùy lập tức dâng lên vui sướng khôn xiết.
“A Nhiễm, cuối cùng anh cũng đợi được em.”
“Anh còn tưởng… em thật sự không cần anh nữa rồi.”
Liễu Nhiễm hơi nhíu mày.
Nhưng Cố Tùy dường như không nhìn thấy, tiếp tục nói không ngừng.
Từ năm năm chờ đợi, nói tới ba năm đính hôn, rồi bắt đầu giải thích:
“A Nhiễm, tài khoản chung của anh và Khương Yên không phải như em nghĩ đâu!”
“Khi đó cô ấy cần đăng ký hộ khẩu, cho nên anh mới…”
“Giáo sư Cố.”
Liễu Nhiễm cau mày cắt ngang lời anh.
“Chúng ta không thân.”
“Anh không cần thiết phải giải thích với tôi những chuyện này.”
Vô số lời muốn giãi bày của Cố Tùy đều bị chặn lại nơi cổ họng.
“Sao có thể không thân được?”
Anh cố chấp truy hỏi.
“A Nhiễm, trước đây chúng ta là vị hôn phu vị hôn thê mà.”
Liễu Nhiễm khẽ cười.
“Anh cũng nói rồi, đó là trước đây.”
“Cố Tùy, từ năm năm trước, kể từ lúc tôi rời đi…”
“Giữa tôi và anh đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”
“Cho nên, mong anh sau này đừng tiếp tục tới quấy rầy tôi.”
Nói xong câu ấy, Liễu Nhiễm liền khoác tay người đàn ông tóc vàng mắt xanh rời đi.
Từ đầu đến cuối…
Cô không hề quay đầu lại thêm lần nào nữa.
Cố Tùy đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng cô dần khuất xa.
Nước mắt bất giác chảy đầy mặt.
Cũng vào khoảnh khắc ấy, anh chưa từng rõ ràng nhận ra một sự thật đến thế —
Anh thật sự…
Đã vĩnh viễn mất đi Liễu Nhiễm rồi.
Mấy chục năm quãng đời còn lại sau này…
Cũng chỉ còn lại một mình anh.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)