20px

“Chủ tử, bức thư ta gửi bằng bồ câu bay người có nhận được không?”

Ta lắc đầu:

“Không có. Chuyến này dừng chân nhiều hải đảo, nơi chốn lộn xộn, một lần thư bồ câu cũng chẳng nhận nổi.”

Đại chưởng quầy nghe vậy suýt chút nữa òa khóc, tay chân quýnh quáng:

“Ta đoán là như vậy, bằng không người đã chẳng bặt vô âm tín. Chủ tử, việc chẳng lành rồi! Người… người đã bị truy nã!”

Ta: “……”!!!

Đại chưởng quầy vội giải thích:

“Lão cũng chẳng rõ nguyên do thế nào. Từ sau khi người rời bến ba tháng, các cửa thành khắp nơi đều dán lệnh truy nã, trọng thưởng một trăm lượng hoàng kim bắt giữ một nam tử trẻ tên là ‘Chân Cảnh’, mà hình họa lại giống người đến bảy tám phần.”

Ta ngẩn người, nghi hoặc hỏi:

“Ta khi ở trên bờ xưa nay chưa từng phạm pháp, đâu ra lệnh truy nã? Có nêu rõ Chân Cảnh phạm tội gì không?”

Đại chưởng quầy thở dài:

“…Lừa gạt, trộm của, gạt tình, đoạt tài.”

Ta: “???”

Ra ngoài buôn bán ta dùng danh thật, chỉ có lúc nghỉ trọ mới xưng tên giả.

Ta khi nào từng lừa gạt ai về tình hay tiền? Hoàn toàn không biết gì cả!

Đại chưởng quầy cẩn trọng dặn dò:

“Chủ tử, để bảo toàn tính mạng, e rằng từ nay về sau không thể mặc nam trang nữa, càng không thể dùng tên giả.”

Ta không cam lòng:

“Lệnh truy nã do phủ nào ban ra? Ta muốn bỏ ra số bạc lớn mời trạng sư biện giải, minh oan cho mình.”

“Triều đình.” – Đại chưởng quầy co rụt cổ, hạ giọng nói nhỏ – “Chủ tử, việc buôn bán của ta mấy năm nay phất lên quá nhanh, e rằng cây cao đón gió, khiến triều đình không vừa mắt. Một khi triều đình ra tay, cơ nghiệp lớn đến đâu cũng khó giữ nổi.”

Ta khẽ thở dài:

“Thôi vậy.” – Ta xưa nay vốn là người biết co biết duỗi, bèn cười tươi nói – “Nay ta đã làm mẹ, cũng nên thôi chuyện nam trang xuất hành.”

Vậy là ta đổi sang nữ phục, búi tóc theo kiểu phụ nhân, đồng thời cũng khôi phục lại danh tính thật – Giả Vô Cảnh.

Các loại sản vật nhiệt đới ngoài hải đảo vốn rất quý hiếm tại nội địa, vật lạ thì người trọng, nên ta đem phần lớn hàng hóa đến các vùng phú quý bán đi.

Ngoại trừ một xe châu ngọc và vài xe san hô gửi tiêu cục áp tải tới kinh thành, còn lại chẳng bao lâu đã bán sạch sành sanh.

Lúc ngang qua trung nguyên, chẳng may gặp phải nạn hạn hán, ruộng đồng khô cằn, dân tình khốn khổ phải bỏ xứ tha hương cầu sống.

Ta rút ra một ngàn lượng bạc, sai tiểu chưởng quầy ở Lạc Thành thuê hơn chục phụ nhân ngày ngày nấu cháo phát chẩn, cho đến khi tai ương qua đi.

Sau đó, ta nghỉ lại ở biệt viện ngoại thành Lạc Thành, tính toán hai ngày nữa sẽ lên đường đến kinh thành.

Phụ thân nay đã tuổi xế chiều, lại thêm mấy năm nay ăn sung mặc sướng nên thân thể càng lúc càng nặng nề, chẳng thể tiếp tục lăn lộn buôn bán.

Tiểu hài tử thì còn nhỏ, chưa chịu được đường xa vất vả, bởi thế ta sai hộ vệ đưa cả hai về quê dưỡng sức.

Chờ ta bán hết châu ngọc và kỳ vật ở kinh thành rồi sẽ về hội ngộ.

Nào ngờ, đến trưa hôm sau, tiểu quản sự trong biệt viện hớt hải chạy đến bẩm báo:

“Chủ tử, bên ngoài đột nhiên có một đội nhân mã tới, người dẫn đầu xưng là Lạc Thành Thái Thú – đại nhân họ Lưu. Ngài nói triều đình phái Ninh Vương gia thân chinh tới cứu tế, nghe nói chủ tử hảo tâm phát cháo cứu dân, nên đặc biệt đến thăm hỏi một phen.”

Ta “ồ” một tiếng, thấy bên cạnh là lầu gác liền bước lên cao nhìn thử.

Chỉ thấy nhân mã không nhiều, nhưng người ngựa đều cao lớn oai phong, ai nấy vận khôi giáp bạc sáng – thứ mà chỉ ngự lâm quân triều đình mới được trang bị – nhìn từ xa thật uy nghi lẫm liệt.

Bỗng nhiên, một nam tử cưỡi bạch mã oai hùng phía trước khiến ánh mắt ta không dời nổi.

Người ấy thân hình cao ráo, vận thanh y tráng kiện, tóc đen búi cao, khí độ quý phái, trông thật quen mắt.

Ngay lúc đó, dường như y cảm nhận được ánh nhìn chăm chú, liền tao nhã nghiêng đầu nhìn lại.

Chỉ một khắc ấy, ta giật mình suýt nữa ngã khỏi lan can!

“Cẩn thận!” – Xuân Thảo phía sau hoảng hốt đỡ lấy ta – “Chủ tử, người định nhảy xuống làm gì vậy?!”

Ta luống cuống ngồi lại, hít sâu mấy hơi.

Vừa rồi người ấy – chính là oan gia kiếp trước của ta!

Chẳng lẽ… y là Lạc Thành Thái Thú Lưu đại nhân?

Hay là… Ninh?!

Tống Ninh?

Ninh Vương của nước Tống?

Ta đưa tay đỡ trán, thở dồn dập không thành hơi.

“Nếu quả thật là Ninh Vương, e rằng ta thật phải nhảy xuống đó…”

Ngay sau đó, ta nhanh chóng sai Xuân Thảo đến lấy một vạn lượng ngân phiếu.

“Quản gia, ngươi thay ta chuyển lời với Lưu đại nhân, rằng ta là phụ nhân góa bụa, không quen gặp mặt nam tử. Lại thêm mấy tháng giong buồm đường dài, thân thể mỏi mệt, giờ đang nằm trên giường bệnh không tiện nghênh tiếp. Xin hai vị lượng thứ. Cảm tạ điện hạ Ninh Vương và Lưu đại nhân đã vì dân lao tâm khổ tứ. Thương hội Toàn Đức của chúng ta nguyện dâng một vạn lượng bạc, chỉ mong góp chút sức mọn, giúp Lạc Thành chóng thoát nạn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...