Nàng vốn tâm tư đơn thuần, sau vài lời bâng quơ của ta liền bất giác kể ra bảy tám phần tình hình trong Ninh phủ Vương.
Khi ta nghe rằng Ninh Vương cho đến nay chưa cưới vợ, cũng chưa từng nạp thiếp hay có thông phòng, lòng thầm mừng rỡ không thôi!
Hài tử à, nương quả nhiên không nhìn lầm phụ thân ngươi!
Ta còn đang mừng thầm trong dạ, thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân rầm rập, chưa kịp nhìn rõ đã nghe một tiếng quát lớn:
“Người đâu! Mau trói nàng lại cho ta!”
Dưới ánh dương rực rỡ, một vị nam tử khí vũ hiên ngang, mặc cẩm bào thêu mãng xà, mày kiếm rậm cau chặt, tuấn nhan âm trầm giận dữ, bước nhanh tiến đến.
Thiếu niên thư sinh năm xưa nay đã thành hảo hán oai phong, dung mạo càng thêm tuấn lãng, ánh mắt lại mang theo từng trải của năm tháng.
Tim ta đập thình thịch!
Cha của tiểu tử nhà ta, quả thật tuấn mỹ vô song!
Nào ngờ, mấy gã vệ sĩ lập tức ùa vào, trong chớp mắt đã vây chặt ta và Xuân Thảo.
Ta sững sờ.
Trói lại? Trói ta sao?
Chớp mắt tiếp theo, tay ta liền chộp lấy chén nước ấm, vốc nước ướt đẫm tay rồi úp lên mặt, nghẹn ngào thốt lên:
“A Ninh…”
Nam tử anh tuấn vừa bước đến cửa lập tức khựng lại!
Ta mắt lệ long lanh, nhìn chàng đầy bi thương ai oán.
“Ta—rốt cuộc cũng tìm thấy chàng rồi!”
Tống Ninh—không, phải gọi là Triệu Ninh mới đúng.
Triệu Ninh mắt chẳng rời ta, lạnh lùng hừ khẽ:
“Tìm ta? Rõ là ta nên hỏi ngươi mới đúng! Tốt lắm, Chân Cảnh! Ngươi dám—”
“Ta bị phụ thân đưa đi hải ngoại!” – ta cắt lời chàng, vừa vờ khóc vừa lấy nước lau mặt – “Phụ thân không cho ta đến kinh thành tìm chàng, ta van xin thế nào ông cũng không chịu. Ngày ngày cầu khẩn, đêm đêm khóc lóc, ròng rã hơn hai năm mà phụ thân vẫn không động lòng. Nếu không phải gặp được nữ thương nhân tốt bụng của ‘Toàn Đức Thương Hành’, nài nỉ bà cho đi nhờ thuyền về nước, thì đến nay ta vẫn chưa thể đến tìm chàng! A Ninh~~ hu hu! Hu hu~~!”
Triệu Ninh thấy ta “khóc” đến mức lê hoa đái vũ, mày nhíu chặt, tâm rối loạn, phất tay ra hiệu.
Mấy thị vệ mang đao liền cúi đầu lui ra ngoài, không dám ho he.
Triệu Ninh bước chậm lại gần, nhưng tới ba thước trước mặt thì dừng chân lưỡng lự.
“Ngươi… ngươi—vì sao lại đột ngột mất tích? Ngươi có biết ta ở quanh sơn trang tìm ngươi suốt hai tháng trời không?”
Ánh mắt chàng tràn ngập oán hận và phẫn nộ, hiển nhiên ngày ấy bị ta làm cho tổn thương chẳng nhẹ.
Ta ấm ức sụt sùi:
“Phụ thân thấy ta một lòng si mê chàng, thậm chí còn vì chàng mà hiến thân, thì nổi giận đùng đùng. Ông từng muốn thay ta cầu hôn chàng, định đưa chàng về làm rể họ Chân, nhưng chàng lại khéo léo từ chối, bảo rằng hôn sự phải do trưởng bối quyết định. Phụ thân giận ta trái lời, liền sai người trói ta lại mang lên thuyền. Đêm ấy lập tức rời khỏi sơn trang, xuôi dòng ra biển. Đại dương mênh mông vô định, ta muốn trốn cũng không có thuyền lớn qua lại. Muốn gửi thư cho chàng thì chẳng có ai để nhờ. Mãi đến khi gặp được thương hội của lão bản Giả tốt bụng, ta và Xuân Thảo mới may mắn trở về nước.”
Phụ thân ơi, nể tình người có cháu đích tôn, xin người lần này chịu thiệt đôi chút vậy!
“Giả lão bản?” – Triệu Ninh nghi hoặc liếc nhìn Xuân Thảo – “Lúc trước ta thấy nha đầu này ngoài phố, nơi nàng dừng chân chính là thương hội ‘Toàn Đức’. Các ngươi ở đó sao?”
Ta khẽ gật đầu:
“Giả lão bản nhân hậu thiện lương, thương cảm nô gia chủ tớ long đong, nên cho đi theo đoàn hàng vào thành, lại còn cho nơi tá túc vững vàng.”
Triệu Ninh ánh mắt phức tạp nhìn ta, tựa muốn nói lại thôi.
Ta khẽ hít mũi, giọng dịu dàng:
“A Ninh, năm xưa khiến chàng lặn lội khắp nơi tìm ta, suy cho cùng là lỗi ở ta. Khổ nỗi nô gia vượt ngàn dặm, chịu bao gian nan, rốt cuộc cũng thực hiện lời hứa năm xưa, đến kinh thành tìm được chàng… Nể tình ấy, xin chàng rộng lòng tha thứ. Thật lòng mà nói, kiếp này có thể gặp lại chàng một lần, A Cảnh cũng đã không còn gì hối tiếc.”
Nói rồi, ta cúi người hành lễ:
“A Ninh, nay thấy chàng bình an, ta lòng đã mãn nguyện. Nguyện chàng tận trung vì nước, một đời hiển đạt. Nguyện chàng cả đời thuận lợi bình an, phúc lộc song toàn. Còn nô gia… xin cáo từ.”
Triệu Ninh giật mình, vội vươn tay nắm chặt cổ tay ta:
“Ngươi—ngươi lại muốn đi?! Ngươi định đi đâu?”
Ta ngấn lệ, khẽ đáp:
“Khi ta về nước, thấy khắp các cổng thành đều dán lệnh truy nã—”
“Là ta sẽ lập tức sai người thu hồi!” – Triệu Ninh vội giải thích – “Ta tìm khắp thiên hạ mà chẳng thấy tung tích ngươi, lòng như lửa đốt! Nghĩ đến lời phụ bạc ngày đó của ngươi, ta liền nổi giận đi báo quan. Ai ngờ tìm suốt ba năm không có tin tức… Nào ngờ, hóa ra là ngươi bị ép đưa ra hải ngoại.”
Chaporia
Bình Luận (0)