Phụ thân gật gù:
“Con nói phải, lúc này con cái mới là điều hệ trọng.”
Ta cẩn thận tính toán:
“Mấy năm nay Tây Bắc loạn lạc, tiểu quốc xung quanh đóng cửa với nhau, khó mà có thị trường buôn bán ổn định. Nhưng nơi này sản lượng dược liệu rất phong phú, phẩm chất lại cao, giá thì rẻ. So với kinh thành hay Giang Chiết thì chênh lệch cực lớn. Ta đã tính kỹ, nếu gom nhiều rồi chuyển dần về Đông Nam, hẳn sẽ sinh lời không ít.”
Phụ thân lập tức đồng ý.
Có kế hoạch mới, lại có cớ dưỡng thai, ta quyết định an cư tại Tây Bắc, hoàn toàn rời xa những rối ren của kinh thành.
Vì an ninh không vững, ta bỏ bạc lớn mộ những người giỏi võ làm hộ vệ.
Tiếng lành đồn xa, chẳng bao lâu quanh ta đã có một đội hộ vệ vài trăm người.
Từ bé ta đã bôn tẩu khắp nơi, học ngoại ngữ rất có thiên tư. Nhi tử thì mọi điểm đều giống Triệu Ninh, chỉ riêng cái tài học tiếng là giống ta.
Ta dắt con dạo quanh biên giới vài tiểu quốc, chưa đầy vài tháng, con đã có thể trò chuyện lưu loát với dân địa phương.
Nửa năm sau, ta mở hiệu thuốc ngay biên giới, chuyên thu mua dược liệu quý trên núi.
Vì giá đưa ra công bằng, trả bạc sòng phẳng, danh tiếng chẳng mấy chốc lan rộng, việc buôn bán mỗi ngày mỗi phát đạt.
Một tháng sau, ta bình an hạ sinh một nữ nhi xinh xắn, dung mạo y hệt huynh trưởng.
Phụ thân cùng nhi tử mừng rỡ khôn cùng, chỉ riêng ta là chẳng vui chút nào.
Một đứa giống hắn thì thôi đi, nay ngay cả con gái cũng giống như đúc!
Xuân Thảo an ủi:
“Tiểu thư đừng buồn. Cùng lắm sau này sinh thêm vài đứa giống người là được.”
Ta nhẹ xoa bụng, nhăn mặt lật người:
“Xuân Thảo, mi mồm mi miệng giỏi thật. Về sau khỏi an ủi gì nữa!”
Đầu hạ năm ấy, đợt thuốc quý đầu tiên được hộ vệ áp giải ầm ầm đưa về vùng Giang Chiết, bán xong lãi hơn ba vạn lượng bạc.
Chưởng quầy truyền thư bằng bồ câu về, nói nếu đem đến kinh thành, e còn lời thêm một vạn lượng nữa.
Nhưng ta chẳng tham, cũng chẳng muốn dây dưa thêm với đất kinh thành.
Chưởng quầy còn bảo:
“Nay thủy đạo phương Nam thông suốt, không còn giặc cướp trên sông, có thể đem những loại thuốc nơi này không có mà chở về bán.”
Một hộ vệ quê gốc phương Nam nói:
“Từ năm ngoái triều đình đã quyết tâm diệt cướp, từ núi tới sông đều bị quét sạch. Nghe đâu chính là điện hạ Ninh Vương đích thân dẫn quân bình định.
Dân khắp nơi cảm tạ không dứt, gọi ngài ấy là người vì dân trừ hại, công đức vô lượng.”
Ta khẽ mỉm cười, chân thành thốt:
“Quả là một vị vương gia tốt thực.”
Con trai ta bắt đầu khai tâm học chữ, con gái chập chững tập đi. Ta nhàn nhã nuôi dạy hai đứa nhỏ, đôi khi cũng ghé sườn núi thu mua dược liệu quý hiếm.
Ngày tháng thoi đưa như tên rời dây, thoắt cái lại hơn một năm trôi qua.
Một hôm, con trai chỉ xuống khe núi mà gọi cứu, nói có người ngã từ trên xuống.
Ta sai hộ vệ xuống cứu.
Chẳng bao lâu, mấy tên hộ vệ dìu lên một vị lão nhân tóc bạc như tuyết.
Ta lập tức cho đại phu bên người chữa trị gãy xương cho ông, rồi bảo người đưa lão về nhà.
Mấy tháng sau, vị lão nhân ấy đột nhiên tìm đến, lấm lét lấy từ trong lòng ra một đóa hoa óng ánh như ngọc.
Chúng nhân lập tức xôn xao!
“Thiên Sơn băng liên! Truyền thuyết thần hoa đó!”
“Nghe nói có thể cải tử hoàn sinh! Lúc trước có bậc trưởng bối tận mắt thấy người hấp hối nhờ đó mà sống lại!”
Lão nhân dè dặt nhìn quanh, giọng run run hỏi ta có thể ra giá tốt không.
Ta mỉm cười nhã nhặn:
“Lão trượng định bán bao nhiêu?”
Lão đáp:
“Vật này vốn vô giá, nhưng cô nương từng có ơn cứu mạng, nên lão mới đem ra tặng.”
Lão lại nói, nhà sống trên núi từ bao đời, mưu sinh nhờ săn bắn, chẳng tiêu pha gì nhiều.
Vì vật quá quý, ta nhất quyết muốn tặng chút lễ hậu đáp.
Cuối cùng, lão chỉ tay ra hiệu xin hai mươi bao lương khô, vài túi thịt khô và vài xấp vải.
Ta hào sảng đáp ứng, còn tặng thêm mười xấp vải, cho hộ vệ đưa lão về tận núi.
Việc ấy chẳng mấy chốc đồn ra khắp vùng. Người đến bán thuốc quý ngày một nhiều, kẻ hỏi mua “Thiên Sơn băng liên” cũng lũ lượt tìm tới.
Vài tháng sau, có một thương nhân giàu có từ kinh thành xa xôi vượt đường gió bụi tìm đến, nói muốn mua đóa “băng liên”, mong ta ra giá.
Ta lắc đầu:
“Chỉ là lời đồn truyền miệng, chẳng thể thật lòng tin có thể cứu người. Chẳng hay các hạ mua về để làm chi?”
Thương nhân già từ tốn đáp:
“Năm xưa tại hạ từng lạc bước vào con đường tà đạo, may được đương triều Thái phó điểm hóa, mới quay đầu là bờ.”
“Lão Thái phó có mấy công tử, duy chỉ một nữ nhi, vì tuổi già mới sinh được con gái nên vô cùng cưng chiều.”
“Vài năm trước, Thánh thượng đích thân hạ chỉ ban hôn, gả nàng làm vương phi của Ninh Vương điện hạ.”
Chaporia
Bình Luận (0)