20px

“Tiểu nữ tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện…”

“Nhưng Ôn thị nàng ta thật sự…”

“Câm miệng.”

Bùi Tịch mở lời.

Giọng nói không hề có chút gợn sóng.

“Người của ta…”

“Khi nào đến lượt con gái nhà họ Thẩm các ngươi dạy quy củ?”

“Người mà ta nâng niu trong lòng bàn tay…”

“Nhà họ Thẩm các ngươi muốn đánh là đánh, muốn nung là nung?”

Hắn đứng dậy.

Rút thanh trường kiếm dưới bàn ra.

Mũi kiếm lạnh băng chỉ thẳng vào sống mũi Thẩm Minh Lễ.

“Hôm nay…”

“Kẻ nào từng bắt nạt nàng.”

“Một kẻ cũng đừng hòng bước ra khỏi đây.”

“Người đâu.”

“Đóng cửa.”

8

Cửa lớn Tướng phủ lập tức khép chặt.

Ám vệ từ trong bóng tối ùn ùn xuất hiện.

Bao vây toàn bộ chính đường.

Thẩm Minh Lễ quỳ sụp dưới đất.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Mấy vị ngôn quan lúc nãy còn hùng hổ giờ đã trắng bệch mặt.

Từng người co rụt cổ lại, không dám hé răng nửa chữ.

Bùi Tịch không vội động thủ.

Hắn xoay người, lạnh nhạt phân phó tùy thị:

“Khiêng giường của Ôn cô nương tới đây.”

“Đặt ngay bên cạnh bản quan.”

Một lát sau.

Ta được người khiêng vào chính đường.

Dược lực của Thâm Miên Đan vẫn còn.

Ta ngủ rất sâu.

Hoàn toàn không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.

Bùi Tịch bước tới.

Khom người cẩn thận chỉnh lại góc chăn cho ta.

Ngón tay nhẹ lướt qua vết thương nơi xương quai xanh.

Ánh mắt hắn dừng trên trán ta trong thoáng chốc.

Đến khi đứng dậy.

Trong mắt đã chỉ còn một mảnh lạnh lẽo vô tình.

“Đem toàn bộ đám nữ nhân hậu viện kia lên đây.”

Tam di nương.

Chu di nương.

Trần di nương.

Cùng tất cả nha hoàn bà tử từng động tay với ta.

Đều bị xô đẩy áp giải vào chính đường quỳ xuống.

Vừa nhìn thấy Bùi Tịch ngồi trên chủ vị, trước mặt đặt ngang trường kiếm.

Ai nấy đều sợ đến run rẩy.

Tam di nương là kẻ đầu tiên sụp đổ.

Bà ta ôm chặt ống giày của Bùi Tịch, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

“Đại nhân tha mạng!”

“Đều là Thẩm cô nương ép ta!”

“Nàng ta nói nếu không đánh sẽ bán hết bọn ta ra ngoài!”

“Ta không dám không nghe!”

Chu di nương vừa dập đầu vừa khóc nức nở.

“Ta chỉ đánh một cái thôi!”

“Thật sự chỉ một cái!”

“Đại nhân nể tình cũ…”

Bùi Tịch cúi mắt nhìn đám người dưới chân.

Mặt không chút cảm xúc.

“Bọn họ đánh Ôn cô nương thế nào?”

Người hắn hỏi là Lâm bá.

Lão quản gia được người khiêng tới bên cửa.

Nghe hỏi liền cố chống đỡ đáp lại.

“Bẩm đại nhân…”

“Tát tai, véo thịt, dùng trâm đâm chân…”

“Không ai đứng ngoài cả.”

Bùi Tịch khẽ gật đầu.

“Mỗi người một trăm cái tát.”

“Đánh thế nào thì trả lại y hệt.”

“Kẻ nào đánh ác nhất?”

Lâm bá trầm mặc một thoáng.

“Tam di nương.”

Bùi Tịch nhìn người đàn bà đang ôm giày mình khóc đến thở không ra hơi.

“Bà ta đánh Ôn cô nương mấy cái?”

“Ba… ba cái.”

“Ba trăm.”

“Đánh xong thì chặt tay.”

“Vứt ra ngoài.”

Tam di nương hét thảm một tiếng.

Trực tiếp ngất lịm.

Người của Thận Hình Ty mặt không đổi sắc tiến lên.

Kéo bà ta xuống đất rồi đè chặt.

Tiếng tát liên tiếp vang lên khắp chính đường.

Có kẻ khóc gào cầu xin.

Có kẻ sợ đến tiểu tiện tại chỗ.

Mùi máu tanh và mùi khai nhanh chóng lan khắp đại sảnh.

Thẩm Minh Lễ quỳ ở góc phòng.

Toàn thân run như cầy sấy.

Một chữ cũng không dám nói.

Bùi Tịch thong thả uống trà.

Thi thoảng lại cúi đầu nhìn ta đang ngủ say.

Xác nhận ta không bị đánh thức.

Hắn mới tiếp tục ngẩng đầu phán xử.

“Thẩm Như Lan đâu?”

Cửa lớn bị đẩy mạnh ra.

Thẩm Như Lan bị hai phụ nhân giữ chặt hai tay kéo lê vào trong.

Hai chân nàng ta đã bị đánh gãy.

Đầu gối cong vặn theo hướng ngược lại.

Kéo thành hai vệt máu dài trên nền đất.

Vừa ngẩng đầu lên.

Ánh mắt nàng ta đã tràn ngập oán độc.

“Bùi Tịch!”

“Ngươi vì một con tiện nhân mà muốn trở mặt với nhà họ Thẩm chúng ta sao?”

“Đừng quên cha ta là Thượng thư bộ Lại đương triều!”

“Thế lực của nhà họ Thẩm trong triều――”

“Bốp.”

Bùi Tịch tiện tay ném một quyển tấu sớ vào mặt nàng ta.

“Cha ngươi tham ô ngân lượng cứu tế.”

“Mua quan bán chức.”

“Còn bí mật cấu kết với biên cảnh phía Bắc buôn lậu quân giới.”

“Lần này bản quan xuống Giang Nam cứu tế…”

“Tiện thể điều tra luôn gốc gác nhà họ Thẩm các ngươi.”

“Ngươi tưởng…”

“Vì sao bản quan lại cố tình rời kinh đúng lúc này?”

Sắc mặt Thẩm Như Lan lập tức trắng bệch.

Thẩm Minh Lễ mềm nhũn ngã xuống đất.

“Không… không thể nào…”

“Đám sổ sách đó… ta đã đốt sạch rồi…”

“Đốt sạch?”

Bùi Tịch bật cười nhàn nhạt.

Hắn hơi hất cằm về phía ngoài cửa.

Một nhóm thị vệ khác áp giải một nam nhân bị trói chặt tiến vào chính đường.

Thẩm Minh Lễ vừa nhìn rõ mặt người kia, đồng tử lập tức co rút mạnh.

“Tần… Tần An?”

Người đó chính là tâm phúc của quản gia nhà họ Thẩm.

Đã theo Thẩm gia suốt mười lăm năm.

Tần An bị đá quỳ rạp xuống đất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...