20px

Triều đình chấn động dữ dội.

Ba ngày sau.

Toàn bộ nhà họ Thẩm bị xiềng xích áp giải vào ngục.

Bảy ngày sau.

Hoàng đế đích thân hạ chỉ――

Thẩm thị toàn tộc lưu đày Ninh Cổ Tháp.

Gặp đại xá cũng không được tha.

Thẩm Như Lan bị thiêu nát mặt.

Gân tay bị cắt đứt.

Tóc cũng bị cạo sạch.

Mặc tù y.

Nhốt vào tầng thấp nhất của đại lao Giáo Phường Ty.

Nghe nói nàng ta đã phát điên.

Ngày ngày co ro trong góc tường.

Dùng đôi tay tàn phế không ngừng cào lên vách đá.

Miệng lặp đi lặp lại:

“Ta là đích nữ nhà họ Thẩm…”

“Ta là chính thê của Thủ phụ…”

Nhưng đã chẳng còn ai gọi nàng ta là Thẩm cô nương nữa.

Người trong Giáo Phường Ty đặt cho nàng ta một cái tên mới.

“Trâm Đồng.”

Ta ngủ suốt ba ngày liền.

Lúc tỉnh lại.

Mật thất không có ánh sáng.

Cũng không có tiếng động.

Ta khẽ động ngón tay.

Đầu ngón tay lập tức truyền tới cảm giác đau nhói.

Mười ngón tay và xương quai xanh đều quấn kín băng vải.

Bên trên bôi thuốc mỡ.

Trong không khí còn phảng phất mùi đàn hương quen thuộc của Bùi Tịch.

Không phải an thần hương.

Là mùi trên người hắn.

Ta khẽ nghiêng đầu.

Bùi Tịch đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường.

Cằm tựa lên hai cánh tay đan vào nhau.

Chỉ im lặng nhìn ta.

Cũng không biết đã nhìn bao lâu rồi.

Dưới mắt hắn là quầng thâm.

Trong mắt còn đầy tơ máu.

Lúc ta tỉnh.

Hắn không ngủ được.

“Đau không?”

Giọng hắn khàn đặc.

Ta muốn nói không đau.

Nhưng môi vừa động một chút đã kéo tới vết thương trên mặt.

Ta theo bản năng hít mạnh một hơi.

Bùi Tịch lập tức đưa tay phủ lên.

Ngón cái đè nhẹ nơi khóe môi ta, không cho ta nói nữa.

“Đừng cố chịu.”

Hắn khựng lại một thoáng.

Giọng nói càng lúc càng thấp.

“Là ta vô dụng.”

“Không bảo vệ được em.”

Ta nhìn vết máu đang thấm ra nơi xương quai xanh của hắn.

Hốc mắt bỗng nóng lên.

“Ta muốn rời đi.”

Ngón tay Bùi Tịch đang đặt nơi khóe môi ta chợt cứng lại.

“Ở lại đây…”

“Chỉ khiến ngươi gặp tai họa thôi.”

Ta quay mặt sang chỗ khác.

Không dám nhìn vào mắt hắn.

“Thẩm Như Lan đi rồi sẽ còn người tiếp theo.”

“Ta không bảo vệ được bản thân.”

“Cũng không bảo vệ được ngươi.”

Không gian lập tức rơi vào im lặng.

Trong mật thất.

Chỉ còn tiếng thuốc mỡ sủi bọt rất khẽ.

Sau đó.

Tay ta bị người nắm lấy.

Lòng bàn tay hắn nóng đến bỏng người.

“Nghe cho kỹ.”

Hắn siết nhẹ những ngón tay ta.

Lực đạo rất nhẹ.

“Cả đời này sẽ không có người tiếp theo nữa.”

“Sẽ không còn nữ nhân nào khác.”

“Dù là chính thê hay di nương.”

“Từ hôm nay trở đi…”

“Trong phủ này chỉ có một chủ nhân là em.”

“Em là mạng của Bùi Tịch.”

“Kẻ nào dám động tới em…”

“Ta sẽ lấy mạng cả nhà hắn.”

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Ngoài cửa sổ chợt truyền tới một tiếng chim kêu.

Bùi Tịch lập tức nhíu mày.

Vừa định giơ tay gọi người đuổi đi――

Ta kéo lấy tay áo hắn.

“Đừng.”

“Tiếng chim cũng dễ nghe mà.”

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay ta đang nắm lấy tay áo mình.

Dưới lớp băng vải vẫn mơ hồ thấy được những lỗ kim chưa lành.

Hắn trầm mặc rất lâu.

Cuối cùng mới đưa tay kéo chăn lên cao hơn.

Đắp kín vai ta.

“Ngủ đi.”

Ta khép mắt lại.

Cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo tới.

Bùi Tịch vẫn luôn nắm tay ta.

Cho đến khi ta thật sự ngủ say.

Mà hắn cũng rốt cuộc cảm nhận được cơn buồn ngủ quen thuộc đang chậm rãi kéo tới――

Lần thứ hai trong suốt ba năm.

Hắn có thể chìm vào giấc mộng bên cạnh nàng.

Những chuyện về sau.

Là Thu Hòa kể cho ta nghe.

Bùi Tịch cả đời không cưới chính thê.

Cũng chưa từng nạp thêm bất kỳ thiếp thất nào.

Trong toàn bộ phủ Thủ phụ.

Chỉ giữ lại duy nhất một cái tên chủ nhân.

Ôn Tự.

Trên triều có người dâng tấu đàn hặc hắn sủng thiếp diệt thê, trái lễ pháp.

Hắn phê thẳng bốn chữ lên tấu chương rồi ném trả về:

“Liên quan cái rắm gì tới ngươi.”

Hôm sau.

Kẻ đàn hặc lập tức bị điều tới Tây Bắc chăn ngựa.

Trong phủ cũng xuất hiện thêm rất nhiều quy củ mới.

Lúc ta ngủ.

Cả phủ yên tĩnh đến mức rơi cây kim cũng nghe thấy.

Có một tên tiểu tư chỉ vì hắt hơi một cái.

Mà bị ngay trong đêm đuổi tới trang tử nuôi heo.

Nhà bếp nấu ăn không được phát ra tiếng động.

Hạ nhân muốn ho cũng phải dùng khăn bịt miệng.

Người khắp kinh thành đều nói.

Thủ phụ đại nhân điên rồi.

Chỉ có ta biết.

Hắn chỉ là quá sợ mất ta thôi.

Mà ta cũng rốt cuộc hiểu ra.

Đời này mình chẳng cần đi đâu nữa.

Cứ co ro trong căn phòng không có chút âm thanh nào này.

Ngủ đến tận chân trời góc biển.

Cũng rất tốt.

(Hết)

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...