Từ bốn phía xông ra rất nhiều người bịt mặt mặc đồ đen cầm đao, gặp người là chém.

Giữa lúc hỗn loạn tháo chạy, ta bị liên lụy rơi xuống nước.

Nhưng ta lại không biết bơi.

Tiếng chém giết đã lấn át tiếng kêu cứu của ta.

Vùng vẫy hồi lâu, cơ thể ta dần chìm xuống.

Trong lúc ý thức mơ hồ, dường như có một bóng hình màu trắng đang bơi về phía ta.

09

Sau khi được cứu lên, ta bị sốt cao.

Mê man ba ngày mới tỉnh lại.

Điều bất ngờ là, dì lại luôn túc trực bên cạnh ta.

Dưới mắt bà có hơi quầng thâm, nhưng giọng điệu thì vẫn đáng ghét như cũ.

“Đáng đời, ai bảo con tới cái nơi đó làm gì?”

Ta đáp: “Con trai dì bảo con tới.”

Dì: “…”

Bà khẽ tằng hắng một tiếng, lấp liếm cho qua chuyện này.

“Là Tạ công tử cứu con lên. Cậu ta nói nếu con bằng lòng gả, cậu ta sẽ mang ba lễ sáu hỏi đến tận cửa cầu thân. Nếu không bằng lòng gả, thì lúc đó hiện trường hỗn loạn, không ai chú ý, cũng sẽ không tổn hại đến danh tiết.”

“Con nhãi này, mạng cũng lớn thật.”

Thấy ta im lặng hồi lâu, lời lèm bèm của bà cũng dần ngưng lại.

Vẻ mặt dì nghiêm trọng: “Chẳng lẽ… con không muốn gả?”

Ta hít một hơi thật sâu, quyết định rồi.

“Không gả.”

Bà kinh hãi đến biến sắc, giọng nói vì sốt ruột mà trở nên sắc lẹm.

“Con điên rồi sao? Cơ hội tốt thế này, con lại không gả nữa!”

Lòng ta như bị một dải lụa ướt đè nặng.

Ngột ngạt vô cùng, chỗ nào cũng thấy khó chịu.

Nhưng ta vẫn lắc đầu.

“Vì con phát hiện ra, chàng ấy cũng giống như biểu ca, cũng sẽ đi uống rượu hoa.”

Dì á khẩu.

Nửa ngày sau, bà mới ngồi xuống cạnh ta, chậm rãi nói:

“Đứa trẻ ngốc, nam tử trên đời này đa số đều như vậy cả.”

Ta im lặng một lát.

“Vậy thì con sẽ đi tìm số ít kia, nếu tìm không thấy, con thà ở vậy cả đời.”

Dì nhìn ta với ánh mắt phức tạp, như đang thông qua ta để nhìn một người khác.

“Cái tính nết này của con đúng là y đúc bà chị ngốc nghếch kia của ta.”

Thực ra mẫu thân đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với ngoại tổ gia rồi.

Vì bà phát hiện ra người thanh mai trúc mã tình đầu ý hợp lúc đến cầu thân, người mà hắn chỉ đích danh lại là muội muội của mình.

Muội muội không muốn, hắn lùi lại tìm lựa chọn thứ hai mới chọn bà.

Mẫu thân khóc một trận, rồi cũng không muốn gả nữa.

Nhưng ông bà ngoại cứ ép bà phải gả, vì nhà kia môn đăng hộ đối, là trèo cao.

Muội muội không muốn thì được.

Bà không muốn thì không xong.

Từ nhỏ đã luôn là như vậy.

Mẫu thân nhìn thấu tất cả, bà để lại thư đoạn tuyệt quan hệ rồi bỏ trốn ngay đêm trước ngày đại hỷ.

Bà đến Thái Thương rồi quen biết cha ta, sinh ra ta.

Sau này, những lá thư từ Dương Châu gửi đến từng phong một.

Bà không xem, tất cả đều đem đốt sạch.

Cần dứt khoát thì phải dứt khoát, đó là điều mẫu thân dạy ta.

Gặp người không phải lương nhân, cũng nên như vậy.

Ta ngẩng đầu: “Dì à, con muốn về Thái Thương.”

Ở kinh thành không tìm thấy lương nhân, con sẽ về Thái Thương tìm.

Đời người rất dài, tổng sẽ tìm thấy thôi.

10

Trước lúc lên đường, dì đến bến tàu tiễn ta.

Bà tỏ vẻ chê bai: “Đi đi đi cho rảnh nợ, từ giờ ta coi như được yên tĩnh rồi.”

Trong lòng ta ôm lấy văn tự nhà đất và cửa tiệm dì tặng, mỉm cười.

“Dì à, nếu hết tiền, con sẽ viết thư cho dì nhé.”

“Mau cút đi cho ta!”

Ta lên thuyền, nhưng trong lòng vẫn nghĩ về Tạ Đoan Chi.

Sau khi quyết định về Thái Thương, ta đã viết cho chàng một bức thư cảm ơn chàng đã cứu ta.

Ngọc bội cũng được gửi trả lại cho chàng.

Chàng không viết thư hồi âm.

Đại khái là có chút oán trách ta.

Dù sao cũng là ta trêu chọc trước, rồi lại nói không gả là không gả.

Nhưng hiện tại thế này vẫn tốt hơn sau này trở thành một đôi oán lữ.

Con thuyền chậm rãi rời khỏi bến giang.

Phía xa sương mù lãng đãng, nước biếc chạm trời.

Ta đang thẫn thờ thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Người đó cứ đứng lặng thinh không tiếng động, làm ta giật nảy mình.

Ta trợn tròn mắt.

“Tạ công tử, tại sao huynh lại ở đây?”

Chàng rũ mắt nhìn ta, nói ngắn gọn súc tích.

“Thay biểu ca đi Giang Nam lo liệu một việc.”

Biểu ca của chàng chính là Thái tử.

Chuyện của Thái tử không phải là thứ ta có thể hỏi.

Ta “ồ” một tiếng, nhất thời không biết tiếp lời thế nào.

Im lặng một lúc, ngược lại là chàng khẽ cúi đầu, nói nhỏ bên tai ta:

“Ngày ở Túy Xuân Đài đó, ta không phải đi uống rượu hoa, là giúp biểu ca nhử sát thủ ra ngoài, không ngờ lại làm liên lụy đến cô, xin lỗi.”

Chàng khựng lại một chút, rồi nói tiếp: “Ta không để nữ tử đó chạm vào người.”

Hóa ra là vậy.

Ngẩn người hồi lâu, ta mới chậm chạp đáp lại một tiếng.

Chàng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, động tác có vẻ hơi nôn nóng.

“Vẫn quyết định đi sao?”

Ta suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu.

“Xin lỗi huynh.”

Thuyền đã nhổ neo, không thể quay đầu lại được nữa.

Lời Cố Trạch Diễn nói tuy khó nghe nhưng không phải không có lý.

Sau một trận ốm ta mới nghĩ thông suốt mình muốn cái gì.

Môn đệ chàng quá cao, tuy hưởng hết vinh hoa nhưng cũng có nhiều việc thân bất do kỷ.

Vũ An Hầu cũng từng hứa với dì là không nạp thiếp.

Nhưng gia tộc phía sau ông ta đâu có đồng ý.

Chẳng qua là mỗi bên lùi một bước mà thôi.

Ta không muốn lùi.

Cũng không nghĩ rằng chàng sẽ thích ta đến mức sẵn lòng đối đầu với gia tộc.

Dù sao từ trước đến nay, cũng chỉ có một mình ta bám riết lấy chàng mà thôi.

Tạ Đoan Chi cũng không miễn cưỡng, chàng nhìn ta thật sâu.

“Vậy bây giờ chúng ta là bạn chứ?”

Lòng ta nhẹ nhõm đi không ít.

“Đương nhiên rồi.”

Sau khi nói rõ lòng mình, quãng đường đi bỗng trở nên vui vẻ hẳn.

Ta kể về phong tục tập quán vùng Giang Nam thuở nhỏ.

Chàng ít nói, cứ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa vài câu.

Vậy mà chẳng thấy chán chút nào.

11

Đến Thái Thương, Tạ Đoan Chi cũng theo ta xuống thuyền.

Vẻ mặt chàng vẫn thản nhiên như không.

“Thật là trùng hợp.”

“… Đúng là trùng hợp thật.”

Ta trở về căn nhà cũ ngày xưa.

Vừa mới dọn dẹp một lát, từ viện bên cạnh đột nhiên tỏa ra mùi dầu thơm lừng dụ người, làm ta thèm rỏ dãi.

Ta nuốt nước miếng, như bị ma xui quỷ khiến mà bắc thang leo lên tường rào.

Vừa vặn đối mắt với người trong viện.

Ta cứ như nhìn thấy ma.

“Sao lại là huynh nữa vậy?”

Tạ Đoan Chi chỉ tay vào bát mì lạnh trên bàn.

“Trùng hợp thật, ăn cùng không?”

Cái bụng kêu “ùng ục” cắt đứt dòng suy nghĩ.

“Ăn!”

Sau khi sang đó mới biết, hóa ra căn viện đó đã được thuê từ lâu rồi.

Xem ra Tạ Đoan Chi không lừa ta, đúng là chàng có nhiệm vụ trên người thật.

Chàng bây giờ còn am hiểu về Thái Thương hơn cả ta.

Chàng còn nhiệt tình cho ta mượn hai nha hoàn thạo việc để phụ giúp.

Tu sửa vài ngày xong, ta đi ra ngoài.

Việc đầu tiên là đến chùa Song Phụng cầu xin quẻ nhân duyên.

Ta đã quyên một khoản tiền công đức lớn.

Trụ trì đích thân giải quẻ cho ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...