Dưới ánh trăng trông như trích tiên thanh lãnh, đẹp đến nao lòng.
Ta càng choáng váng hơn.
Nhất thời không nhịn được, bèn hôn chàng một cái.
Tạ Đoan Chi đột nhiên cứng đờ người, lạc cả giọng: “Khương tiểu thư…”
Ta có chút bất mãn, bưng lấy mặt chàng.
“Gọi ta là A Ninh, cha mẹ ta đều gọi ta như vậy.”
Yết hầu chàng lăn động.
“A Ninh.”
“Ngoan lắm!”
Ta cười, lại hôn lên môi chàng một cái nữa.
Trước mắt nhòe đi, chỉ thắc mắc một người đang yên đang lành sao bỗng chốc lại biến thành con tôm luộc thế kia.
Đang muốn ghé sát lại nhìn cho kỹ.
Chàng lại che mắt ta lại.
“A Ninh, nàng khinh bạc ta, phải chịu trách nhiệm với ta, hiểu không?”
Ta gật gật đầu.
“Hiểu rồi!”
“Vậy nàng có nguyện ý gả cho ta không?”
“Nguyện ý!”
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.
Ánh trăng hơi lạnh, gò má nóng bừng.
Hơi thở giao hòa, nụ hôn của thiếu niên vừa ngây ngô vừa nồng cháy.
Ta muốn đẩy ra, nhưng lại bị ôm chặt hơn vào lòng.
14
Ta đưa chàng đi viếng mộ cha mẹ.
Lầm rầm kể lể rất nhiều, nói về những chuyện ở kinh thành những năm qua.
Tạ Đoan Chi im lặng lắng nghe.
Đến cuối cùng, chàng nghiêm túc cam đoan đời này tuyệt không phụ ta.
Gió thanh thổi qua, một cánh hoa rụng rơi vào lòng bàn tay ta.
Giống như là lời chúc phúc của họ vậy.
Trên đường về, lại gặp lại bà mối nọ.
Bà ấy kinh ngạc nhìn Tạ Đoan Chi bên cạnh ta.
“Khương tiểu thư, chẳng lẽ vị công tử này chính là người làm được chín trăm ba mươi hai điều kia sao?”
Vành tai ta hơi nóng, ngượng ngùng mỉm cười.
“Đúng vậy.”
Tạ Đoan Chi nghiêng đầu nhìn ta, thần sắc dịu dàng.
Bà mối nheo mắt, phấn khích vỗ tay.
“Tôi đã bảo nhìn quen mắt mà, ngày đó ở chùa Song Phụng, vị công tử này cũng có mặt nhé!”
Ta nghi hoặc nhìn chàng.
“Lại trùng hợp thế sao?”
Đáy mắt chàng xẹt qua vẻ lúng túng, chỉ đành thành thật thú nhận:
“… Không phải trùng hợp, là ta đi theo nàng đấy.”
Hóa ra trụ trì không có lừa ta.
Duyên phận đúng là ngay trước mắt thật.
Ngày Tạ Đoan Chi về kinh thành, chàng ôn tồn bảo ta đợi chàng quay lại.
Nhưng chàng không biết, ta cũng đã lên thuyền rồi.
Lần này đến lượt ta dọa chàng một phen.
Tạ Đoan Chi quả thực sững sờ hồi lâu không tỉnh lại được.
Hiếm khi thấy chàng ngẩn ngơ như thế.
“A Ninh, sao nàng lại…”
Ta cười hỏi: “Sao nào, nếu huynh không đỗ, thì không cưới ta nữa à?”
Chàng đột ngột ôm chầm lấy ta, hốc mắt hoe đỏ.
“Cưới.”
“Dĩ nhiên là cưới rồi.”
15
Ba tháng sau, điện thí công bố bảng vàng, Tạ Đoan Chi đỗ Trạng nguyên.
Ngày hôm sau, chàng liền mang sính lễ đến cầu thân.
Sính lễ hậu hĩnh đến mức sân nhà ta chứa không xuể.
Dì đem toàn bộ sính lễ sung vào làm của hồi môn cho ta, miệng thì cằn nhằn bất mãn, nhưng tay thì vẫn sắm sửa thêm cho ta không ít đồ.
Ngày đại hỷ, bà nhìn ta trong gương đồng.
Rồi xoay người lén lau khóe mắt.
Ta mỉm cười trêu chọc.
“Không phải dì ghét con nhất sao, sao lại khóc rồi?”
“Đi đi, ai khóc chứ, ta chỉ mong con đi cho nhanh thôi!”
Ta tắt nụ cười, khẽ ôm lấy bà.
Bà lặng đi một thoáng, rồi vỗ vỗ vào lưng ta.
Không lời mà thắng vạn lời.
Sau khi lên kiệu hoa.
Ta nhìn thấy Cố Trạch Diễn đứng lặng giữa đám đông náo nhiệt phía sau.
Hắn gầy đi rất nhiều, người cũng trầm tĩnh hơn.
Hôn sự của Cố Trạch Diễn và Liễu tiểu thư cuối cùng cũng không thành.
Ta cũng cảm thấy một nữ tử tài hoa như thế nên xứng với một người tốt hơn.
Kiệu hoa đi qua.
Ta thu hồi ánh mắt.
Có chút bùi ngùi, lẽ ra nên hồi tưởng lại điều gì đó.
Tiếc là trong ký ức, hắn đối xử với ta luôn rất tệ.
Ngày đại hỷ, không nên nhắc đến hạng người đen đủi đó nữa.
Bái cao đường, vào động phòng.
Khăn trùm đầu được vén lên, đối diện với một đôi mắt ngập tràn ý cười.
Tạ Đoan Chi vận hỉ phục, tư dung càng thêm xuất chúng.
Ta cũng cười.
Cả hai đều cảm thấy mình là người được hời.
Ta dịu dàng gọi: “Phu quân.”
Chỉ một tiếng thôi đã khiến chàng đỏ mặt.
“Ừm, phu nhân.”
Giọng chàng trầm khàn quyến luyến, khiến gò má người ta nóng bừng.
Uống xong rượu hợp cẩn, thì cả người đều nóng bừng.
Đêm tối nồng nàn.
Màn gấm buông xuống, một phòng xuân sắc ý nhị.
Nến đỏ cháy đến nửa đêm, ta chịu không nổi, túm chặt lấy tấm màn lụa, đầu ngón tay lún sâu vào lòng bàn tay.
Chàng vừa xót xa vừa mạnh mẽ mười ngón tay đan chặt lấy tay ta.
Giọng khàn khàn nói: “Đừng bấm mình, bấm ta này.”
“…”
Nhưng thật sự bấm chàng, chàng trái lại càng thêm thỏa mãn.
Ban ngày bộ dạng đúng mực quân tử.
Ai mà ngờ ban đêm lại “cầm thú” thế chứ!
Sau khi kết thúc, ta đã hôn trầm mệt lả.
Nằm trong lòng chàng không muốn cử động.
Tạ Đoan Chi hôn lên ngón tay ta.
“Vất vả cho nàng rồi, Ninh Ninh.”
Chàng khựng lại một chút, ngữ khí càng thêm nhu hòa.
“Phu nhân, ta yêu nàng.”
Ta không mở mắt, chỉ khẽ cong khóe môi.
Tối nay mệt quá rồi.
Đợi sáng mai thức dậy, ta sẽ đáp lại chàng nhé.
16
Khương Tự Ninh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tạ Đoan Chi tham luyến nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của nàng, thầm nghĩ.
Có lẽ từ lần đầu tiên Khương Tự Ninh đến thư viện tìm chàng, chàng đã định sẵn là phải cưới nàng rồi.
Nàng quá đẹp, khoảnh khắc nàng ngã vào lòng chàng, thứ trỗi dậy chính là dục niệm.
Sau đó, chàng trốn tránh không gặp nàng.
Nhưng chưa từng thấy cô nương nào kiên trì với đủ mọi chiêu trò như thế.
Lần này, thứ trỗi dậy là lòng hiếu kỳ.
Lại sau đó, chàng bắt gặp Cố Trạch Diễn nhét trâm vàng cho nàng, mà nàng cười rạng rỡ nhận lấy, mặt mày hân hoan.
Chàng đột nhiên nhớ đến lời thiên hạ nói.
Khương tiểu thư một lòng si mê Cố Trạch Diễn, phi hắn không gả.
Vậy chàng thì tính là cái gì?
Một quân cờ dùng để kích tướng Cố Trạch Diễn sao?
Chàng bùng lên cơn giận, không muốn tự hạ thấp mình thêm nữa.
Nhưng nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ đầy ủy khuất của nàng, lòng chàng lại đau thắt không thôi.
Chàng đem những mảnh giấy vụn ghép lại, nhìn thấy bài thơ giấu đầu kia.
Mạch đập loạn nhịp một cách bất thường.
Cả người như ngâm trong hũ mật pha thạch tín.
Biết rõ có độc, nhưng vẫn không kìm lòng được mà nhấm nháp.
Thật chẳng có tiền đồ, chàng đã động chân tâm mất rồi.
Lần đó bế nàng lên bờ.
Tạ Đoan Chi đã nảy sinh ý nghĩ đê hèn.
Hay là cứ nhân cơ hội này mà cưới nàng về nhà luôn đi.
Nàng có oán chàng, có trách chàng cũng mặc kệ.
Đây là nàng tự tìm đến mà.
Nhưng lý trí đã chiến thắng.
Chàng không muốn thấy đôi mắt nàng ửng đỏ thêm nữa.
Khương Tự Ninh không muốn gả cho chàng.
Chàng cười khổ một tiếng, quả nhiên là vậy.
Tiêu trầm vài ngày, Thái tử biểu ca đột nhiên tới tìm chàng:
“Người trong mộng của đệ sắp rời khỏi kinh thành rồi kìa, đệ còn không mau đuổi theo?”
Tạ Đoan Chi: ?
“Cũng may cô đã chuẩn bị sẵn lý do cho đệ rồi.”
Chàng vội vã lao đến bến tàu, may sao vào phút cuối cùng cũng đuổi kịp.
Chàng không hỏi vì sao nàng rời đi.
Cũng không hỏi vì sao không muốn gả cho chàng.
Khương Tự Ninh có nhịp điệu của riêng nàng.
Chỉ cần rời xa Cố Trạch Diễn, chàng sẽ có cơ hội.
Chàng lặng lẽ ở trên cây lắng nghe những yêu cầu của nàng về phu quân.
Càng nghe càng thấy vui mừng.
Mỗi một điều đều là thói quen thường nhật của chàng cả thôi.
Đây mà gọi là yêu cầu sao?
Nhưng Cố Trạch Diễn lại đuổi tới nơi.
Niềm hy vọng vừa nhen nhóm lại vụt tắt.
Khoan đã, đừng vội đau lòng, dường như có chuyển biến.
Tim chàng đập cuồng loạn, giống như bị miếng bánh từ trên trời rơi xuống đập trúng, cả người như bay bổng.
Chỉ nghe nàng nói: “Cho huynh cơ hội, thà ta cho Tạ Đoan Chi cơ hội còn hơn…”
Ha ha, Tạ Đoan Chi tới đây!
Mặc dù thắng đậm Cố Trạch Diễn, nhưng Khương Tự Ninh vẫn chưa nói có nguyện ý gả cho chàng hay không.
Ngày nào chàng cũng sốt ruột xoay mòng mòng trong phòng.
Đột nhiên nhớ tới cách thức mà Thái tử biểu ca dạy chàng:
Lúc cần thiết có thể dùng sắc mà dụ dỗ.
Ngày trước: Khinh phù, lãng đãng, không phải việc quân tử làm!
Hôm nay: Thử xem sao, nhỡ đâu lại được?
Thế là Tạ Đoan Chi kinh ngạc rồi.
Nàng vậy mà thực sự ăn cái chiêu này?!
Tiếc là hiểu ra hơi muộn.
Biết thế, chàng đã sớm đem “sắc tướng” ra bán đứng rồi.
Tạ Đoan Chi cuối cùng cũng có được câu trả lời.
Mặc dù là dụ dỗ lúc nàng đang say rượu, không phải tác phong quân tử.
Nhưng nếu cái giá của việc làm quân tử là không tìm được vợ…
Thì Tạ Đoan Chi chàng thà làm kẻ kém quân tử nhất thế gian này.
Giờ đây, nàng ở trong lòng chàng, ngủ thật yên bình.
Tạ Đoan Chi chỉ cảm thấy mình thật may mắn, khi có thể viên mãn đến nhường này.
Chàng khẽ đặt miếng ngọc bội hình trúc bên cạnh nàng.
Lần này.
Sẽ không bị gửi trả lại nữa đâu.
(HOÀN TOÀN VĂN)
Chaporia
Bình Luận (0)