Triệu Lỗi nhìn tôi thật lâu.

“Cô Thẩm, cô nghĩ kỹ chưa?”

“Điều đó đồng nghĩa từ giờ tới lúc bà ta mở tiệc có thể còn một tới hai tuần nữa.”

“Trong khoảng thời gian đó, bà ta có khả năng tiếp tục gây áp lực cho cô, thậm chí làm ra những chuyện cực đoan hơn.”

“Cô phải tiếp tục giả vờ như chẳng biết gì.”

“Tôi giả được.”

“Được.”

“Vậy phía tôi sẽ tiếp tục thúc đẩy. Công an cũng đã đồng bộ toàn bộ hồ sơ.”

“Chúng tôi sẽ sắp xếp thời điểm can thiệp thích hợp.”

“Đến lúc đó cô không cần làm gì cả, chỉ cần xuất hiện đúng lúc là được.”

Anh ấy thu dọn tài liệu rồi đứng dậy.

“À đúng rồi, còn một chuyện nữa cần báo cho cô biết.”

“Chuyện gì?”

“Chúng tôi điều tra được rằng nửa tháng trước, Vương Thúy Hoa còn âm thầm đi hỏi thăm xem gần đây nơi nào có người nuôi chó cỡ lớn.”

Bàn tay tôi dưới gầm bàn siết chặt lại.

Chó cỡ lớn.

Tai nạn ngoài ý muốn.

Bị chó cắn chết…

Cũng được tính là tử vong do tai nạn.

Triệu Lỗi nhìn thấy phản ứng của tôi.

“Tôi nói những điều này không phải để dọa cô.”

“Mà là để nhắc cô rằng, từ hôm nay cho tới lúc thu lưới, cô ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn. Có bất kỳ tình huống bất thường nào cũng phải lập tức gọi công an.”

“Khóa cổng nhà cô đã thay chưa?”

“Chưa.”

“Hôm nay thay ngay.”

Trên đường từ quán trà trở về, tôi tiện ghé cửa hàng kim khí trên thị trấn, mua một ổ khóa mới và một sợi xích sắt.

Lúc thay khóa, tay tôi run không vững.

Câu nói của Triệu Lỗi cứ xoay vòng trong đầu.

Vương Thúy Hoa đang dò hỏi về chó cỡ lớn.

Bà ta không chỉ muốn lừa tiền bảo hiểm.

Mà thật sự đang nghĩ cách khiến tôi “gặp tai nạn”.

Tôi ngồi xổm trước cổng sân, tháo ổ khóa cũ xuống rồi lắp khóa mới vào.

Sợi xích quấn hai vòng quanh cánh cổng.

Tôi dùng sức kéo thử mấy cái.

Cũng coi như chắc chắn.

Lúc làm xong thì trời đã tối hẳn.

Trong sân không bật đèn.

Tôi mò mẫm đi vào nhà.

Tay vừa chạm tới công tắc điện, bên ngoài bỗng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ sát chân tường.

Tôi không bật đèn.

Chỉ đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Dưới ánh trăng, có một bóng người lướt dọc theo chân tường rồi đi về hướng quả đồi phía sau làng.

Không nhìn rõ mặt.

Nhưng vóc người không cao.

Dáng đi hơi cà nhắc.

Trong làng chỉ có một người đi khập khiễng như vậy.

Trần Nhị Hổ.

Hồi nhỏ hắn ngã từ trên cây xuống, làm hỏng chân phải.

Tôi đứng im trong bóng tối rất lâu.

Đợi tới khi chắc chắn bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa mới lần mò tới bếp, lấy con dao phay đặt xuống dưới gối.

Đêm đó tôi gần như không ngủ.

Gần sáng, ngoài cổng lại vang lên tiếng động.

Tôi cầm dao đi mở cửa.

Trước cổng đặt một túi nilon màu đỏ.

Bên trong là hai miếng thịt heo sống.

Không có giấy nhắn.

Không có bất kỳ dấu hiệu gì.

Tôi nhìn chằm chằm túi thịt ấy, đột nhiên hiểu ra.

Thứ này không phải mang tới cho tôi.

Mà là để thử xem cổng nhà tôi còn dễ mở như trước hay không.

Ổ khóa cũ đã thay rồi.

Bọn chúng không mở được cửa nên chỉ có thể để đồ bên ngoài.

Nếu tôi chưa thay khóa thì sao?

Tôi ném túi thịt vào thùng rác, rửa tay thật kỹ.

Sau đó ngồi trong sân chờ trời sáng.

Đúng tám giờ, Lưu Tiểu Yến phóng xe điện tới.

“Tú Lan! Tú Lan! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Cô ấy nhảy xuống xe suýt nữa thì ngã, phải vịn cổng mới đứng vững được.

“Có chuyện gì?”

“Vương Thúy Hoa sáng sớm nay đã đi khắp làng thông báo rồi! Bà ta nói nhà mình sắp mở tiệc lớn! Bảo bên quê cũ vừa được đền bù giải tỏa một khoản tiền cực lớn, muốn mở tiệc đãi cả làng để ăn mừng! Ngày tổ chức là ngày kia!”

Ngày kia.

Nhanh như vậy sao?

“Bà ta nói được bao nhiêu tiền?”

“Nói là 3.000.000 tệ! Ba triệu tệ đấy Tú Lan! Một bà già nông thôn mở miệng ra là ba triệu! Cả làng náo loạn luôn! Bà ta còn bảo sẽ phát lì xì cho từng nhà, trẻ con một trăm, người lớn hai trăm!”

3.000.000 tệ.

Tiền bảo hiểm còn chưa tới tay mà bà ta đã bắt đầu mở tiệc ăn mừng rồi.

Lòng tham và sự ngu xuẩn của người này còn vượt xa tưởng tượng của tôi.

Tiền còn chưa cầm được mà đã dám mở tiệc.

Rốt cuộc bà ta tin chắc khoản tiền ấy sẽ về tay mình tới mức nào?

Tôi xoay người đi vào nhà, cầm điện thoại lên.

Lần này tôi không nhắn tin.

Tôi trực tiếp gọi cho Triệu Lỗi.

“Triệu Lỗi, bà ta mở tiệc rồi. Ngày kia. Mời cả làng ăn cỗ.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Ngày kia? Tin tức chắc chắn không?”

“Bạn thân tôi nghe chính miệng bà ta nói. 3.000.000 tệ, còn phát lì xì cho từng nhà.”

“Tiền bảo hiểm còn chưa giải ngân. Bên tôi cũng chưa phê duyệt. Bà ta đang…”

“Bà ta đang ăn mừng trước.”

Đầu bên kia vang lên tiếng lật tài liệu.

“Sớm hơn dự tính của chúng tôi năm ngày.”

“Cô Thẩm, nếu ngày kia thu lưới thì thời gian rất gấp. Hôm nay tôi phải lập tức xác nhận phương án hành động với phía công an.”

“Cô có thể xuất hiện tại hiện trường ngày kia không?”

“Được.”

“Tốt.”

“Từ bây giờ tới ngày kia, cô tuyệt đối không được làm gì cả.”

“Không được nhắc chuyện này với bất kỳ ai.”

“Không tìm Vương Thúy Hoa.”

“Không tìm Trần Đại Quân.”

“Cũng không tìm bác sĩ Chu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...