“Sáng ngày kia, tôi sẽ cho người tới nhà đón cô.”

“Được.”

“Còn nữa.”

“Chú ý an toàn.”

“Khóa nhà đã thay chưa?”

“Thay rồi.”

“Rất tốt. Hẹn gặp ngày kia.”

Tôi cúp máy.

Khi ngón tay tắt màn hình điện thoại, tôi mới nhận ra tay mình đã không còn run nữa.

Lưu Tiểu Yến đứng bên cạnh, đầy mặt khó hiểu nhìn tôi.

“Tú Lan, cuộc điện thoại vừa rồi… rốt cuộc cậu đang làm gì vậy?”

Tôi nhìn cô ấy.

Mười ngày rồi.

Suốt mười ngày qua, tôi một mình gánh tất cả mọi chuyện.

Không thể nói.

Không thể để lộ.

Nhưng ngày kia… sẽ là hồi kết.

“Tiểu Yến, ngày kia đi với tớ một chuyến.”

“Tới dự tiệc nhà bà ta.”

Lưu Tiểu Yến trợn tròn mắt.

“Cậu điên rồi à? Bà ta có mời cậu đâu! Cậu tới đó chẳng phải tự chuốc nhục sao?”

“Cậu chỉ cần đi cùng tớ là được.”

Tôi bước vào bếp, nhóm lửa nấu cơm.

Ngày kia.

Tất cả mọi món nợ… ngày kia sẽ tính một lượt.

Sáng sớm ngày thứ ba, trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã thức dậy.

Rửa mặt.

Thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Không phải đồ gì sang trọng, chỉ là chiếc áo vải xanh đậm tôi vẫn mặc lúc bán quán thường ngày, được giặt rất sạch, không dính lấy một vết dầu.

Tôi kéo chiếc hòm sắt dưới gầm giường ra.

Bên trong là toàn bộ ghi chép suốt nửa tháng qua.

Ảnh chụp màn hình cuộc gọi xác nhận bảo hiểm.

Thời gian và nội dung Vương Thúy Hoa tới dò xét.

Ghi chép việc bác sĩ Chu tới nhà.

Ảnh chụp túi thịt heo trước cổng.

Thời điểm Trần Nhị Hổ xuất hiện giữa đêm.

Tôi không mang theo những thứ đó.

Bên Triệu Lỗi đã có đầy đủ chuỗi chứng cứ rồi.

Tôi chỉ mang theo một thứ.

Là tập hồ sơ mà người của Triệu Lỗi đưa tới hai ngày trước.

Phong bì giấy màu nâu.

Bên trên đóng hai con dấu đỏ của công ty bảo hiểm Vĩnh An và công an huyện.

“Thông báo lập án điều tra lừa đảo liên hợp.”

Bên trong ghi rất rõ ràng.

Nghi phạm:

Vương Thúy Hoa.

Trần Đại Quân.

Trần Nhị Hổ.

Chu Kiến Quốc.

Tội danh: lừa đảo bảo hiểm.

Số tiền liên quan: 3.000.000 tệ.

Tôi đặt phong bì vào túi vải đeo bên người.

Bảy giờ rưỡi, xe điện của Lưu Tiểu Yến dừng trước cổng sân.

Cô ấy mặc áo khoác đỏ, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa kích động như sắp ra chiến trường.

“Tú Lan, cậu thật sự muốn đi à?”

“Lên xe.”

Trên đường đi ngang đầu làng, từ xa đã thấy nhà cũ họ Trần dựng rạp lớn.

Băng rôn đỏ treo giữa hai hàng cây dương, trên đó viết:

“Mừng Tân Gia.”

Mấy chiếc bàn tròn lớn bày kín sân.

Có người đang xếp bát đũa.

Xa xa còn thấy dân làng ra vào giúp việc, tiếng làm gà mổ cá náo nhiệt vô cùng.

Lưu Tiểu Yến ghé sát tai tôi.

“Cả làng tới hết rồi. Nghe nói người làng bên cạnh cũng kéo qua.”

Tôi không lên tiếng.

Triệu Lỗi đã nói rồi.

Trước chín giờ tới nơi là được.

Người của anh ấy sẽ vào vị trí khoảng tám giờ năm mươi.

Tôi nhìn điện thoại.

Tám giờ mười lăm.

“Tiểu Yến, đừng đi phía trước. Chở tớ vòng qua con ngõ phía sau, vào bằng cửa hông.”

Chiếc xe điện rẽ vào hẻm nhỏ.

Tám giờ bốn mươi.

Tôi và Tiểu Yến lặng lẽ đi vào sân sau nhà họ Trần từ cửa hông.

Người giúp bếp đang bận tối mắt trong nhà bếp, chẳng ai để ý tới chúng tôi.

Ngoài sân đã ngồi kín hơn nửa số bàn.

Tôi hé rèm cửa sân sau nhìn ra ngoài.

Vương Thúy Hoa ngồi chính giữa bàn chủ.

Bà ta mặc chiếc áo đỏ mới tinh, tóc vừa ra thị trấn làm xoăn, mặt mày hồng hào phơi phới.

Bên cạnh là Trần Đại Quân mặc vest giày da.

Khác hẳn cái dáng mặc quần đùi ngồi đánh bài ngày thường.

Trưởng thôn lão Chu ngồi bên phải, cười hớn hở cụng ly với Trần Đại Quân.

Thím Trương bưng thức ăn từ bếp ra, vẻ mặt nịnh nọt tiến tới trước mặt Vương Thúy Hoa.

Cả làng đều đang chúc mừng bà ta.

3.000.000 tệ tiền giải tỏa.

Ở cái làng nghèo này, đó là một con số như trên trời.

Vương Thúy Hoa nói chuyện cực lớn, giọng sang sảng, đứng từ xa tôi vẫn nghe rõ mồn một.

“Mọi người đừng khách sáo nhé! Ăn ngon uống vui! Sau này nhà tôi có tiền rồi, ai trong làng gặp khó khăn cứ mở miệng!”

Tiếng vỗ tay reo hò vang lên khắp sân.

Trần Đại Quân đứng dậy đi mời rượu.

Sau khi quay về chỗ ngồi, hắn ghé sát nói gì đó với mẹ mình.

Tôi nhìn thấy Vương Thúy Hoa cười, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn.

Động tác ấy giống như đang nói:

“Yên tâm đi, xong xuôi hết rồi.”

Tám giờ năm mươi lăm.

Điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn của Triệu Lỗi.

Chỉ có một chữ:

“Đến.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Tiểu Yến.”

“Hả?”

“Đi với tớ.”

Tôi đẩy tấm rèm sân sau ra, từng bước từng bước đi vào giữa sân.

Người đầu tiên nhìn thấy tôi là thím Trương đang bưng thức ăn.

Cái đĩa trên tay bà ta rung lên suýt nữa rơi xuống đất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...