Tiếp theo là mấy cô vợ trẻ ở bàn bên cạnh.
Tất cả đều ngừng đũa.
Rồi càng lúc càng nhiều người quay đầu nhìn tôi.
Tiếng cười nói trong sân giống như bị ai bóp nghẹt cổ họng.
Nhỏ dần.
Nhỏ dần.
Cuối cùng im bặt.
Người quay đầu sau cùng là Vương Thúy Hoa.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt bà ta cứng lại.
Nhưng chỉ thoáng qua một giây, rất nhanh đã đổi thành vẻ mặt cao cao tại thượng quen thuộc.
“Ôi chao, Thẩm Tú Lan à? Ai cho cô tới đây thế? Tôi đâu nhớ mình có gửi thiệp mời cho cô.”
Trần Đại Quân cũng đứng bật dậy, cau mày nhìn tôi.
“Cô tới đây làm gì? Chuyện ở đây không liên quan tới cô, mau đi đi.”
Hàng chục ánh mắt trong sân đều đổ dồn về phía tôi.
Có người chờ xem trò hay.
Có người ngượng ngùng cúi đầu.
Lưu Tiểu Yến đứng phía sau lưng tôi.
Tôi cảm nhận được cô ấy đang run.
Nhưng tôi không nhìn bất kỳ ai.
Tôi đi thẳng tới trước bàn của Vương Thúy Hoa.
Dừng lại.
Sau đó lấy từ trong túi vải ra chiếc phong bì màu nâu kia.
Ngay trước mặt toàn bộ dân làng, tôi rút tờ giấy bên trong ra.
“Bốp!”
Tôi đập mạnh nó xuống mặt bàn bát tiên.
Ly chén trên bàn rung lên lách cách.
“Vương Thúy Hoa, đây là thông báo lập án điều tra lừa đảo liên hợp của công ty bảo hiểm Vĩnh An và công an huyện.”
“Có bốn nghi phạm.”
“Bà đứng đầu danh sách.”
Gương mặt Vương Thúy Hoa trong nháy mắt trắng bệch.
Vương Thúy Hoa vươn tay muốn giật lấy tờ giấy.
Nhưng tôi nhanh hơn bà ta một bước.
Tôi giữ chặt tờ giấy xuống mặt bàn.
“Tội lừa đảo bảo hiểm. 3.000.000 tệ.”
“Giả mạo hồ sơ y tế.”
“Giả mạo chữ ký của tôi.”
“Giả mạo giấy chẩn đoán tôi bị ung thư gan.”
“Không phải tiền giải tỏa gì cả.”
“Mà là số tiền đổi bằng mạng của tôi.”
“Cái chết của tôi… trong mắt các người đáng giá 3.000.000 tệ.”
Cả sân im phăng phắc.
Chỉ còn tiếng gió thổi qua dải băng rôn đỏ phần phật.
Ngoài cổng vang lên tiếng động cơ ô tô.
Không phải một chiếc.
Mà là vài chiếc cùng lúc.
Tiếng mở cửa xe.
Tiếng bước chân.
Rồi một giọng đàn ông vang lên:
“Ai là Vương Thúy Hoa?”
Triệu Lỗi đi đầu.
Phía sau anh ấy là hai cảnh sát mặc đồng phục và một người đàn ông trung niên mặc thường phục.
Đôi đũa trong tay Vương Thúy Hoa rơi xuống đất.
Trần Đại Quân bật dậy quá mạnh khiến chiếc ghế đổ ngã ra sau, phát ra tiếng “rầm” chói tai.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, không hề động đậy.
Nhìn gương mặt Vương Thúy Hoa từ trắng chuyển sang xám ngoét.
Nhìn chân Trần Đại Quân run lẩy bẩy.
Nhìn tất cả mọi người xung quanh há hốc miệng chết lặng.
Triệu Lỗi bước tới trước bàn, cầm tờ thông báo lập án lên, mở ra hướng về phía mọi người.
“Tôi là Triệu Lỗi, thuộc bộ phận điều tra bồi thường của công ty bảo hiểm Vĩnh An.”
“Đây là cảnh sát Lý từ đội điều tra kinh tế công an huyện.”
“Hôm nay chúng tôi tới đây để triệu tập các nghi phạm liên quan tới vụ án lừa đảo bảo hiểm theo đúng quy định pháp luật.”
Anh ấy quay sang Vương Thúy Hoa.
“Bà Vương Thúy Hoa, bà bị tình nghi cấu kết với người khác giả mạo hồ sơ y tế, giả mạo chữ ký của người được bảo hiểm, sử dụng hồ sơ bồi thường giả nhằm chiếm đoạt khoản bảo hiểm trị giá 3.000.000 tệ.”
“Bây giờ mời bà theo chúng tôi.”
Cả người Vương Thúy Hoa như bị rút hết xương.
Bà ta mềm nhũn trên ghế.
“Không… không phải… không phải tôi…”
“Là Nhị Hổ…”
“Là Nhị Hổ bảo tôi làm…”
“Tôi không biết gì hết…”
Hai cảnh sát bước lên phía trước.
“Vương Thúy Hoa, bà có quyền giữ im lặng.”
“Trần Đại Quân, anh cũng vậy. Mời anh đi cùng chúng tôi.”
Trần Đại Quân giống như con chuột bị dồn vào ngõ cụt.
Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi đột nhiên quay người bỏ chạy.
Nhưng chưa chạy nổi ba bước đã bị một cảnh sát khác đứng ở cổng túm ngược cổ áo kéo lại.
“Chạy cái gì? Chột dạ à?”
Lúc bị đè xuống đất, hắn phát ra một tiếng hét cực kỳ chói tai.
Lần này, cái đĩa trên tay thím Trương thật sự rơi xuống.
Choang một tiếng.
Mảnh sứ vỡ tung đầy đất.
Trưởng thôn lão Chu vẫn giữ nguyên ly rượu giữa không trung, miệng há ra mãi không khép lại nổi.
Phía sau tôi, giọng Lưu Tiểu Yến nghẹn cả lại.
“Đáng đời!”
“Đáng đời từ lâu rồi!”
“Mấy người đúng là súc sinh!”
“Tính mạng của Tú Lan mà cũng đem ra đổi lấy tiền được, các người còn là con người không?!”
Tôi không khóc.
Chỉ đứng yên nhìn Vương Thúy Hoa bị kéo khỏi ghế.
Đôi giày thêu hoa của bà ta lê trên mặt đất thành hai vệt dài.
Lúc đi ngang qua tôi, bà ta đột nhiên ngẩng đầu lên.
Trong mắt vừa hận vừa sợ.
“Thẩm Tú Lan… mày… sao mày…”
Bà ta thậm chí không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Tôi cúi đầu nhìn bà ta.
“Vương Thúy Hoa, lúc bà mua bảo hiểm cho tôi, bà có từng nghĩ rằng tôi cũng có tay có chân, có đầu óc không?”
“Bà nghĩ tôi là người chết rồi à?”
Bà ta bị dẫn đi.
Trong sân chỉ còn lại đầy bàn thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng… cùng cả đám người câm như hến.
Sau khi xe cảnh sát rời đi, rất lâu sau không ai động đậy.
Đồ ăn nguội dần.
Không còn ai cầm đũa nữa.
Trưởng thôn lão Chu là người đầu tiên đứng dậy.
Chaporia
Bình Luận (0)