“Về tôi lên mạng tìm thử thì phát hiện đánh giá quán chị cực thấp.”

“Toàn là bình luận kiểu ‘bà chủ có bệnh’, ‘không sạch sẽ’.”

“Tôi đọc là biết có vấn đề rồi.”

“Sau đó hỏi thăm thêm mới biết chuyện.”

Cô ấy lấy điện thoại ra, mở một trang cho tôi xem.

Là một nền tảng giới thiệu ẩm thực địa phương.

Bên trong có chuyên mục món quê do cô ấy làm.

Ở giữa đã chừa sẵn một vị trí:

“Homestay Thanh Sơn — cá hầm nồi gang đặc sản — chính thức mở cửa trở lại.”

“Tôi còn chưa đồng ý để cô quảng bá mà.”

“Chị có thể không đồng ý.”

“Nhưng tay nghề của chị không nên bị chôn vùi trong cái làng này.”

Tôi làm món cá cho cô ấy.

Cô ấy ăn còn sạch hơn lần trước.

Ngay cả nước canh cũng chan cơm ăn hết.

Trước khi đi, cô ấy đặt đũa xuống rồi nghiêm túc nhìn tôi.

“Bà chủ Thẩm.”

“Con người chị có một sức bền rất đặc biệt.”

“Giống như món ăn chị nấu vậy.”

“Là cái vị của sự không chịu bỏ cuộc.”

Cô ấy thanh toán rồi rời đi.

Tôi đứng trong sân nhìn chiếc xe của cô ấy chạy xa dần.

Khoảng thời gian này, ngoài Triệu Lỗi và Tiểu Yến ra…

Đây là người thứ ba khiến tôi cảm thấy trên đời vẫn còn người bình thường.

Ngày thứ năm sau khi Vương Thúy Hoa và Trần Đại Quân bị tạm giam, phía công an huyện chính thức xác nhận thông tin.

Cả bốn người đều đã bị phê chuẩn bắt giữ.

Vương Thúy Hoa — tội lừa đảo bảo hiểm, số tiền liên quan 3.000.000 tệ. Vì chỉ đạo giả mạo hồ sơ y tế và chữ ký nên bị xác định là chủ mưu.

Trần Đại Quân — đồng phạm. Biết rõ mẹ mình lừa đảo nhưng vẫn tích cực hỗ trợ.

Trần Nhị Hổ — đồng phạm. Chịu trách nhiệm liên lạc với bác sĩ nghỉ hưu làm giả giấy chẩn đoán.

Chu Kiến Quốc — hỗ trợ phạm tội bằng cách cung cấp hồ sơ khám ban đầu giả, ngoài ra còn bị nghi ngờ hành nghề trái quy định.

Triệu Lỗi nói với tôi qua điện thoại:

“Dựa trên tình tiết hiện tại, chủ mưu Vương Thúy Hoa ít nhất sẽ bị phạt từ sáu tới tám năm.”

“Trần Đại Quân khoảng ba tới năm năm.”

“Trần Nhị Hổ và Chu Kiến Quốc nhẹ hơn, nhưng cũng khoảng hai tới ba năm.”

“Còn một chuyện nữa cô cần biết.”

“Nói đi.”

“Trần Đại Quân nhờ luật sư chuyển lời từ trại tạm giam ra ngoài.”

“Hắn muốn nói chuyện với cô.”

“Nói chuyện gì?”

“Hắn nói hắn biết sai rồi, muốn cô viết thư bãi nại.”

“Nếu cô chịu viết thư bãi nại thì mức án có thể được giảm.”

“Hắn còn nhờ luật sư nói rằng, chỉ cần cô đồng ý, hắn sẽ chuyển mảnh đất nhà cũ họ Trần sang tên cho cô.”

Tôi cầm điện thoại đứng giữa sân.

Trong bếp, nắp nồi bị hơi nước đẩy lên kêu lục bục.

Dùng một mảnh đất…

Đổi lấy mạng tôi.

“Triệu Lỗi, giúp tôi nhắn lại một câu.”

“Cô nói đi.”

“Bảo hắn rằng, lúc mẹ hắn mua bảo hiểm tử vong cho tôi có từng nghĩ tới hai chữ ‘bãi nại’ chưa.”

“Lúc hắn đi dò hỏi về chó cỡ lớn có từng nghĩ tới hai chữ ‘bãi nại’ chưa.”

“Thư bãi nại thì không có.”

“Bảo hắn ngoan ngoãn chờ phán quyết đi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Được. Tôi sẽ chuyển lời.”

Sau khi cúp máy, tôi ngồi xổm trước bếp lò, dùng que củi đẩy đống than bên trong sâu hơn.

Ngọn lửa bùng lên, nhuộm đỏ cả bức tường.

Không phải tôi không tha thứ.

Mà là có những chuyện…

Không xứng đáng được tha thứ.

Nửa tháng trôi qua.

Homestay của tôi mở cửa trở lại.

Bài quảng bá Lâm Vi làm cho tôi vừa đăng được ba ngày đã có người từ thị trấn lái xe tới ăn.

Liên tục ba ngày kín bàn.

Mỗi ngày ít nhất sáu bàn khách.

Một mình tôi làm không xuể.

Chiều nào Lưu Tiểu Yến tan làm cũng chạy qua phụ bê đồ, rửa bát.

Cuộc sống giống như cuối cùng cũng thoát khỏi vũng nước tù đọng để sống lại.

Nhưng rất nhanh, chuyện mới lại tới.

Chiều hôm đó, lúc tôi đang dọn quán chuẩn bị đóng cửa, ngoài cổng dừng lại một chiếc Volkswagen màu đen.

Cửa xe mở ra.

Một người phụ nữ trung niên mặc váy xanh đậm bước xuống.

Mái tóc uốn xoăn, lớp trang điểm tinh tế, trên tay còn xách một chiếc túi hàng hiệu.

Người phụ nữ đứng trước cổng sân nhìn quanh một vòng rồi nhíu mày.

“Đây là homestay Thanh Sơn à?”

Lúc đó tôi đang lau bàn trong nhà.

Qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy bà ta.

Không quen.

Tôi bước ra ngoài.

“Xin chào, hôm nay quán đóng cửa rồi. Nếu muốn ăn cơm thì mai tới sớm nhé.”

Người phụ nữ không có ý định rời đi.

Bà ta bước thêm hai bước vào sân, giọng cũng cao lên.

“Tôi không tới ăn cơm.”

“Tôi họ Trần, là chị gái của Trần Đại Quân — Trần Lan Phương.”

Tay tôi đang lau bàn bỗng khựng lại.

Chị gái của Trần Đại Quân.

Nhà họ Trần còn có một người chị gái gả lên huyện, nghe nói sống rất khá giả.

Suốt năm năm hôn nhân, bà chị chồng này chưa từng xuất hiện trước mặt tôi.

Ngày lễ tết cũng chẳng về quê.

Nghe nói bà ta xem thường đám họ hàng nghèo ở làng.

Bây giờ em trai vào trại tạm giam…

Bà ta tới rồi.

“Tìm tôi có chuyện gì?”

Trần Lan Phương hất cằm lên, từ trên xuống dưới đánh giá tôi.

Ánh mắt đó khiến tôi nhớ tới kiểu người đứng ở chợ lựa bó rau rẻ tiền nhất.

“Tôi tới bàn với cô một chuyện.”

“Vụ án của em trai tôi, chắc cô biết rồi nhỉ?”

“Biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 12 - Mẹ Chồng Mua Cho Tôi Gói Bảo Hiểm Tử Vong | Chaporia