Bàn tay cầm điện thoại của tôi siết chặt lại.
“Chó sói Thanh?”
“Theo lời khai của Trần Đại Quân, đó là bước thứ hai trong kế hoạch của Vương Thúy Hoa.”
“Bước thứ hai?”
“Kế hoạch của bà ta có hai bước.”
“Bước đầu tiên là dùng giấy chẩn đoán giả để lừa lấy tiền bảo hiểm.”
“Nếu bước này thất bại, công ty bảo hiểm không chịu bồi thường…”
“Bà ta sẽ khởi động bước thứ hai.”
“Để con chó đó ‘vô tình’ xuất hiện trên đoạn đường núi lúc cô trở về nhà vào ban đêm.”
“Tai nạn trên đường núi… sẽ không có nhân chứng.”
Tay tôi lạnh ngắt.
“Con chó đó đâu rồi?”
“Công an đã lên núi xử lý.”
“Trong lán đúng là có một con chó sói Thanh bị xích lại, vóc dáng rất lớn.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi lặng rất lâu.
Bà ta đã chuẩn bị sẵn hai con đường.
Một là lừa.
Hai là giết.
Lừa không được… thì giết.
Mà suốt mười tám ngày qua, mỗi đêm tôi vẫn thản nhiên đi trên đoạn đường núi dài ba trăm mét từ homestay về nhà.
Nếu tôi không nhận được cuộc gọi xác nhận từ công ty bảo hiểm.
Nếu nhân viên chăm sóc khách hàng kia không làm đúng quy trình xác minh.
Nếu…
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Ngày hôm sau, cả làng nổ tung.
Không phải do tôi kể.
Mà là do đám người đi ăn tiệc hôm đó tự truyền nhau.
Tất cả đều tận mắt thấy cảnh sát đưa Vương Thúy Hoa và Trần Đại Quân đi.
Tất cả đều nghe rõ bốn chữ:
“Lừa đảo bảo hiểm.”
Những bàn tiệc còn nghi ngút khói hôm đó chẳng ai động đũa nữa.
Bát đĩa để nguyên suốt cả đêm.
Đến hôm sau mới có họ hàng xa của nhà họ Trần tới dọn dẹp.
Từ sáng sớm, trước cửa homestay của tôi bắt đầu có người lục tục kéo tới.
Không phải để ăn cơm.
Mà để nghe ngóng.
Người đầu tiên tới là ông Triệu hàng xóm.
Ông ta đứng ngoài cổng cười cười xoa tay gọi tôi.
“Tú Lan à, nghe nói hôm qua…”
Tôi chỉ hé cửa ra một khe nhỏ.
“Chú Triệu, hôm nay cháu không mở cửa.”
Ông ta há miệng vài lần không nói được gì, cuối cùng cười gượng rồi đi mất.
Người thứ hai là chị Lý bán tạp hóa.
“Tú Lan, chị đã nói rồi mà! Em nhìn đâu giống người có bệnh! Chị đã sớm thấy bà già Vương Thúy Hoa đó không bình thường!”
Tôi không mời chị ta vào nhà.
“Chị Lý.
”
“Mười ngày trước, trước cửa tiệm tạp hóa, người nói ‘xem ra Tú Lan chắc không sống được bao lâu nữa’… là chị đúng không?”
Mặt chị ta đỏ bừng, quay người bỏ đi.
Người thứ ba là trưởng thôn lão Chu.
Ông ta mang theo một cây thuốc lá, hai thùng sữa và một túi nilon nhăn nhúm bên trong đựng mấy trăm tệ.
“Tú Lan à, ủy ban thôn thay mặt mọi người tới thăm hỏi cháu.”
“Chuyện trước kia là do công tác của chúng tôi thiếu sót, không kịp thời tìm hiểu tình hình.”
“Cháu nhận mấy thứ này trước đi.”
Tôi nhìn đống đồ kia, không hề động tay.
“Chú Chu.”
“Hôm Vương Thúy Hoa bảo chú đừng nghe cháu nói…”
“Lúc đó chú gọi cháu là gì nhỉ?”
Sắc mặt lão Chu lập tức thay đổi.
“Chú gọi cháu là ‘người phụ nữ tinh thần không ổn định đó’.”
“Tiểu Chu kể lại cho cháu nghe rồi. Cậu ấy còn do dự không biết có nên nói hay không, nhưng cuối cùng vẫn nói.”
Lão Chu đứng ngoài cổng, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
“Chuyện đó… Tú Lan à… lúc ấy là do Thúy Hoa…”
“Chú Chu.”
“Chú mang về đi.”
“Sau này nếu cháu muốn mở cửa làm ăn lại, mà chú thật sự muốn giúp thì tới phụ cháu hô vài câu kéo khách là được.”
“Đừng mang mấy thứ này tới.”
Tôi đóng cửa.
Lưu Tiểu Yến ngồi trong nhà nghe hết, nhỏ giọng chửi một câu:
“Đúng là cả đám cỏ đầu tường.”
“Giờ mới chạy tới gần gũi cậu à?”
“Lúc trước làm gì rồi?”
Tôi xua tay không cho cô ấy nói tiếp.
“Thôi bỏ đi.”
Đến trưa, người phụ nữ tên Lâm Vi tới.
Chính là cô gái tóc ngắn lần trước tới ăn cá hầm nồi gang.
Cô ấy không khách sáo gì.
Vừa vào cửa đã ngồi xuống rồi nói thẳng:
“Bà chủ Thẩm, nghe nói chỗ chị gần đây xảy ra chút chuyện?”
“Tới nghe ngóng à?”
Cô ấy cười nhẹ.
“Tôi tới ăn cơm.”
“Lần trước ăn món cá của chị xong, về nằm mơ cũng nhớ.”
“Hôm nay chị làm cho tôi y như lần trước nhé.”
“À mà tôi muốn nói với chị một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tôi làm mảng quảng bá homestay du lịch trên thị trấn.”
“Homestay của chị vị trí đẹp, món ăn ngon, chỉ là chưa có tiếng tăm thôi.”
“Nếu chị đồng ý, tôi muốn giúp chị quảng bá một đợt.”
Tôi nhìn cô ấy, có chút bất ngờ.
“Sao cô biết tới chỗ tôi?”
“Lần trước tình cờ đi ngang thôi.”
“Ăn thử món cá chị nấu xong thấy rất có tiềm năng.”
Chaporia
Bình Luận (0)