Tôi Không Ly Hôn/Chương 6C. 6
20px

08

Sáng sớm hôm sau, thư ký gửi toàn bộ lịch trình gần đây của Hứa Tòng Chu vào email cho tôi.

Hứa Tòng Chu đúng là đã cắt đứt với Tống Tích.

Chỉ là bên ngoài lại nuôi thêm một minh tinh nhỏ trẻ trung xinh đẹp khác, tên Bạch Vi.

Trong hồ sơ ghi cô ta tốt nghiệp học viện múa, hiện tại từng đóng vài vai phụ trong phim truyền hình.

Lần này Hứa Tòng Chu ra tay rất hào phóng.

Anh đập cho Bạch Vi không ít tài nguyên, rõ ràng có xu hướng muốn nâng cô ta nổi tiếng.

Ngoài ra biệt thự, xe sang, những thứ này cũng chẳng thiếu món nào.

Hai người công khai xuất hiện cùng nhau, ôm hôn giữa phố lớn, hoàn toàn không có ý định né tránh.

Tôi suy nghĩ rất lâu.

Cuộc điện thoại tối qua, chắc hẳn là Bạch Vi nghe máy.

Chỉ có điều loại thủ đoạn tuyên bố chủ quyền này thật sự hơi quá non tay.

Nhưng tôi không ngờ, Bạch Vi lại nhanh như vậy đã nhảy thẳng tới trước mặt tôi.

Hôm đó trường mẫu giáo của con trai tổ chức hội thao gia đình.

Phụ huynh bắt buộc phải tham gia.

Tôi thật sự không ngờ Hứa Tòng Chu lại dẫn theo Bạch Vi tới đó.

Cô ta cười tủm tỉm đi tới trước mặt tôi, tháo khẩu trang xuống để lộ gương mặt xinh đẹp rực rỡ.

“Chào chị nhé.”

Tôi liếc Hứa Tòng Chu một cái.

Anh hoàn toàn không có phản ứng gì, chỉ nhún vai.

“Con gái nhỏ dính người quá.”

“Đi đâu cũng nhất quyết bắt tôi dẫn theo, tôi cũng hết cách.”

Bạch Vi lập tức nũng nịu:

“Gì chứ, người ta chỉ muốn ở bên anh lâu thêm một chút thôi mà.”

“Được rồi, em ra xe đợi anh trước đi, ngoan.”

Tôi và Hứa Tòng Chu dẫn con trai chơi suốt cả ngày.

Thế giới của trẻ con rất đơn giản.

Thằng bé không cảm nhận được dòng nước ngầm đang cuộn trào giữa bố mẹ mình.

Ngược lại còn liên tục kéo chúng tôi đi khoe với người khác.

“Mọi người xem đi, con đã bảo rồi mà, bố con siêu đẹp trai, mẹ con siêu xinh luôn!”

Đến gần cuối buổi, hình như con trai chơi mệt rồi, nhất quyết đòi tôi bế, vùi đầu trên vai tôi không nói gì.

Tôi dỗ rất lâu, thằng bé mới chịu đi theo cô giúp việc ra xe trước.

Hứa Tòng Chu nhìn tôi đầy ý vị.

“Sao thế, ghen à?”

“Hứa Tòng Chu…”

Tôi thất vọng nhìn anh.

“Tại sao ngay cả vai trò của một người cha anh cũng không thể làm tốt?”

“Anh ở bên ngoài muốn ghê tởm thế nào cũng được.”

“Nhưng đừng để con cái biết.”

“Anh cũng không muốn con trai cảm thấy bố mình là một kẻ suy đồi đạo đức đúng không?”

Tôi không nhìn biểu cảm của Hứa Tòng Chu nữa, trực tiếp lên xe.

Nhưng mọi chuyện còn lâu mới kết thúc.

Tối hôm đó, cô giúp việc chăm sóc con trai tới gõ cửa phòng tôi.

Con trai đột nhiên sốt cao.

Bác sĩ gia đình tới khám qua, nói không có vấn đề gì lớn, chú ý hạ nhiệt vật lý là được.

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Gần sáng, con trai tỉnh dậy.

Thằng bé mơ mơ màng màng chui vào lòng tôi khóc lớn.

“Con muốn mẹ…”

“Con muốn mẹ…”

Tim tôi đau nhói, nước mắt cũng vô thức rơi xuống.

“Bảo bối đừng sợ, mẹ ở đây mà.

Con trai chậm rãi mở mắt, ánh mắt dần tỉnh táo lại.

Thằng bé nhìn chằm chằm tôi, xác nhận hết lần này tới lần khác, sau đó bật khóc òa lên.

“Oa——”

“Hôm nay cô kia nói…”

“Sau này cô ấy sẽ làm mẹ mới của con, rồi mẹ sẽ bị đuổi đi…”

“Con không muốn mẹ mới…”

“Con chỉ muốn mẹ ruột của con thôi…”

“Hức hức hức…”

Nghe những lời con trai nói, cảm giác lạnh lẽo trong lòng tôi từng chút từng chút lan khắp toàn thân.

09

Hứa Tòng Chu là ba ngày sau mới trở về nhà.

“Anh tới đây làm gì?”

Hứa Tòng Chu nhìn tôi, đột nhiên bật cười mỉa mai.

“Đây là nhà của tôi.”

“Chẳng lẽ tôi còn không được phép về?”

Sắc mặt tôi trầm xuống.

“Có chuyện gì sao?”

Hứa Tòng Chu thu lại biểu cảm, giọng đầy ý vị:

“Khương Nguyện, ngoài miệng em nói không để ý, nhưng sau lưng lại ra tay cực kỳ quyết đoán.”

“Chỉ trong hai ngày đã phong s//át Bạch Vi trên toàn ngành.”

“Cô ta tìm tới tận cửa cầu xin tôi, nhưng tôi không đồng ý.”

“Những ngày này tôi và cô ta đều chỉ đang diễn cho em xem thôi.”

“Giữa chúng tôi chẳng có chuyện gì cả.”

“Tôi chỉ muốn xem thử rốt cuộc em còn để ý tôi hay không.”

Tuổi tác và IQ của Hứa Tòng Chu lúc nào cũng tỷ lệ nghịch với nhau.

Tôi lấy một tập tài liệu từ phòng làm việc ra.

Bình tĩnh đưa cho anh.

Hứa Tòng Chu mở tài liệu.

Khoảnh khắc nhìn rõ nội dung bên trong, sắc mặt anh lập tức xanh mét.

“Em muốn ly hôn với tôi?”

“Đúng vậy.”

Có lẽ nhận ra vẻ nghiêm túc trên mặt tôi hoàn toàn không giống giả vờ, Hứa Tòng Chu hơi hoảng loạn nói:

“Tại sao?”

“Chẳng phải tôi đã nói với em rồi sao, tất cả đều là giả!”

“Tôi chỉ bỏ tiền thuê Bạch Vi diễn một màn kịch thôi mà!”

Tôi lắc đầu.

“Hôm đó sau khi tham gia hoạt động ở trường mẫu giáo về, con trai đã sốt cao.”

“Tôi ở nhà chăm con suốt hai ngày.”

Hứa Tòng Chu luống cuống há miệng.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ngày đó Bạch Vi nói với con trai rằng anh sắp ly hôn với tôi.”

“Cô ta sẽ trở thành mẹ mới của thằng bé.”

Tôi mệt mỏi day nhẹ thái dương.

“Anh ở bên ngoài thế nào tôi không quản.”

“Nhưng con cái là giới hạn cuối cùng của tôi.”

“Tôi cứ tưởng với tư cách một người trưởng thành, một người cha, ít nhất anh sẽ có chút coi trọng chuyện liên quan tới con.”

“Nhưng hiển nhiên, anh không làm được.”

Hứa Tòng Chu đột ngột đứng bật dậy, nắm chặt cổ tay tôi.

“Tôi không biết!”

“Tôi không nghĩ Bạch Vi lại nói với con những lời đó!”

“Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn với em!”

Tôi hất tay anh ra, lùi về sau vài bước giữ khoảng cách.

Không biết bắt đầu từ khi nào, tôi đã cực kỳ chán ghét những đụng chạm cơ thể của Hứa Tòng Chu.

“Anh chưa từng nói.”

“Nhưng hành động của anh vẫn luôn dung túng cho cô ta.”

“Có người cha bình thường nào lại dẫn tiểu tam tới trước mặt con mình không?”

“Chính sự xem nhẹ của anh mới khiến Bạch Vi không chút kiêng dè.”

“Cô ta tiện.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...