“Nhưng anh còn tiện hơn.”
“Anh thậm chí còn chẳng có giới hạn cuối cùng!”
“Hứa Tòng Chu, tôi thật sự mệt rồi.”
“Tôi cũng không muốn hai đứa nhỏ tiếp tục sống trong môi trường gia đình méo mó như thế này nữa.”
“Ly hôn đi.”
Hứa Tòng Chu vẫn cố níu kéo:
“Xin lỗi…”
“Tôi thật sự không nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra như vậy.”
“Tôi chỉ hy vọng em có thể để ý tới tôi nhiều hơn một chút.”
“Chúng ta đừng ly hôn được không?”
“Cho dù em không yêu tôi cũng không sao.”
“Nếu em không muốn nhìn thấy tôi, vậy chúng ta cứ tiếp tục như trước đây…”
“Không được.”
“Bây giờ chỉ cần nhìn thấy anh… tôi đã thấy buồn nôn rồi!”
Những lời không chừa chút thể diện nào của tôi đã xé nát lớp mặt nạ cuối cùng giữa hai người.
Hứa Tòng Chu tức tới phát điên, trực tiếp xé nát bản thỏa thuận ly hôn.
Hai mắt anh đỏ ngầu, nghiến răng nói:
“Ly hôn?”
“Em đừng có mơ!”
Hứa Tòng Chu đẩy cửa bỏ đi.
Nghe nói vừa mới ra ngoài đã bị tài xế mời về nhà cũ.
Cháu nội là mạng sống của bố mẹ Hứa Tòng Chu.
Bọn họ tuyệt đối không bỏ qua cho anh.
Anh bị phạt quỳ.
Cũng bị đánh một trận.
Mẹ chồng vô cùng không thể hiểu nổi:
“Năm đó chính con quỳ xuống cầu xin chúng ta đồng ý cho con cưới Khương Nguyện.”
“Bây giờ người đã cưới về rồi, con lại làm ra loại chuyện này.”
“Rốt cuộc con còn muốn làm loạn tới khi nào nữa?!”
Đúng là câu hỏi đâm thẳng vào tim người khác.
“Con cái là mạng của người mẹ.”
“Lần này con thật sự chạm tới giới hạn cuối cùng của Khương Nguyện rồi.”
Mẹ chồng thở dài, cả người như mất hết sức lực.
Bà nhìn Hứa Tòng Chu bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Mẹ hận bố con cả đời.”
“Không ngờ cuối cùng con lại giống hệt ông ta.”
10
Sau khi chính thức đề nghị ly hôn, mẹ chồng từng tới tìm tôi.
“Con cái cần có bố.”
“Tòng Chu tuy khốn nạn thật, nhưng dù sao nó cũng là cha ruột của hai đứa trẻ.”
“Hay là… con cho nó thêm một cơ hội nữa được không?”
Tôi chỉ hỏi bà:
“Nếu năm đó người phụ nữ mà bố của Hứa Tòng Chu dẫn về cũng từng nói với Tòng Chu những lời như vậy…”
“Mẹ sẽ làm thế nào?”
Mẹ chồng vẫn luôn bảo vệ Hứa Tòng Chu rất kỹ.
Năm xưa những chuyện dơ bẩn đó, bà chưa từng để anh biết dù chỉ một chút.
Mẹ chồng không nói gì nữa.
Chỉ siết nhẹ tay tôi.
“Con yên tâm.”
“Cho dù ly hôn, sau này Hứa thị cũng chỉ giao cho hai đứa trẻ.”
Có được lời đảm bảo của mẹ chồng, chuyện ly hôn giữa tôi và Hứa Tòng Chu chính thức được đưa vào lịch trình.
Hứa thị là tập đoàn lớn.
Người thừa kế ly hôn vốn đã là scandal.
Cho nên nếu có thể chia tay trong yên bình thì vẫn là tốt nhất.
Nhưng Hứa Tòng Chu đã quyết tâm kéo tôi xuống cùng anh.
Trong lúc hai bên giằng co không chịu nhượng bộ, Tống Tích xuất hiện.
Cô ta ôm bụng lớn tới công ty, tuyên bố mình đang mang thai con của Hứa Tòng Chu.
Tin tức lập tức gây chấn động.
Mấy tháng không gặp, Tống Tích gầy gò hơn rất nhiều.
Mỏng manh đến mức giống như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Thư ký hỏi tôi có cần gọi bảo vệ không.
“Không cần.”
“Gọi cho tiểu Hứa tổng một cuộc, để anh ta tự mình xử lý.”
Cuối cùng, Tống Tích bị Hứa Tòng Chu kéo thẳng ra ngoài.
Chuyện này bị người ta quay video tung lên mạng.
Cổ phiếu Hứa thị lao dốc.
Bố chồng tức tới mức nhập viện.
Một bên tôi nhờ đội xử lý khủng hoảng truyền thông đè dư luận xuống.
Một bên tiếp quản công việc trong công ty.
Một tuần sau, Hứa Tòng Chu nói với tôi:
“Chuyện đã xử lý xong rồi.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Lúc cắt đứt với Tống Tích, tôi không biết cô ấy có thai.”
“Cho dù biết, tôi cũng sẽ không để cô ấy sinh đứa bé đó ra.”
“Nguyện Nguyện, người duy nhất tôi muốn sinh con cho mình… chỉ có em.”
Khi nói những lời này, ánh mắt Hứa Tòng Chu tràn ngập dịu dàng lưu luyến.
Nhưng tôi chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát.
“Khương Nguyện…”
“Chúng ta còn có thể quay về như trước kia không?”
Hứa Tòng Chu không nhận được câu trả lời.
Anh thất vọng nhìn tôi một cái, mở cửa bước vào màn đêm.
Anh cười nói:
“Em nghỉ ngơi sớm đi.”
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, gương mặt Hứa Tòng Chu cũng biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Không ai ngờ rằng.
Một cái nhìn ấy, lại là vĩnh biệt.
Một giờ ba mươi phút sáng, tôi cùng bố mẹ Hứa Tòng Chu nhận được thông báo của cảnh sát rồi vội vàng chạy tới bệnh viện.
Hứa Tòng Chu bị Tống Tích đâm hơn mười nhát dao.
Hiện giờ vẫn còn đang cấp cứu, sống ch/e/t chưa rõ.
Sau khi Hứa Tòng Chu dứt khoát chia tay với Tống Tích, trạng thái tinh thần của cô ta đã không còn ổn định nữa.
Về sau cô ta phát hiện mình mang thai.
Ban đầu còn định tự sinh đứa bé ra rồi mới tới tìm Hứa Tòng Chu.
Nhưng không biết cô ta biết được chuyện Hứa Tòng Chu và Bạch Vi từ đâu.
Trong lúc kích động, cô ta ôm bụng lớn tới tìm anh, muốn đòi một lời giải thích.
Có lẽ chính cô ta cũng không ngờ Hứa Tòng Chu lại tuyệt tình tới như vậy.
Đứa bé đã hơn bốn tháng.
Thậm chí còn biết động rồi.
Nhưng Hứa Tòng Chu vẫn ép cô ta tới bệnh viện làm ph/ẫ/u th/uật.
Đáng tiếc trong lúc ph/ẫ/u th/uật xảy ra băng huyết nghiêm trọng.
Tống Tích bị buộc phải cắt bỏ tử cung.
Sau này sẽ không bao giờ có con được nữa.
Ít nhiều Hứa Tòng Chu cũng cảm thấy áy náy, cho cô ta một khoản tiền rất lớn.
Tối nay khi nhận được điện thoại của Tống Tích nói muốn gặp mặt lần cuối, anh đã không từ chối.
Không ai ngờ được.
Một cô gái mềm yếu như Tống Tích lại có thể cầm dao đâm về phía anh.
Hai tiếng sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu.
“Xin lỗi… chúng tôi đã cố gắng hết sức…”
Bố mẹ chồng ngã quỵ xuống đất.
Trong nháy mắt dường như già đi cả mười tuổi.
Hứa Tòng Chu không để lại lấy một câu.
Cứ như vậy rời khỏi thế giới này.
Tôi trực tiếp từ ly hôn biến thành góa phụ.
Dựa theo thỏa thuận hôn nhân mà chúng tôi từng ký trước đó, sau khi Hứa Tòng Chu qua đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh đều sẽ thuộc về hai đứa trẻ.
Do các con vẫn chưa thành niên, tạm thời do tôi thay mặt quản lý.
Sau khi Hứa Tòng Chu mất, bố chồng dứt khoát tuyên bố nghỉ hưu, chuyên tâm chăm sóc hai đứa cháu nội.
Công việc trong tập đoàn đều giao cho tôi và mẹ chồng quản lý.
Năm ba mươi ba tuổi.
Tôi trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn Hứa thị.
Điều khiến người ta vui vẻ nhất là…
Từ nay về sau, mọi người không còn gọi tôi là “Hứa phu nhân” nữa.
Mà là…
“Khương tổng.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)