20px

“Thẩm Niệm!”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh lớn tiếng với tôi làm gì?”

“Câu đó là cô ấy nói.”

“Tôi chỉ lưu chứng cứ thôi.”

Chu Hoài thở gấp.

“Em nhất định phải làm tuyệt tình vậy sao?”

Tôi bước tới một bước.

Lần đầu tiên trong mấy ngày nay, tôi thật sự đưa tay lên.

Chát.

Cái tát rơi xuống mặt anh ta rất rõ.

Âm thanh vang vọng trong bãi đỗ xe.

Chu Hoài bị đánh lệch mặt.

Lâm Vi cũng sững sờ.

Tôi thu tay lại, lòng bàn tay hơi tê.

“Cái tát này, là cho Thẩm Niệm từng thật lòng muốn cưới anh.”

Tôi nhìn anh ta, giọng rất bình tĩnh.

“Anh không yêu tôi, có thể nói.”

“Anh muốn lợi dụng tôi, cũng có thể thừa nhận.”

“Nhưng anh vừa muốn nhà tôi chống lưng, vừa muốn giữ lại vợ cũ làm đường lui, vừa muốn tôi mang tiếng nhỏ nhen để chiều lòng lòng tham của anh.”

“Chu Hoài, anh thật sự khiến tôi buồn nôn.”

Mặt anh ta trắng bệch.

Nửa bên mặt hiện rõ dấu tay.

Một lúc lâu sau, anh ta mới khàn giọng:

“Anh xin lỗi.”

Tôi cười.

“Xin lỗi đáng giá bao nhiêu?”

“Đủ trả phí thiết kế không?”

“Đủ bồi thường danh dự cho tôi không?”

“Đủ khiến hôn lễ hôm đó chưa từng xảy ra không?”

Anh ta không trả lời được.

Tôi mở cửa xe.

“Luật sư sẽ liên hệ với anh.”

“Sau hôm nay, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Xe rời khỏi bãi đỗ.

Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Chu Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Lâm Vi hình như còn đang kéo tay anh ta, nhưng anh ta hất ra rất mạnh.

Tôi thu mắt lại.

Không quan trọng nữa.

Tối hôm đó, đoạn ghi âm lời Lâm Vi nói trong bãi đỗ xe được luật sư Trần đưa vào hồ sơ.

Tôi không đăng lên mạng.

Không phải vì thương bọn họ.

Mà vì tôi muốn dùng nó vào lúc thích hợp hơn.

Dư luận đang quá nóng.

Thứ tốt phải giữ lại để đánh đúng thời điểm.

Mấy ngày tiếp theo, nhà họ Chu gần như bị xoay thành chong chóng.

Bên đối tác thiết kế chính thức gửi thông báo yêu cầu bồi thường.

Ngân hàng yêu cầu bổ sung tài sản đảm bảo.

Nhà đầu tư liên tục tạo áp lực.

Những người từng gọi Chu Hoài là “Chu tổng trẻ tuổi tài cao” bây giờ tránh anh ta như tránh dịch.

Tôi không trực tiếp ra tay thêm.

Chỉ cần rút những thứ vốn không thuộc về anh ta, là đủ khiến anh ta tự sụp.

Một tuần sau, luật sư Trần báo tin:

“Anh Chu đồng ý toàn bộ điều kiện hòa giải.”

Tôi đang xem hồ sơ dự án mới, nghe vậy cũng chẳng ngẩng đầu.

“Bao gồm xin lỗi công khai?”

“Bao gồm.”

“Bao gồm thừa nhận bản thiết kế là của đội tôi?”

“Bao gồm.”

“Tiền?”

“Thanh toán đủ trong ba ngày. Nếu không, tài sản cá nhân của anh ấy sẽ bị kê biên theo thỏa thuận.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Chiều hôm đó, tài khoản chính thức của công ty Chu Hoài đăng thông báo.

Nội dung rất ngắn gọn, nhưng từng chữ đều như tát vào mặt họ.

Bọn họ thừa nhận trong quá trình triển khai dự án, công ty đã sử dụng một phần thiết kế do đội ngũ của tôi cung cấp mà chưa hoàn tất thủ tục thanh toán và ủy quyền.

Đồng thời gửi lời xin lỗi đến cá nhân tôi và đội ngũ thiết kế.

Phía dưới bình luận nổ tung.

“Ủa, vậy trước đó Chu tổng nhận công lao của người ta à?”

“Dựa hơi nhà gái xong còn dẫn vợ cũ đến đám cưới nhà gái, đúng là đỉnh cao.”

“Thẩm Niệm đỉnh thật, hủy hôn xong đòi nợ luôn.”

“Đàn ông như này cho không cũng chê.”

Tôi xem vài bình luận rồi tắt điện thoại.

Tần Dư lại phấn khích gọi tới.

“Bà có biết bây giờ người ta gọi bà là gì không?”

“Gì?”

“Cô dâu cầm sổ nợ.”

Tôi im lặng hai giây.

“Nghe hơi nghèo.”

“Không, ngầu mà.”

Tần Dư cười ha hả.

“Cưới không thành, nhưng tiền phải về đủ.”

Tôi cũng bật cười.

Đúng lúc ấy, mẹ tôi gõ cửa đi vào.

Bà cầm một phong thư, đặt xuống trước mặt tôi.

“Niệm Niệm, cái này gửi đến nhà.”

Tôi mở ra.

Bên trong là thiệp mời.

Một buổi tiệc thương mại cuối tháng.

Tên đơn vị tổ chức là tập đoàn Phó thị.

Người ký cuối thiệp: Phó Cảnh Hành.

Tôi nhìn cái tên ấy hơi lâu.

Mẹ tôi ngồi xuống cạnh tôi.

“Con còn nhớ Cảnh Hành không?”

Tôi gật đầu.

“Sao lại không nhớ.”

Phó Cảnh Hành.

Con trai trưởng nhà họ Phó.

Cũng là người từng học cùng trường cấp ba với tôi.

Năm đó, anh hơn tôi hai khóa.

Lạnh lùng, ít nói, thành tích đứng đầu, gia thế cũng đứng đầu.

Kiểu người mà giáo viên nhắc đến đều phải dùng giọng vừa tự hào vừa đau đầu.

Vì anh quá xuất sắc, nhưng cũng quá khó gần.

Tôi và anh không thân.

Chỉ có một lần, năm tôi lớp mười, bị mấy học sinh khóa trên chặn ở cầu thang vì ganh ghét chuyện tôi được chọn làm đại diện phát biểu.

Lúc ấy Phó Cảnh Hành đi ngang qua.

Anh không nói nhiều.

Chỉ đứng trên bậc thang cao hơn, nhìn xuống đám người kia, lạnh nhạt hỏi:

“Bắt nạt người khác vui lắm à?”

Chỉ một câu.

Đám người kia tản sạch.

Sau đó anh đưa cho tôi một chiếc khăn tay.

Tôi cầm khăn, ngơ ngác nói cảm ơn.

Anh chỉ đáp:

“Lần sau đừng đứng yên chịu trận.”

Rồi đi mất.

Nhiều năm như vậy, tôi vẫn nhớ câu đó.

Lần sau đừng đứng yên chịu trận.

Có lẽ hôm hôn lễ, tôi đã làm được rồi.

Mẹ tôi nhìn thiệp mời, thấp giọng nói:

“Tiệc này rất quan trọng. Nhà họ Phó gần đây muốn chọn đối tác cho dự án trung tâm triển lãm mới. Bố con đang cân nhắc để con đi.”

Tôi hiểu ý bà.

Nhà họ Chu vừa làm loạn như vậy, không ít người đang chờ xem nhà họ Thẩm có bị ảnh hưởng không.

Tôi xuất hiện ở một bữa tiệc lớn, càng rạng rỡ càng bình thản, chính là câu trả lời tốt nhất.

Tôi cầm thiệp mời lên.

“Con đi.”

Mẹ tôi nhìn tôi một lúc, ánh mắt dịu đi.

“Niệm Niệm, con thật sự ổn chứ?”

Tôi cười.

“Ổn mà mẹ.”

“Con chỉ mất một người không đáng.”

“Nhưng con tìm lại được chính mình.”

Chương 7: Gặp lại người cũ

Buổi tiệc của Phó thị được tổ chức tại tầng cao nhất của khách sạn Vân Đỉnh.

Tôi chọn một chiếc váy đen đơn giản.

Không quá lộng lẫy, nhưng đường cắt sắc gọn, vừa đủ tôn dáng, vừa không cho người khác cơ hội thương hại.

Tần Dư vừa nhìn thấy tôi đã huýt sáo.

“Bà mặc thế này là đi dự tiệc hay đi thu mua trái tim người ta?”

Tôi cầm khuyên tai lên, liếc cô ấy.

“Đi bàn dự án.”

“Dự án nào?”

“Dự án khiến người khác biết tôi sống rất tốt.”

Tần Dư giơ ngón cái.

“Đúng chất.”

Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không ít ánh mắt lập tức nhìn sang.

Tôi biết họ đang nghĩ gì.

Cô dâu bị chú rể dẫn vợ cũ đến phá hôn lễ.

Người phụ nữ vừa hủy hôn đã khiến công ty chồng cũ lao đao.

Nhân vật chính của mấy ngày ồn ào vừa rồi.

Ai cũng muốn xem tôi có tiều tụy không.

Có đau khổ không.

Có mất kiểm soát không.

Đáng tiếc, tôi làm họ thất vọng rồi.

Tôi cầm ly champagne từ tay phục vụ, mỉm cười chào vài đối tác quen.

Ai hỏi chuyện hôn lễ, tôi chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Đổi ý đúng lúc thôi.”

Một câu vừa đủ.

Không than khóc, không oán hận.

Ngược lại càng khiến người hỏi ngượng miệng.

Đi được vài vòng, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Niệm Niệm.”

Tôi quay lại.

Chu Hoài đứng cách đó không xa.

Anh ta mặc vest xám, nhìn đã chỉnh tề hơn hôm ở bãi đỗ xe, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn không giấu được.

Tôi hơi nhíu mày.

“Anh cũng tới?”

Anh ta cười nhạt.

“Nhà họ Chu vẫn còn tư cách nhận thiệp mời.”

Tôi gật đầu.

“Ừ, trước khi phá sản thì vẫn còn.”

Mặt anh ta cứng lại.

Tần Dư đứng cạnh tôi lập tức quay mặt sang chỗ khác nhịn cười.

Chu Hoài nhìn tôi, giọng thấp xuống:

“Em nhất định phải nói chuyện khó nghe vậy sao?”

“Không thích nghe thì đừng gọi tôi.”

Tôi nâng ly, định rời đi.

Anh ta lại nói:

“Anh đã ký rồi, tiền cũng trả rồi, em còn muốn giày vò anh đến bao giờ?”

Tôi dừng bước.

Quay lại nhìn anh ta.

“Chu Hoài, anh bị ảo tưởng à?”

“Tôi đâu có chủ động tìm anh.”

“Là anh cứ tự chạy đến trước mặt tôi hỏi có đau không, tôi đành tiện tay đạp thêm một cái.”

Tần Dư lần này thật sự phụt cười.

Chu Hoài nhìn cô ấy, sắc mặt càng khó coi.

Đúng lúc này, xung quanh bỗng yên tĩnh hơn vài phần.

Tôi ngẩng đầu, thấy Phó Cảnh Hành đang đi vào từ cửa chính.

Anh cao hơn phần lớn đàn ông trong sảnh một đoạn, mặc vest đen, dáng người thẳng tắp, gương mặt vẫn lạnh nhạt như trong ký ức.

Chỉ là so với thiếu niên năm đó, hiện tại anh có thêm vài phần trầm ổn và áp lực của người đứng đầu.

Người phụ trách tiệc lập tức bước tới nghênh đón.

Phó Cảnh Hành gật đầu rất nhẹ.

Ánh mắt anh lướt qua đám người, rồi dừng trên người tôi.

Tôi hơi ngẩn ra.

Anh bước thẳng về phía tôi.

Chu Hoài cũng nhìn thấy.

Sắc mặt anh ta thoáng thay đổi.

“Thẩm tiểu thư.”

Phó Cảnh Hành đứng trước mặt tôi, giọng trầm và lạnh.

Tôi cười.

“Phó tổng.”

Anh nhìn tôi một lúc.

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi hơi bất ngờ.

Không ngờ anh còn nhớ.

“Lâu rồi không gặp.”

Anh nhìn ly rượu trong tay tôi, rồi nói:

“Bố cô vừa nhắc đến cô.”

Tôi lập tức hiểu.

“Dự án trung tâm triển lãm?”

“Ừ.”

Anh quay người, giọng tự nhiên:

“Qua bên kia nói chuyện?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tôi vừa định đi, Chu Hoài bỗng lên tiếng:

“Niệm Niệm.”

Giọng anh ta có chút căng.

Tôi quay đầu.

“Còn việc gì?”

Anh ta nhìn Phó Cảnh Hành, rồi nhìn tôi.

“Anh muốn nói chuyện riêng với em.”

Tôi còn chưa đáp, Phó Cảnh Hành đã mở miệng.

Giọng anh rất bình thản.

“Cô ấy đang bận.”

Chu Hoài sững lại.

“Phó tổng, đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.”

Phó Cảnh Hành cụp mắt nhìn anh ta.

“Anh Chu.”

“Nghe nói anh và cô Thẩm đã ly hôn.”

Một câu.

Rất nhẹ.

Nhưng sắc mặt Chu Hoài lập tức khó coi tới cực điểm.

Xung quanh có người lặng lẽ nhìn sang.

Tôi cảm thấy không khí có chút buồn cười.

Phó Cảnh Hành không hề cao giọng, cũng không có biểu cảm dư thừa.

Nhưng câu nào cũng đâm đúng chỗ đau.

Anh tiếp tục:

“Đã ly hôn rồi, còn đứng đây dây dưa với cô ấy trước mặt mọi người.”

“Anh muốn tái hiện hôn lễ lần nữa à?”

Lần này, thật sự có người bật cười.

Mặt Chu Hoài đỏ lên.

“Phó tổng nói chuyện nên giữ chừng mực.”

Phó Cảnh Hành nhìn anh ta.

“Anh từng giữ chưa?”

Chu Hoài cứng họng.

Tôi nhìn Phó Cảnh Hành, suýt nữa không giữ được nụ cười.

Thì ra người này không chỉ lạnh.

Còn độc miệng.

Tần Dư đứng bên cạnh đã sắp vui điên.

Cô ấy thấp giọng lẩm bẩm:

“Đẹp trai mà còn biết mắng người, tuyệt phẩm.”

Tôi giả vờ không nghe thấy.

Phó Cảnh Hành quay sang tôi.

“Đi thôi.”

Tôi đi theo anh đến khu vực nghỉ riêng bên cửa kính.

Sau lưng, ánh mắt Chu Hoài vẫn bám theo tôi.

Nhưng lần này, tôi không còn thấy nặng nề.

Ngược lại cảm thấy rất buồn cười.

Có những người chỉ bắt đầu tiếc khi thứ mình từng coi thường đã không còn đứng yên chờ nữa.

Phó Cảnh Hành đưa tôi một tập tài liệu.

“Đây là bản tóm tắt dự án.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Anh ngồi xuống đối diện tôi.

Ánh đèn ngoài cửa kính chiếu nghiêng qua gương mặt anh, làm đường nét vốn lạnh càng thêm sắc.

Tôi lật vài trang.

Dự án trung tâm triển lãm của Phó thị quả thật rất lớn.

Nếu nhà họ Thẩm có thể tham gia, sẽ là một bước mở rộng quan trọng.

Tôi đọc được một nửa, bỗng nghe anh nói:

“Hôm hôn lễ, cô làm rất tốt.”

Tay tôi dừng lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh cũng xem video?”

“Ừ.”

Anh đáp rất thẳng.

“Rất nhiều người xem.”

Tôi bật cười.

“Cũng đúng.”

Anh nhìn tôi, giọng vẫn bình thản:

“Nhưng không nhiều người dám làm như cô.”

Tôi nhìn anh một lúc.

Bỗng nhớ đến chiếc cầu thang năm đó.

Lần sau đừng đứng yên chịu trận.

Tôi hỏi:

“Phó tổng, anh còn nhớ chuyện cấp ba không?”

Anh ngước mắt.

“Nhớ.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Chuyện gì?”

“Cầu thang khu B.”

Anh nói rất nhanh.

“Cô bị ba nữ sinh chặn lại, tay cầm bản thảo phát biểu.”

Lần này đến lượt tôi ngẩn ra.

Anh nhớ rõ hơn tôi tưởng.

Phó Cảnh Hành tiếp tục:

“Sau đó tôi đưa cô khăn tay.”

Tôi mỉm cười.

“Vậy chiếc khăn đó tôi vẫn chưa trả.”

Anh nhìn tôi.

“Không cần trả.”

“Tại sao?”

“Vì lúc đó tôi vốn muốn cho cô.”

Không hiểu sao, câu này khiến lòng tôi khẽ động.

Rất nhẹ.

Nhưng rõ ràng.

Tôi cúi xuống nhìn tài liệu, giả vờ bình tĩnh.

“Vậy hôm nay tôi sẽ trả bằng cách nghiêm túc xem dự án của anh.”

Khóe môi Phó Cảnh Hành hình như cong lên rất nhạt.

“Được.”

Bữa tiệc kết thúc lúc mười giờ.

Khi tôi chuẩn bị rời đi, Chu Hoài lại xuất hiện ở cửa.

Lần này bên cạnh anh ta còn có Lâm Vi.

Hai người không biết vừa cãi nhau hay chưa, sắc mặt đều rất tệ.

Lâm Vi nhìn thấy tôi đứng cạnh Phó Cảnh Hành, ánh mắt lập tức thay đổi.

Cô ta cười rất nhẹ.

“Thẩm Niệm, cô đúng là giỏi thật.”

“Vừa ly hôn đã tìm được người mới rồi?”

Tôi còn chưa mở miệng, Phó Cảnh Hành đã nhìn cô ta.

“Cô là ai?”

Ba chữ.

Sạch sẽ.

Tàn nhẫn.

Lâm Vi cứng đờ.

Chu Hoài lập tức cau mày:

“Phó tổng, cô ấy là…”

“Không cần giới thiệu.”

Phó Cảnh Hành lạnh nhạt cắt ngang.

“Không quan trọng.”

Tôi thật sự không nhịn được nữa, cúi đầu cười một tiếng.

Lâm Vi mặt đỏ bừng.

Cô ta nhìn tôi, nghiến răng:

“Cô cười cái gì?”

Tôi ngẩng đầu.

“Cười cô tự tìm nhục cũng rất chuyên nghiệp.”

Lâm Vi định nói tiếp, nhưng Chu Hoài đã giữ cô ta lại.

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn:

“Niệm Niệm, em thật sự muốn đi cùng anh ta?”

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khó hiểu.

“Không thì đi cùng anh à?”

“Anh xứng sao?”

Chu Hoài như bị đâm trúng, mặt lập tức trắng đi.

Tôi không muốn phí thêm thời gian.

Phó Cảnh Hành rất tự nhiên đi trước nửa bước, chắn lại ánh mắt của hai người kia.

“Xe của cô ở đâu?”

Tôi đáp:

“Tài xế đang chờ.”

Anh gật đầu.

“Vậy đi.”

Chúng tôi sóng vai bước ra khỏi khách sạn.

Gió đêm hơi lạnh.

Tôi vừa định nói cảm ơn, Phó Cảnh Hành đã mở miệng trước:

“Không cần cảm ơn.”

Tôi bật cười.

“Tôi còn chưa nói.”

“Ánh mắt cô nói rồi.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

“Phó tổng vẫn tự tin như trước nhỉ.”

Anh nhìn tôi.

“Không phải tự tin.”

“Là quan sát.”

Tôi cười nhẹ.

“Vậy anh quan sát được gì?”

Anh im lặng một lát.

Sau đó nói:

“Cô không buồn vì Chu Hoài nữa.”

“Nhưng vẫn còn ghê tởm chuyện đã xảy ra.”

Tôi khựng lại.

Gió lướt qua tóc tôi, hơi lạnh.

Một lúc sau, tôi mới nói:

“Anh quan sát đúng rồi.”

Phó Cảnh Hành không an ủi tôi.

Anh chỉ nói:

“Ghê tởm thì ném đi.”

“Đừng cầm trong tay lâu.”

Tôi nhìn anh.

Bỗng nhiên cảm thấy người này thật kỳ lạ.

Rõ ràng nói chuyện chẳng dịu dàng gì.

Nhưng lại khiến người ta dễ chịu.

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Đã ném rồi.”

Chương 8: Vỡ nợ

Một tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.

Tôi chính thức trở lại tình trạng độc thân.

Ngày nhận được giấy tờ, Tần Dư mua bánh kem đến văn phòng tôi.

Trên bánh viết năm chữ:

“Chúc mừng thoát nạn.”

Tôi nhìn chiếc bánh rất lâu.

“Bà có thấy hơi quá không?”

Tần Dư nghiêm túc lắc đầu.

“Không hề.”

“Lẽ ra tôi phải đặt cái bánh ba tầng, trên cùng cắm hình Chu Hoài rơi xuống vực.”

Tôi cười đến đau bụng.

Hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh bánh kem lên mạng xã hội.

Không viết gì nhiều.

Chỉ có một câu:

“Ngày mới, đời mới.”

Phía dưới rất nhanh có rất nhiều bình luận chúc mừng.

Cũng có người cố ý châm chọc:

“Ly hôn mà còn vui như vậy, chắc vốn dĩ cũng chẳng yêu nhiều.”

Tôi trả lời:

“Đúng, yêu nhầm thì sửa sai, không cần thủ tiết.”

Bình luận ấy lập tức được thả tim nhiều nhất.

Từ sau bữa tiệc của Phó thị, dự án trung tâm triển lãm tiến triển rất thuận lợi.

Nhà họ Thẩm và Phó thị chính thức ký biên bản ghi nhớ hợp tác.

Tôi phụ trách trực tiếp phần kết nối thiết kế và vận hành thương mại.

Vì thế, tôi và Phó Cảnh Hành gặp nhau nhiều hơn.

Người này làm việc cực kỳ đáng sợ.

Không nói thừa.

Không vòng vo.

Tài liệu có lỗi, anh chỉ gạch đúng một dòng rồi hỏi:

“Cô chắc?”

Tôi nhìn lại, phát hiện quả thật sai một số liệu nhỏ.

Lần đầu tiên tôi bị hỏi đến nghẹn.

Tần Dư nghe xong thì cười như điên.

“Bà cũng có ngày bị người ta trị.”

Tôi lạnh mặt.

“Đó gọi là trao đổi chuyên môn.”

“Ừ, trao đổi chuyên môn mà tối về soi gương chọn son à?”

Tôi ném gối vào cô ấy.

“Im.”

Tôi không phủ nhận, ở cạnh Phó Cảnh Hành rất thoải mái.

Không phải kiểu ồn ào nóng bỏng.

Mà là cảm giác an toàn rất lạ.

Anh sẽ không thay tôi quyết định.

Không dùng danh nghĩa “vì tốt cho em” để ép tôi chịu đựng.

Cũng không yêu cầu tôi phải rộng lượng, phải hiểu chuyện, phải chấp nhận quá khứ của ai.

Có lần họp xong, bên đối tác đùa:

“Thẩm tổng giỏi thật, làm việc mạnh mẽ như vậy, sau này người yêu chắc áp lực lắm.”

Tôi còn chưa đáp, Phó Cảnh Hành đã ngước mắt.

“Người không theo kịp cô ấy mới áp lực.”

“Không phải lỗi của cô ấy.”

Cả phòng họp yên tĩnh vài giây.

Tôi nhìn sang anh.

Anh vẫn bình thản lật tài liệu, như thể vừa rồi chỉ thuận miệng nói một câu rất bình thường.

Nhưng tim tôi lại lệch nhịp một cái.

Chiều hôm đó, tôi nhận được tin nhà họ Chu chính thức vỡ nợ.

Dự án khu thương mại bị dừng thi công.

Nhà đầu tư rút vốn.

Ngân hàng phong tỏa một phần tài sản.

Bố Chu Hoài tức đến nhập viện.

Mẹ Chu chạy vạy khắp nơi tìm người giúp, nhưng những người từng thân thiết với bà ta đều tránh như tránh tà.

Tần Dư kể:

“Nghe nói mẹ Chu tới tận nhà một ông đối tác cũ, ngồi ở phòng khách hai tiếng mà người ta không xuống gặp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...