“Cuối cùng quản gia ra nói ông chủ không khỏe, mời bà ấy về.”
Tôi nghe xong không có cảm giác gì nhiều.
Chỉ hỏi:
“Chu Hoài đâu?”
“Đang bán xe, bán nhà phụ.”
Tần Dư thở dài giả tạo.
“Chu tổng trẻ tuổi tài cao bây giờ thật sự tài cao rồi, vì nợ cao.”
Tôi bật cười.
“Tần Dư, miệng bà độc quá.”
“Không bằng bà.”
Cô ấy lập tức phản bác.
Tối cùng ngày, Chu Hoài gửi cho tôi một tin nhắn.
“Niệm Niệm, anh sắp rời khỏi thành phố một thời gian.”
“Từ trước đến nay, người anh có lỗi nhất là em.”
“Anh không cầu em tha thứ.”
“Chỉ muốn nói, nếu có thể quay lại ngày hôn lễ, anh nhất định sẽ không để Lâm Vi xuất hiện.”
Tôi đọc xong, không trả lời.
Một phút sau, tôi xóa khung chat.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Muộn đến mức không còn giá trị.
Nhưng tôi không ngờ, Lâm Vi lại còn muốn làm một ván cuối.
Ba ngày sau, trên mạng xuất hiện một bài tố cáo dài.
Người đăng là Lâm Vi.
Cô ta nói tôi ỷ thế hiếp người, vì ghen tuông mà ép nhà họ Chu đến phá sản, còn dùng quan hệ với Phó thị để chèn ép người khác.
Cô ta thậm chí ám chỉ tôi và Phó Cảnh Hành đã qua lại từ trước khi ly hôn.
Bài viết rất dài, rất cảm động.
Nếu chỉ đọc một chiều, đúng là dễ khiến người ta tin tôi là kẻ độc ác quyền thế.
Tần Dư tức đến mức gọi điện mắng suốt mười phút.
“Con nhỏ này bị điên à?”
“Nó còn dám lôi Phó Cảnh Hành vào?”
“Bà định xử lý sao?”
Tôi nhìn bài viết, bình tĩnh nói:
“Để cô ta đăng.”
“Gì?”
“Đăng càng nhiều càng tốt.”
Tần Dư ngẩn ra.
Tôi cười.
“Cô ta tự đưa cổ ra, tôi không chém thì bất lịch sự lắm.”
Tôi gọi cho luật sư Trần.
“Đến lúc dùng đoạn ghi âm bãi đỗ xe rồi.”
“Đồng thời gửi đơn kiện Lâm Vi tội bôi nhọ danh dự.”
“À, thêm một phần nữa.”
Luật sư Trần hỏi:
“Phần gì?”
Tôi nhìn màn hình, nơi Lâm Vi viết rằng tôi dùng tiền bức ép cô ta.
Tôi nhàn nhạt nói:
“Điều tra nguồn tiền sinh hoạt của cô ta ba năm nay.”
“Tôi muốn biết, sau khi ly hôn với Chu Hoài, cô ta sống tốt như vậy là nhờ ai nuôi.”
Ba ngày sau, sự thật được công bố.
Đoạn ghi âm bãi đỗ xe chứng minh chính Lâm Vi thừa nhận Chu Hoài từng nói cưới tôi vì nhà họ Thẩm có lợi cho công ty.
Đồng thời, sao kê chuyển khoản cho thấy sau khi ly hôn, Chu Hoài vẫn âm thầm chu cấp cho cô ta mỗi tháng.
Không chỉ tiền nhà.
Còn tiền xe, tiền du lịch, tiền mua túi.
Trong thời gian chuẩn bị hôn lễ với tôi, anh ta vẫn chuyển tiền cho Lâm Vi.
Số tiền không nhỏ.
Dư luận nổ tung lần thứ ba.
“Vợ cũ được chu cấp đều đều mà còn tới hôn lễ người ta diễn chúc phúc?”
“Chu Hoài ăn bám nhà gái nuôi công ty, rồi lấy tiền nuôi vợ cũ?”
“Thẩm Niệm không lật bàn thì đúng là Bồ Tát.”
“Lâm Vi còn tố người ta ỷ thế hiếp người? Chị cầm tiền đàn ông của người ta trước đi đã.”
Lâm Vi khóa tài khoản trong vòng một giờ.
Nhưng đơn kiện đã gửi đi.
Không khóa kịp nữa.
Buổi tối, Phó Cảnh Hành gọi cho tôi.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi ngoài công việc.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
Giọng anh vang lên rất trầm:
“Cô ổn không?”
Tôi ngẩn ra, rồi cười.
“Câu này gần đây tôi nghe hơi nhiều.”
“Vậy cô trả lời thật chưa?”
Tôi im lặng một lát.
Ngoài cửa sổ mưa đang rơi.
Từng giọt nước trượt dài trên kính, phản chiếu ánh đèn thành phố thành những vệt sáng mờ.
Tôi nói:
“Thật ra có lúc vẫn thấy khó chịu.”
“Không phải vì còn yêu.”
“Mà là vì nghĩ đến bản thân đã từng nghiêm túc như vậy, lại bị người ta xem nhẹ đến thế.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Sau đó, Phó Cảnh Hành nói:
“Người bị lừa không đáng xấu hổ.”
“Kẻ lừa người mới đáng xấu hổ.”
Tôi cúi đầu, khẽ cười.
“Anh đang an ủi tôi à?”
“Ừ.”
“Cứng quá.”
Anh im lặng hai giây.
“Vậy lần sau tôi luyện thêm.”
Tôi thật sự bật cười thành tiếng.
Nụ cười ấy nhẹ nhưng rất thật.
Sau cơn mưa dài, hình như cuối cùng tôi cũng nhìn thấy một chút trời trong.
Chương 9: Lời tỏ tình không ồn ào
Vụ kiện Lâm Vi không kéo dài quá lâu.
Trước chứng cứ rõ ràng, cô ta không còn cách nào khác ngoài xin lỗi công khai và bồi thường.
Bài xin lỗi của cô ta viết rất dài.
Nhưng tôi chỉ đọc hai dòng rồi tắt.
Không có ý nghĩa.
Có những người xin lỗi không phải vì biết sai, mà vì không còn đường lui.
Chu Hoài rời khỏi thành phố sau khi bán gần hết tài sản cá nhân để xử lý nợ.
Trước khi đi, anh ta nhờ người chuyển cho tôi một hộp nhỏ.
Bên trong là chiếc nhẫn cưới bị tôi ném vào ly champagne hôm đó.
Đã được lau sạch.
Kèm theo một tờ giấy.
“Anh từng nghĩ mình có rất nhiều lựa chọn.”
“Sau này mới biết, lựa chọn đúng nhất đã bị anh tự tay đánh mất.”
Tôi đọc xong, bỏ cả nhẫn lẫn giấy vào hộp chứng cứ cũ.
Không vì xúc động.
Chỉ vì không muốn giữ trong nhà.
Tần Dư hỏi:
“Không vứt à?”
Tôi nói:
“Để sau này nếu anh ta lại nổi điên, còn có vật nhắc tôi từng xui xẻo thế nào.”
Tần Dư cười đến ngã ra sofa.
Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo.
Công việc.
Dự án.
Gặp khách hàng.
Thỉnh thoảng ăn cơm với Tần Dư.
Thỉnh thoảng họp với Phó Cảnh Hành đến tối muộn.
Quan hệ giữa tôi và anh cũng trở nên rất kỳ lạ.
Nói là đối tác, hình như gần hơn một chút.
Nói là bạn, lại có gì đó vượt quá bạn bè.
Có lần tôi sốt nhẹ nhưng vẫn đến họp.
Cuộc họp kéo dài chưa tới hai mươi phút, Phó Cảnh Hành bỗng đóng tài liệu lại.
“Hôm nay dừng ở đây.”
Đối tác ngơ ngác.
Tôi cũng ngơ ngác.
Anh nhìn tôi.
“Cô Thẩm cần nghỉ.”
Tôi theo bản năng phản bác:
“Tôi không sao.”
Anh bình tĩnh nói:
“Mặt cô trắng hơn giấy.”
Tôi sờ mặt.
“Rõ vậy à?”
“Rất rõ.”
Sau đó, anh đưa tôi xuống bãi đỗ xe, gọi tài xế của tôi đến, còn nhét vào tay tôi một túi thuốc.
Tôi nhìn túi thuốc, hỏi:
“Anh mua từ lúc nào?”
“Trước cuộc họp.”
“Anh biết tôi sốt?”
“Cô nói chuyện chậm hơn bình thường ba giây.”
Tôi im lặng.
Người này quan sát đáng sợ thật.
Tôi cầm túi thuốc, nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn.”
Anh nhìn tôi.
“Thẩm Niệm.”
“Ừ?”
“Lần sau khó chịu thì nói.”
“Không cần lúc nào cũng tự chịu.”
Tôi nhìn anh.
Trong khoảnh khắc ấy, những lời từng nghe trước kia bỗng ùa về.
Phụ nữ phải rộng lượng.
Đừng gây chuyện.
Có gì chờ đám cưới xong rồi nói.
Đừng để người ta chê cười.
Từng có rất nhiều người muốn tôi im lặng, muốn tôi nhịn, muốn tôi tự nuốt tất cả khó chịu xuống.
Nhưng Phó Cảnh Hành lại nói:
Không cần lúc nào cũng tự chịu.
Tôi cụp mắt, cười nhẹ.
“Biết rồi.”
Dự án trung tâm triển lãm chính thức khởi công vào mùa thu.
Ngày ký hợp đồng cuối cùng, hai nhà tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
Không có quá nhiều khách, chỉ có người trong dự án.
Tối đó tôi uống hơi nhiều.
Không say, nhưng đầu óc mềm hơn bình thường.
Khi ra ban công hóng gió, Phó Cảnh Hành cũng đi theo.
Anh đưa cho tôi một cốc nước ấm.
“Uống đi.”
Tôi nhận lấy.
“Anh lúc nào cũng chuẩn bị sẵn vậy à?”
“Không.”
Anh nhìn tôi.
“Chỉ với cô.”
Tôi khựng lại.
Gió đêm lướt qua, làm đầu óc tôi tỉnh đi một nửa.
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Phó Cảnh Hành.”
“Ừ.”
“Anh có ý gì?”
Anh không tránh ánh mắt tôi.
“Ý trên mặt chữ.”
Tim tôi đập nhanh hơn.
Tôi cầm cốc nước, đầu ngón tay hơi nóng.
“Anh biết tôi vừa ly hôn chưa lâu.”
“Biết.”
“Anh cũng biết chuyện của tôi với Chu Hoài ồn ào thế nào.”
“Biết.”
“Vậy anh còn…”
“Thẩm Niệm.”
Anh cắt lời tôi.
Giọng rất thấp.
“Cô không phải một vụ bê bối.”
“Cũng không phải một cuộc hôn nhân thất bại.”
“Cô là cô.”
Tôi đứng im tại chỗ.
Mắt bỗng hơi cay.
Phó Cảnh Hành nhìn tôi, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Tôi thích cô.”
“Không phải vì cô vừa rời khỏi ai.”
“Cũng không phải vì muốn làm người cứu cô khỏi thứ gì.”
“Tôi thích cô vì cô là Thẩm Niệm.”
“Người bị bắt nạt ở cầu thang năm đó vẫn cố ôm chặt bản thảo.”
“Người đứng trên sân khấu hôn lễ, tự mình lấy lại thể diện.”
“Người làm việc rất nghiêm túc, tức giận cũng rất tỉnh táo, cười lên lại rất đẹp.”
Tôi nhìn anh, một lúc lâu không nói được gì.
Phó Cảnh Hành tiếp tục:
“Tôi không ép cô trả lời ngay.”
“Cô có thể từ từ suy nghĩ.”
“Nhưng tôi muốn cô biết, lần này người đứng cạnh cô sẽ không yêu cầu cô chịu đựng.”
“Cũng sẽ không để ai dắt quá khứ đến bắt cô cúi đầu.”
Tim tôi mềm xuống một khoảng rất lớn.
Tôi cúi đầu uống một ngụm nước.
Nước ấm trôi qua cổ họng, lan ra chút dịu dàng rất chậm.
Một lúc sau, tôi hỏi:
“Anh thích tôi từ lúc nào?”
Phó Cảnh Hành im lặng hai giây.
“Cấp ba.”
Tôi suýt nữa sặc.
“Gì cơ?”
Anh vẫn rất bình tĩnh.
“Cấp ba.”
“Vậy sao anh không nói?”
“Lúc đó cô chưa trưởng thành.”
“Sau đó?”
“Sau đó cô có bạn trai.”
“Sau đó nữa?”
“Sau đó cô sắp kết hôn.”
Tôi nhìn anh.
Không biết nên cười hay nên thở dài.
“Vậy anh đúng là kiên nhẫn thật.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.
“Tôi không kiên nhẫn.”
“Tôi chỉ không muốn khiến cô khó xử.”
Một câu này, bỗng khiến tôi hoàn toàn im lặng.
Chu Hoài từng nói yêu tôi.
Nhưng anh ta luôn khiến tôi khó xử.
Còn người trước mặt tôi, im lặng nhiều năm, chỉ vì không muốn làm phiền cuộc sống của tôi.
Tôi nhìn Phó Cảnh Hành thật lâu.
Cuối cùng, tôi cười.
“Vậy bây giờ tôi trả lời luôn được không?”
Ánh mắt anh khẽ động.
“Được.”
Tôi đặt cốc nước xuống lan can.
“Phó Cảnh Hành.”
“Ừ.”
“Tôi không chắc mình đã sẵn sàng bước vào một mối quan hệ mới ngay lập tức.”
“Nhưng tôi chắc rằng, tôi không ghét việc anh thích tôi.”
Khóe môi anh cong lên rất nhẹ.
Gần như không nhìn kỹ sẽ không thấy.
“Đủ rồi.”
Tôi bật cười.
“Dễ thỏa mãn vậy à?”
“Với cô thì không.”
Anh nhìn tôi.
“Nhưng tôi có thể đợi.”
Chương 10: Mặt mũi cuối cùng
Nửa năm sau.
Dự án trung tâm triển lãm bước vào giai đoạn mở bán khu thương mại phụ trợ.
Buổi công bố chính thức được tổ chức rất lớn.
Tôi là người đại diện nhà họ Thẩm lên phát biểu.
Ánh đèn sân khấu chiếu xuống.
Lần này, tôi không mặc váy cưới.
Không đứng cạnh một chú rể tệ hại.
Cũng không có ai dùng micro ép tôi phải rộng lượng.
Tôi đứng đó với tư cách chính mình.
Thẩm Niệm.
Người phụ trách dự án.
Người thừa kế nhà họ Thẩm.
Người từng bị làm nhục trong hôn lễ, nhưng không vì thế mà cúi đầu.
Sau phần phát biểu, tôi bước xuống sân khấu.
Phó Cảnh Hành đứng ở lối bên cạnh, đưa cho tôi một chai nước.
“Rất tốt.”
Tôi nhận lấy.
“Chỉ vậy thôi à?”
Anh nghĩ một chút.
“Rất đẹp.”
Tôi cười.
“Phó tổng tiến bộ rồi.”
Anh bình tĩnh đáp:
“Đã luyện.”
Tôi vừa định nói gì đó thì nghe thấy phía sau có tiếng ồn.
Tôi quay lại.
Một người đàn ông mặc vest cũ đang bị bảo vệ chặn bên ngoài khu vực khách VIP.
Là Chu Hoài.
So với nửa năm trước, anh ta gầy đi rất nhiều.
Khí chất từng gọi là “trẻ tuổi tài cao” gần như biến mất, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và sa sút.
Anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Niệm Niệm!”
Tôi nhíu mày.
Phó Cảnh Hành đứng bên cạnh tôi, sắc mặt nhạt đi.
“Cần xử lý không?”
Tôi lắc đầu.
“Để tôi.”
Tôi đi tới.
Bảo vệ lập tức tránh sang một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Chu Hoài nhìn tôi, giọng khàn:
“Niệm Niệm, anh chỉ muốn gặp em một lần.”
Tôi nhìn anh ta.
“Gặp rồi.”
“Bây giờ có thể đi.”
Anh ta cười khổ.
“Em thật sự tuyệt tình như vậy sao?”
Tôi thở dài.
“Chu Hoài, anh có biết câu này của anh rất nhàm không?”
“Mỗi lần anh mất thứ gì đó, anh lại nói tôi tuyệt tình.”
“Nhưng trước khi anh mất, anh chưa từng nghĩ mình đã làm gì.”
Mặt anh ta trắng đi.
Anh ta lấy từ trong túi ra một tập tài liệu.
“Anh tìm được một dự án mới. Chỉ cần có một khoản vốn ban đầu, anh có thể làm lại từ đầu.”
Tôi nhìn tập tài liệu.
Rồi nhìn anh ta.
“Anh muốn tôi đầu tư?”
Anh ta siết chặt tài liệu.
“Không phải đầu tư. Là… là cho anh một cơ hội.”
Tôi thật sự bật cười.
“Chu Hoài, anh có biết hôm nay là ngày gì không?”
Anh ta im lặng.
“Hôm nay là ngày công bố dự án tôi tự tay làm ra.”
“Anh chạy tới đây, ngay trước mặt đối tác và truyền thông, hỏi tôi có thể cho anh tiền làm lại từ đầu không.”
Tôi nghiêng đầu.
“Sao anh lúc nào cũng thích biến sân khấu của tôi thành nơi anh xin cơ hội vậy?”
Sắc mặt anh ta cứng lại.
Xung quanh đã có người nhìn sang.
Có người nhận ra anh ta, tiếng xì xào bắt đầu lan ra.
“Đó không phải chồng cũ của Thẩm Niệm sao?”
“Cái người dẫn vợ cũ tới hôn lễ ấy à?”
“Giờ tới xin tiền hả?”
Chu Hoài rõ ràng nghe thấy.
Tai anh ta đỏ lên.
Nhưng vẫn cố nhìn tôi.
“Anh biết trước kia anh sai.”
“Anh đã trả giá rồi.”
“Nhà họ Chu cũng sụp rồi.”
“Niệm Niệm, em thắng rồi. Chẳng lẽ còn không đủ sao?”
Tôi nhìn anh ta một lúc.
Bỗng cảm thấy rất mệt.
Không phải mệt vì đau lòng.
Mà là mệt vì con người này đến bây giờ vẫn không hiểu.
Tôi bình tĩnh nói:
“Chu Hoài, tôi chưa từng muốn thắng anh.”
“Tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về mình.”
“Là anh tự biến mình thành đối thủ của tôi.”
Anh ta đứng đờ ra.
Tôi tiếp tục:
“Anh nói anh đã trả giá.”
“Nhưng cái giá đó không phải do tôi đặt.”
“Là do lòng tham của anh, sự kiêu ngạo của anh, và cả gia đình anh tự cộng lại.”
“Anh mất công ty vì dựa vào thứ không thuộc về mình.”
“Anh mất tôi vì anh không biết tôn trọng.”
“Anh mất mặt vì anh từng nghĩ tôi sẽ không dám trở mặt.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Đừng đổ thất bại của anh lên đầu tôi nữa.”
“Anh không xứng.”
Chu Hoài như bị rút sạch sức lực.
Tập tài liệu trong tay anh ta rơi xuống đất.
Giấy tờ bay lả tả.
Tôi không cúi xuống nhặt.
Phó Cảnh Hành đi tới bên cạnh tôi.
Anh không nói gì, chỉ đứng đó.
Nhưng sự xuất hiện của anh đã đủ khiến Chu Hoài nhìn sang.
Ánh mắt Chu Hoài đỏ lên.
“Là anh ta đúng không?”
“Vì anh ta nên em mới không cho anh cơ hội?”
Tôi còn chưa kịp đáp, Phó Cảnh Hành đã lạnh nhạt nói:
“Anh Chu.”
“Đừng đánh giá cao bản thân.”
Chu Hoài cứng đờ.
Phó Cảnh Hành tiếp tục:
“Cô ấy không chọn anh, không phải vì có tôi.”
“Mà vì anh tệ.”
Một câu.
Gọn.
Đau.
Chu Hoài cắn chặt răng, mặt đỏ bừng.
Tôi suýt nữa cười ra tiếng.
Đúng lúc ấy, một tiếng hét chói tai vang lên từ phía cửa.
“Chu Hoài!”
Tôi quay đầu.
Lâm Vi lao vào như phát điên.
Cô ta gầy đi nhiều, tóc tai rối, trên mặt không còn vẻ dịu dàng yếu đuối trước kia.
Bảo vệ vội vàng chặn cô ta lại.
Nhưng cô ta vẫn chỉ vào Chu Hoài hét lên:
“Anh trốn tôi đến đây?”
“Anh nói không có tiền trả tôi, lại chạy tới cầu xin Thẩm Niệm?”
“Chu Hoài, anh còn mặt mũi không?”
Cả hội trường lập tức ồ lên.
Truyền thông vốn đang ở đó, camera lập tức quay sang.
Mặt Chu Hoài biến sắc.
“Lâm Vi, em điên rồi à?”
Lâm Vi cười lạnh.
“Phải, tôi điên rồi.”
“Tôi điên nên mới tin anh còn tình nghĩa.”
“Tôi điên nên mới vì anh đắc tội Thẩm Niệm.”
“Tôi điên nên mới nghĩ anh sẽ chọn tôi.”
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy oán độc.
“Thẩm Niệm, cô hài lòng chưa?”
Tôi nhàn nhạt nhìn cô ta.
“Không liên quan đến tôi.”
“Các người tự diễn, tự sập.”
“Đừng kéo tôi vào.”
Lâm Vi run lên.
Có lẽ cô ta còn muốn mắng tiếp, nhưng bảo vệ đã nhanh chóng đưa cô ta ra ngoài.
Chu Hoài cũng bị mời đi.
Trước khi bị kéo ra khỏi khu vực sự kiện, anh ta quay lại nhìn tôi lần cuối.
Ánh mắt ấy rất phức tạp.
Có hối hận.
Có không cam lòng.
Có cả chút cầu xin muộn màng.
Nhưng tôi không còn chút dao động nào.
Tôi quay người.
Ánh đèn sân khấu phía trước vẫn sáng.
Khách mời vẫn chờ.
Dự án vẫn tiếp tục.
Cuộc đời tôi cũng vậy.
Không ai đáng để tôi đứng lại mãi.
Sau buổi công bố, dự án trung tâm triển lãm thành công vượt dự kiến.
Nhà họ Thẩm nhờ đó mở rộng thêm một mảng kinh doanh mới.
Còn Phó thị cũng chính thức trở thành đối tác chiến lược lâu dài của chúng tôi.
Một tháng sau, tôi nhận được tin Chu Hoài rời khỏi thành phố thật.
Lâm Vi vì nợ nần và vụ kiện danh dự, cuối cùng phải bán căn hộ đang ở.
Mẹ Chu Hoài từng muốn tìm mẹ tôi xin hòa giải.
Nhưng mẹ tôi chỉ nhờ người chuyển lại một câu:
“Con gái tôi không thu rác cũ.”
Tần Dư nghe xong cười suốt cả buổi.
“Dì đúng là mẹ ruột của bà.”
Tôi gật đầu.
“Ừ, truyền thống gia đình.”
Cuối năm ấy, tuyết đầu mùa rơi rất muộn.
Tôi và Phó Cảnh Hành đứng trước cửa trung tâm triển lãm vừa hoàn thiện.
Ánh đèn trắng vàng phủ xuống mặt kính, tuyết rơi lặng lẽ trên vai áo anh.
Anh đưa cho tôi một chiếc khăn quàng.
Tôi nhận lấy, hỏi:
“Phó tổng, anh còn đang đợi à?”
Anh nhìn tôi.
“Ừ.”
“Không mệt à?”
“Không.”
Tôi cười.
“Vậy bây giờ tôi cho anh câu trả lời.”
Ánh mắt anh khẽ động.
Tôi bước tới gần hơn một chút.
“Phó Cảnh Hành.”
“Ừ.”
“Tôi nghĩ tôi có thể thử bắt đầu lại.”
“Từ từ thôi.”
“Nhưng là với anh.”
Gió tuyết rất nhẹ.
Anh nhìn tôi thật lâu.
Sau đó, lần đầu tiên tôi thấy Phó Cảnh Hành cười rõ ràng đến vậy.
Không còn lạnh nhạt.
Không còn kiềm chế.
Chỉ có dịu dàng.
Anh nói:
“Được.”
“Chúng ta từ từ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn tuyết rơi.
Bỗng nhớ lại hôn lễ hỗn loạn ngày ấy.
Khi đó tôi từng nghĩ, đời mình có lẽ đã bị ném vào trò cười lớn nhất.
Nhưng hóa ra, có những khoảnh khắc tưởng như mất hết thể diện, lại chính là lúc một người lấy lại chính mình.
Chu Hoài từng muốn tôi tôn trọng quá khứ của anh ta.
Sau này tôi mới hiểu.
Quá khứ không đáng sợ.
Đáng sợ là người ta dùng quá khứ để làm nhục hiện tại của mình.
Còn tôi, tôi không cần tôn trọng thứ tình cũ bẩn thỉu của ai.
Tôi chỉ cần tôn trọng chính mình.
Từ ngày ấy về sau, tôi không còn là cô dâu bị bỏ lại trên sân khấu nữa.
Tôi là Thẩm Niệm.
Người tự tay hủy bỏ một cuộc hôn nhân sai lầm.
Người tự tay đòi lại công bằng.
Cũng là người tự tay mở ra chương mới của đời mình.
Về sau có người hỏi tôi:
“Nếu quay lại ngày hôn lễ đó, cô có thay đổi quyết định không?”
Tôi chỉ cười.
“Sẽ thay đổi.”
Người kia kinh ngạc:
“Cô sẽ tha thứ cho Chu Hoài?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Tôi sẽ hủy hôn sớm hơn.”
“Để khỏi lãng phí tiền rượu.”
Chaporia
Bình Luận (0)