Sau buổi công bố dự án, Chu Hoài và Lâm Vi trở thành trò cười thật sự trong giới.
Chu Hoài từng muốn dùng tôi làm bậc thang, cuối cùng lại bị chính lòng tham của mình kéo xuống.
Lâm Vi từng muốn dùng thân phận “vợ cũ không thể thay thế” để ép tôi cúi đầu, cuối cùng chỉ chứng minh được một chuyện: người không biết giữ giới hạn thì đi đến đâu cũng chỉ là trò hề.
Nhà họ Chu phá sản, mẹ Chu Hoài bán nhà trả nợ, từ người từng ngẩng cằm dạy tôi “phụ nữ phải rộng lượng”, biến thành người đi đâu cũng bị chỉ trỏ:
“Đấy, bà mẹ chồng dẫn vợ cũ đến phá hôn lễ con dâu đấy.”
Còn tôi?
Tôi không đăng bài kể khổ.
Không khóc lóc thanh minh.
Không cần đứng trước ai chứng minh mình đáng thương.
Tôi chỉ lấy lại tiền, lấy lại dự án, lấy lại danh dự, rồi tiếp tục sống thật tốt.
Một năm sau, trung tâm triển lãm của nhà họ Thẩm và Phó thị chính thức khai trương.
Tôi đứng trên sân khấu, mặc bộ vest trắng, trước mặt là ánh đèn, truyền thông và những tràng pháo tay.
Phó Cảnh Hành đứng dưới sân khấu nhìn tôi.
Sau khi tôi phát biểu xong, anh đưa cho tôi một bó hoa.
Tôi nhận lấy, cười hỏi:
“Phó tổng, hôm nay cũng đến bàn công việc à?”
Anh nhìn tôi, giọng bình thản nhưng ánh mắt rất dịu:
“Không.”
“Hôm nay đến đón bạn gái tan làm.”
Tần Dư đứng bên cạnh lập tức vỗ tay như xem phim.
“Hay! Câu này được!”
Tôi bật cười.
Sau đó, trong tiếng ồn ào của mọi người, tôi chủ động nắm lấy tay Phó Cảnh Hành.
Không phải để chứng minh cho ai xem.
Cũng không phải để chọc tức ai.
Chỉ là vì lần này, tôi biết người đứng bên cạnh mình sẽ không bao giờ dắt một quá khứ bẩn thỉu đến bắt tôi cúi đầu.
Vài ngày sau, tôi tình cờ nghe được tin Chu Hoài đã rời khỏi thành phố.
Trước khi đi, anh ta từng đứng rất lâu bên ngoài trung tâm triển lãm, nhưng cuối cùng vẫn không dám bước vào.
Có người hỏi anh ta:
“Anh không vào gặp cô Thẩm lần cuối à?”
Anh ta chỉ cười khổ.
“Không gặp nữa.”
“Cô ấy đã đi rất xa rồi.”
Đúng vậy.
Tôi đã đi rất xa rồi.
Xa đến mức không còn nhìn thấy đám người từng khiến tôi đau lòng nữa.
Về sau, nếu có người nhắc lại hôn lễ năm ấy, tôi chỉ thấy giống như nghe chuyện của một người khác.
Cô dâu bị chú rể dẫn vợ cũ đến làm nhục ngay trước mặt khách khứa.
Nghe thảm thật.
Nhưng kết cục lại chẳng thảm chút nào.
Vì cô dâu ấy không khóc lóc cầu xin.
Không giả vờ rộng lượng.
Không nuốt nhục vì cái gọi là thể diện hai nhà.
Cô ấy cầm micro, tháo nhẫn, hủy hôn, đòi nợ, kiện tụng, lật bàn.
Sau đó tự tay bước xuống khỏi cái sân khấu sai lầm kia.
Không cần ai cứu.
Không cần ai thương hại.
Cô ấy tự cứu mình.
Ngày tuyết đầu mùa, Phó Cảnh Hành hỏi tôi:
“Nếu quay lại ngày hôn lễ, em muốn nói gì với chính mình?”
Tôi nghĩ một lúc, rồi cười.
“Nói với cô ấy rằng, đừng sợ.”
“Cái váy cưới bị bẩn thì thay.”
“Người đàn ông bẩn thì bỏ.”
“Đời người còn dài, sân khấu còn nhiều.”
“Không cần vì một kẻ không xứng mà diễn hết vở đời mình trong nước mắt.”
Phó Cảnh Hành cúi đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên.
“Vậy bây giờ thì sao?”
Tôi nắm chặt tay anh, nhìn tuyết rơi dưới ánh đèn.
“Bây giờ à?”
“Bây giờ tôi không làm cô dâu bị bỏ lại nữa.”
“Tôi làm nữ chính của đời mình.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)