Tôi nghẹn lời.

Bên ngoài đúng lúc vang lên tiếng động lớn.

Có người nổi giận đập mạnh thứ gì đó.

Ngay sau đó là tiếng nhân viên khách sạn hốt hoảng.

“Phó tổng!”

“Ngài bình tĩnh!”

“Chúng tôi thật sự đang tìm…”

Giọng Phó Lẫm lạnh đến đáng sợ.

“Tìm tiếp.”

“Nếu hôm nay không tìm được cô ấy, tất cả các người nghỉ việc hết đi.”

Tôi chưa từng nghe hắn mất kiểm soát như vậy.

Trong ấn tượng của tôi, Phó Lẫm luôn cao cao tại thượng, lạnh nhạt, thong dong.

Giống như không có chuyện gì khiến hắn thật sự để tâm.

Nhưng giờ phút này…

Hắn lại giống như phát điên.

Tạ Cảnh Trì nhìn vẻ mặt trắng bệch của tôi, đột nhiên cười nhạt.

“Xem ra.”

“Chú rể của cô sắp lật tung cả khách sạn rồi.”

Tôi siết chặt ngón tay.

“Tôi không muốn gặp anh ấy nữa.”

Tạ Cảnh Trì nhìn tôi rất lâu.

Sau đó đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn.

“Được.”

“Tôi đưa cô đi.”

Tôi sững người.

“Vì sao?”

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi.

Khóe môi cong lên chút ý cười lười biếng.

“Có lẽ vì…”

“Tôi cũng rất ghét nhìn thấy người khác bị ép quay lại vở kịch mình không muốn diễn.”

Ba năm sau.

Mưa phùn đầu xuân lất phất rơi xuống mái ngói đen của ngôi chùa cổ.

Tiếng chuông chùa vang vọng giữa sườn núi yên tĩnh.

Tôi quỳ trước điện Phật rất lâu.

Khói hương lượn lờ trước mắt.

“Cầu cho Tinh Tinh bình an lớn lên.”

“Tật bệnh tiêu tan.”

“Cầu cho con trai tôi… sống lâu một chút.”

Nói đến câu cuối cùng, giọng tôi khẽ run lên.

Bên cạnh, tiểu hòa thượng cúi đầu niệm kinh, nhẹ giọng nhắc:

“Thí chủ, tâm thành thì linh.”

Tôi cười khẽ.

“Hy vọng là vậy.”

Ra khỏi đại điện đã gần trưa.

Mưa nhỏ vẫn chưa dứt.

Tôi vừa bung ô thì phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân quen thuộc.

Rất chậm.

Rất nặng.

Tim tôi bất giác siết lại.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“A Du.”

Chiếc ô trong tay tôi khẽ run.

Giọng nói ấy…

Ba năm qua tôi đã cố ép mình quên đi.

Nhưng lúc nghe thấy lần nữa, trái tim vẫn đau như bị kim đâm.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Phó Lẫm đứng dưới bậc thềm đá.

Hắn mặc áo khoác đen dài, cả người phủ hơi nước lạnh lẽo của cơn mưa đầu xuân.

Ba năm không gặp.

Hắn gầy hơn trước rất nhiều.

Đường nét gương mặt càng sắc lạnh hơn.

Đôi mắt vốn luôn lười biếng giờ lại tối đến đáng sợ.

Hắn nhìn chằm chằm tôi.

Giống như sợ chỉ cần chớp mắt một cái, tôi sẽ lại biến mất.

Không ai nói gì.

Không khí yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên.

Rất lâu sau, hắn mới khàn giọng mở miệng:

“Cầu gì đấy?”

Tôi siết chặt cán ô.

“Không liên quan tới anh.

Phó Lẫm bật cười lạnh.

Ba năm rồi.

Tính tình hắn dường như càng tệ hơn trước.

“Muốn cầu nhân duyên à?”

Hắn bước lên thêm một bậc.

“Hay cầu gặp được người đàn ông nào tốt hơn tôi?”

Tôi không muốn dây dưa với hắn.

“Phó tiên sinh.”

“Tôi còn có việc.”

“Phiền anh tránh đường.”

Nghe thấy ba chữ “Phó tiên sinh”, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

Ánh mắt tối đi rõ rệt.

Ngày trước tôi luôn gọi hắn là:

Anh Phó.

Hoặc Phó Lẫm.

Giờ lại xa lạ đến mức như chưa từng quen biết.

Hắn nghiến răng.

“Thẩm Du.”

“Em thật sự coi tôi là người xa lạ?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, phía dưới bậc thang đã vang lên tiếng mở cửa xe.

Chiếc Maybach đen dừng ngay trước cổng chùa.

Kính xe chậm rãi hạ xuống.

Người đàn ông ngồi bên trong vừa định mở miệng, một cái đầu nhỏ phía sau đã bất ngờ thò ra trước.

“Mẹ!”

Thằng bé mềm mềm gọi tôi.

Tôi sững người.

“Không phải bảo con ngồi yên trong xe sao?”

Tinh Tinh chớp đôi mắt to tròn.

“Mẹ đi lâu quá.”

Nói xong, thằng bé mới nhìn thấy Phó Lẫm đứng bên cạnh tôi.

Nó nghiêng đầu nhìn hắn vài giây.

Sau đó cực kỳ nghiêm túc sửa lại:

“Không phải đâu chú.”

“Mẹ cháu không cầu nhân duyên.”

“Mẹ cháu đang cầu xin có cháu đấy.”

Không khí lập tức im lặng.

Tôi gần như nghe rõ tiếng hít thở của Phó Lẫm khựng lại.

Ánh mắt hắn chậm rãi dừng trên gương mặt Tinh Tinh.

Thằng bé mặc áo len màu trắng sữa, ôm một con thỏ bông nhỏ trong lòng.

Da rất trắng.

Đôi mắt cực kỳ giống tôi.

Nhưng hàng mày và sống mũi lại…

Giống Phó Lẫm như đúc.

Tôi lập tức siết chặt tay.

“Mẹ lên xe đây.”

Tôi bước nhanh xuống bậc thềm.

Nhưng vừa đi ngang qua Phó Lẫm, cổ tay đã bị hắn giữ chặt.

Bàn tay hắn lạnh như băng.

“Đứa bé là ai?”

Giọng hắn khàn đến đáng sợ.

Tôi không quay đầu.

“Không liên quan tới anh.”

“Thẩm Du.”

Lần đầu tiên tôi nghe thấy trong giọng hắn xuất hiện cảm giác hoảng loạn rõ ràng như vậy.

Hắn siết tay tôi mạnh hơn.

“Con ai?”

Tinh Tinh lúc này đã tự mở cửa xe chạy xuống.

“Mẹ!”

Thằng bé ôm lấy chân tôi.

Sau đó ngẩng đầu nhìn Phó Lẫm đầy cảnh giác.

“Chú làm mẹ cháu đau.”

Phó Lẫm cứng người.

Ánh mắt hắn chậm rãi hạ xuống khuôn mặt đứa bé.

Rất gần.

Càng nhìn càng giống.

Thậm chí ngay cả dáng cau mày cũng giống hệt hắn lúc nhỏ.

Tôi cảm nhận được bàn tay đang giữ cổ tay mình bắt đầu run lên rất khẽ.

“Mấy tuổi rồi?”

Hắn nhìn Tinh Tinh hỏi.

Giọng nói dường như đã mất hết bình tĩnh.

Tinh Tinh ôm chặt lấy tôi.

“Không nói cho chú biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...