Tôi cúi người bế thằng bé lên.
“Mẹ đưa con về.”
Lúc xoay người định lên xe, Phó Lẫm lại bất ngờ chắn trước cửa xe.
“Thẩm Du.”
Đôi mắt hắn đỏ đến đáng sợ.
“Đứa bé… là con tôi đúng không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Ba năm không gặp.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt như vậy trên gương mặt Phó Lẫm.
Không còn cao cao tại thượng.
Không còn lạnh nhạt thong dong.
Chỉ còn sự hỗn loạn gần như sụp đổ.
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó nhẹ giọng đáp:
“Anh nhận nhầm rồi.”
“Cha của Tinh Tinh không phải anh.”
Sắc mặt Phó Lẫm lập tức trắng bệch.
Tôi không cho hắn thêm cơ hội mở miệng.
Trực tiếp đóng cửa xe lại.
Chiếc Maybach phía sau vẫn đỗ nguyên tại chỗ.
Qua kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy Phó Lẫm đứng một mình dưới cơn mưa.
Rất lâu vẫn không nhúc nhích.
Tinh Tinh ôm cổ tôi nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ.”
“Chú kia là ai vậy?”
Tôi cúi đầu hôn nhẹ lên tóc con.
“Một người không quan trọng.”
Tinh Tinh gật đầu.
Rồi ngoan ngoãn tựa vào lòng tôi ngủ thiếp đi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Mưa xuân phủ kín cả thành phố.
Ba năm trước, tôi từng nghĩ chỉ cần rời đi là sẽ quên được hắn.
Nhưng hóa ra…
Có vài vết thương dù đã lành sẹo, chỉ cần chạm nhẹ vẫn sẽ đau.
Điện thoại trong túi bất ngờ rung lên.
Là tin nhắn của Tạ Cảnh Trì.
【Về rồi?】
Tôi nhìn màn hình vài giây rồi trả lời:
【Ừm.】
Đối phương gần như nhắn lại ngay lập tức:
【Thuốc của Tinh Tinh nhớ uống đúng giờ.】
Tôi khẽ siết điện thoại.
Một lúc lâu sau mới đáp:
【Được.】
Ngoài cửa sổ, chiếc Maybach đen vẫn chậm rãi đi theo phía sau xe tôi.
Không nhanh.
Không chậm.
Giống như chủ nhân của nó đang cố chấp muốn xác nhận điều gì đó.
Mà tôi biết rất rõ.
Kể từ hôm nay…
Phó Lẫm sẽ không còn buông tay nữa.
Từ hôm gặp lại ở chùa, Phó Lẫm gần như phát điên.
Ngày thứ nhất.
Hắn cho người điều tra toàn bộ thông tin về tôi trong ba năm qua.
Nhưng hồ sơ sạch đến đáng sợ.
Chỉ biết tôi từng ở vài thành phố khác nhau.
Công việc đổi liên tục.
Không có bất kỳ thông tin nào về cha của đứa bé.
Giống như có người cố ý xóa sạch dấu vết.
Ngày thứ ba.
Hắn tự mình tìm tới tiệm hoa của tôi.
Khi ấy tôi đang cúi đầu cắt cành hoa hồng trắng.
Tiếng chuông gió trước cửa vang lên rất khẽ.
“Tạm thời đóng cửa rồi.”
Tôi không ngẩng đầu.
“Muốn mua hoa thì mai quay lại.”
Không ai trả lời.
Chỉ có cảm giác áp bức quen thuộc chậm rãi bao phủ xuống.
Tôi siết chặt kéo trong tay.
Cuối cùng vẫn ngẩng đầu lên.
Phó Lẫm đứng giữa tiệm hoa nhỏ hẹp.
Bộ vest đen lạnh lẽo khiến hắn gần như không hợp với nơi này.
Ánh mắt hắn quét qua căn tiệm.
Nhỏ.
Cũ.
Ngay cả máy sưởi cũng là loại rẻ tiền.
Đôi mày hắn vô thức nhíu lại.
Giống như không thể tưởng tượng nổi tôi đã sống ở nơi như vậy suốt ba năm.
“Tìm tôi có việc gì?”
Tôi lạnh nhạt hỏi.
Phó Lẫm không trả lời ngay.
Ánh mắt hắn dừng trên bó baby trắng tôi đang cắt dở.
“Em biết cắm loại hoa này từ khi nào?”
Tôi thấy buồn cười.
“Liên quan tới anh sao?”
Hắn nghẹn lại.
Dường như cuối cùng cũng nhận ra.
Thẩm Du của hiện tại không còn là cô gái luôn dịu dàng nhìn hắn nữa.
Ba năm trước, chỉ cần hắn cau mày một chút, tôi đã tự lo lắng cả ngày.
Nhưng bây giờ…
Tôi nhìn hắn như nhìn một người xa lạ.
Phó Lẫm siết chặt tay.
“A Du.”
“Chúng ta nói chuyện được không?”
“Tôi nghĩ giữa chúng ta không có gì để nói.”
Tôi cúi đầu tiếp tục sửa hoa.
“Phó tiên sinh, anh ảnh hưởng tới việc kinh doanh của tôi rồi.”
Không khí im lặng vài giây.
Sau đó hắn đột nhiên hỏi:
“Đứa bé tên gì?”
Động tác tay tôi khựng lại rất khẽ.
“Tinh Tinh.”
“Họ gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Anh đang thẩm vấn tôi à?”
Ánh mắt Phó Lẫm tối đi.
“Tôi chỉ muốn biết.”
“Tôi không có nghĩa vụ trả lời anh.”
Tôi đặt kéo xuống.
“Phó Lẫm.”
“Ba năm trước là anh nói rõ ràng.”
“Cuộc hôn nhân đó chỉ là trách nhiệm.”
“Vậy bây giờ anh lấy tư cách gì can thiệp vào cuộc sống của tôi?”
Sắc mặt hắn lập tức trắng đi vài phần.
Rất lâu sau mới khàn giọng nói:
“Tôi chưa từng muốn em rời đi.”
Tôi bật cười.
“Nếu hôm đó tôi không đi, anh định làm gì?”
“Vừa cưới tôi.”
“Vừa tiếp tục nuôi em dâu nhỏ của anh?”
Câu nói này khiến vẻ mặt hắn cứng lại.
Đúng lúc đó, cánh cửa phía sau tiệm bị đẩy ra.
“Mẹ ơi!”
Tinh Tinh ôm cặp sách chạy vào.
“Mẹ xem hôm nay con được thưởng ngôi sao nhỏ nè!”
Thằng bé vui vẻ giơ quyển vở lên.
Sau đó động tác đột nhiên khựng lại.
Nó nhìn thấy Phó Lẫm.
Phó Lẫm cũng đang nhìn nó.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hô hấp hắn gần như ngừng lại.
Đứa bé trước mặt thật sự quá giống hắn lúc nhỏ.
Đặc biệt là lúc cau mày.
Gần như giống hệt.
Tinh Tinh ôm cặp sách lùi về phía tôi.
“Chú lại tới nữa à?”
Lại nữa.
Hai chữ này khiến ánh mắt Phó Lẫm khẽ rung lên.
Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé.
Giọng nói hiếm hoi dịu đi đôi chút.
“Con biết chú?”
Tinh Tinh chớp mắt.
“Mẹ nói chú không quan trọng.”
Tôi suýt bật cười.
Còn sắc mặt Phó Lẫm thì hoàn toàn cứng đờ.
Rất lâu sau, hắn mới khàn giọng hỏi:
“Con bao nhiêu tuổi rồi?”
Tinh Tinh cảnh giác nhìn hắn.
“Không nói cho chú.”
“Vì sao?”
“Mẹ bảo không được nói chuyện với người xấu.”
Tôi lập tức quay mặt đi.
Nhưng khóe môi vẫn hơi cong lên.
Phó Lẫm nhìn thấy.
Ánh mắt hắn bỗng thất thần vài giây.
Ba năm rồi.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tôi cười.
Dù nụ cười ấy không phải dành cho hắn.
Tinh Tinh rất nhanh đã chạy vào trong thay quần áo.
Tiệm hoa lại yên tĩnh.
Phó Lẫm đứng dậy.
“A Du.”
“Tôi muốn làm xét nghiệm ADN.”
Không khí lập tức đông cứng.
Tôi lạnh mặt nhìn hắn.
“Anh có bệnh à?”
“Đứa bé không phải con anh.”
“Vậy em sợ cái gì?”
Tôi siết chặt ngón tay.
Phó Lẫm bước tới gần hơn.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì mất ngủ.
“Ba năm.”
“Tôi tìm em ba năm.”
“Bây giờ em nói với tôi đứa bé không liên quan tới tôi?”
“Tôi không tin.”
Giọng hắn càng lúc càng khàn.
Chaporia
Bình Luận (0)