“Tôi không tin.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, điện thoại hắn bỗng rung lên.

Là trợ lý.

Phó Lẫm nhìn tôi một cái rồi bắt máy.

“Phó tổng.”

“Đã lấy được hồ sơ bệnh viện của đứa bé.”

Ánh mắt tôi lập tức thay đổi.

Phó Lẫm nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt.

“Gửi qua đây.”

Chỉ vài giây sau, điện thoại hắn vang lên thông báo tin nhắn.

Hắn mở file ra.

Trong tiệm hoa yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi nhìn thấy sắc mặt hắn từng chút từng chút trắng bệch.

Ánh mắt dừng chết trên dòng chữ:

【Nhóm máu của bệnh nhi: RH âm tính.】

Tay hắn bắt đầu run lên.

Loại máu RH âm tính cực kỳ hiếm.

Mà hắn…

Cũng là RH âm tính.

Trong ký ức của hắn, cả nhà họ Thẩm không ai có nhóm máu này.

Chỉ có hắn.

Phó Lẫm ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

“A Du.”

Giọng hắn khàn đặc.

“Em còn muốn gạt tôi tới bao giờ?”

Tiệm hoa yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Phó Lẫm đứng đối diện tôi.

Điện thoại trong tay hắn vẫn sáng.

Dòng chữ “RH âm tính” như lưỡi dao hung hăng xé toạc tất cả những lời phủ nhận của tôi.

Rất lâu sau, hắn mới ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ ngầu.

“A Du.”

“Đứa bé là con tôi.”

Không phải nghi vấn.

Mà là khẳng định.

Tôi siết chặt tay đến đau nhói.

“Anh nghĩ phải thì cứ nghĩ.”

“Không cần hỏi tôi.”

Phó Lẫm nhìn tôi chằm chằm.

Giọng khàn đặc:

“Vì sao không nói?”

Tôi bật cười.

“Anh có tư cách hỏi câu đó à?”

“Tôi mang thai lúc nào, sinh con thế nào, sống ra sao…”

“Tất cả đều không liên quan tới anh.”

“A Du…”

“Đủ rồi.”

Tôi lạnh giọng cắt ngang.

“Phó Lẫm, ba năm trước là anh tự mình đẩy tôi đi.”

“Tôi không nợ anh lời giải thích.”

Sắc mặt hắn tái nhợt.

Ngay lúc ấy, phía sau truyền tới tiếng ho dữ dội.

“Tinh Tinh!”

Tôi lập tức quay đầu.

Thằng bé đứng cạnh cầu thang nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng vì ho.

Cả người run lên dữ dội.

Tôi lập tức chạy tới ôm lấy con.

“Thuốc đâu rồi?”

Tinh Tinh khó khăn thở dốc.

“Mẹ… con khó chịu…”

Tôi vội vàng lấy thuốc trong ngăn kéo.

Tay run đến mức suýt làm rơi lọ thuốc xuống đất.

Ngay lúc đó, một bàn tay khác đã nhanh hơn tôi một bước.

Phó Lẫm nhặt thuốc lên.

“Thuốc gì?”

Hắn cau mày nhìn dòng chữ trên lọ.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Thuốc điều trị tim mạch trẻ em.

Tôi muốn giật lại nhưng hắn đã tránh đi.

“Đứa bé bị bệnh tim?”

Tôi không trả lời.

Chỉ ôm Tinh Tinh vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành:

“Hít thở chậm thôi.

“Không sao đâu…”

Tinh Tinh gục đầu trên vai tôi.

Bàn tay nhỏ níu chặt áo tôi.

“Mẹ…”

“Con đau…”

Chỉ hai chữ đơn giản thôi cũng đủ khiến tim tôi như bị bóp nát.

Phó Lẫm đứng bên cạnh.

Cả người gần như cứng đờ.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ này của Tinh Tinh.

Yếu ớt.

Mỏng manh.

Khác hẳn đứa bé lanh lợi hôm ở chùa.

“Gọi bác sĩ chưa?”

Giọng hắn trầm xuống rõ rệt.

“Không cần anh quản.”

Tôi ôm con định đi lên tầng.

Nhưng vừa đứng dậy, trước mắt đã tối sầm.

Cả người lảo đảo suýt ngã.

Một cánh tay lập tức giữ lấy tôi.

“A Du!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị Phó Lẫm ôm lấy.

Khoảng cách quá gần.

Mùi thuốc lá lạnh lẽo quen thuộc bao phủ xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ lại rất nhiều năm trước.

Khi còn nhỏ, mỗi lần tôi bị bệnh, hắn cũng sẽ ôm tôi như vậy.

Khi đó hắn luôn nói:

“A Du yếu quá.”

“Sau này phải ở cạnh anh mới được.”

Nhưng cuối cùng…

Chính hắn lại là người làm tôi đau nhất.

Tôi lập tức đẩy hắn ra.

“Tôi tự đứng được.”

Ánh mắt Phó Lẫm tối đi.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Nửa giờ sau.

Bác sĩ quen của Tinh Tinh tới nơi.

Sau khi kiểm tra xong, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao.”

“Chỉ là cảm xúc kích động nên lên cơn khó thở thôi.”

“Nhưng gần đây tình trạng của bé không ổn lắm.”

“Phải chuẩn bị sớm.”

Chuẩn bị cái gì.

Tất cả chúng tôi đều hiểu.

Phẫu thuật tim.

Nếu không…

Tôi cúi đầu siết chặt ngón tay.

Phó Lẫm đứng cạnh cửa, toàn thân chìm trong bóng tối.

“Tỉ lệ thành công bao nhiêu?”

Bác sĩ nhìn hắn một cái.

“Anh là?”

“Cha đứa bé.”

Không khí lập tức yên lặng.

Tôi lạnh mặt ngẩng đầu.

“Anh…”

“Khoảng ba mươi phần trăm.”

Bác sĩ cắt ngang tôi trước.

“Thể trạng bé không tốt.”

“Lại kéo quá lâu rồi.”

“Chi phí phẫu thuật cũng rất cao.”

Tôi cắn chặt môi.

Phó Lẫm nhìn tôi.

Rất lâu sau mới khàn giọng hỏi:

“Ba năm nay…”

“Em sống thế nào?”

Tôi thấy buồn cười.

“Muốn nghe à?”

“Được.”

“Tôi kể cho anh.”

“Tôi mang thai bỏ đi giữa đêm.”

“Một mình tới thành phố xa lạ.”

“Lúc sinh Tinh Tinh suýt ch/e/t trên bàn mổ.”

“Con vừa sinh ra đã phải nằm lồng kính.”

“Một ngày tiền viện phí đủ để tôi làm việc nửa tháng.”

Sắc mặt Phó Lẫm càng lúc càng trắng.

Tôi vẫn cười.

Nhưng mắt lại đỏ hoe.

“Tôi từng phải bế con chạy khắp nơi lúc nửa đêm vì không đủ tiền nhập viện.”

“Từng một ngày làm ba công việc.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...