“Từng ôm con ngủ trong phòng trọ chưa tới mười mét vuông.”

“Anh biết lúc Tinh Tinh sốt cao tôi nghĩ gì không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Tôi nghĩ…”

“Nếu hôm đó tôi không yêu anh thì tốt rồi.”

Phó Lẫm như bị ai đấm mạnh một cú.

Cả người hắn cứng đờ.

Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

“A Du…”

Giọng hắn run lên lần đầu tiên.

“Tôi không biết…”

“Đúng.”

Tôi gật đầu.

“Anh không biết.”

“Bởi vì ba năm qua anh vẫn là Phó tổng cao cao tại thượng.”

“Còn tôi…”

Tôi cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ trên sofa nhỏ.

Giọng nhẹ đến mức gần như tan biến.

“Tôi chỉ là một người mẹ muốn con mình sống tiếp thôi.”

Không khí yên tĩnh thật lâu.

Bác sĩ đã rời đi từ lúc nào.

Ngoài trời bắt đầu đổ mưa.

Tách.

Tách.

Từng giọt nước đập lên cửa kính.

Phó Lẫm đứng rất lâu không nhúc nhích.

Rồi đột nhiên cúi người xuống trước mặt Tinh Tinh.

Động tác rất chậm.

Rất nhẹ.

Như sợ đánh thức đứa bé.

Ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy.

Trong đôi mắt luôn lạnh nhạt kia, lần đầu xuất hiện thứ cảm xúc gần như tan vỡ.

Rất lâu sau.

Hắn mới khàn giọng mở miệng:

“…Xin lỗi.”

Không biết đang nói với tôi.

Hay nói với đứa bé.

Tôi quay mặt đi.

Không muốn nhìn nữa.

Vì tôi sợ…

Chỉ cần mềm lòng thêm một lần thôi, tôi sẽ lại nhớ tới dáng vẻ năm mười sáu tuổi của Phó Lẫm.

Thiếu niên từng đứng dưới mưa ôm tôi vào lòng.

Từng nói cả đời này sẽ bảo vệ tôi.

Nhưng cuối cùng.

Người làm tôi đau nhất…

Vẫn là hắn.

Từ sau hôm đó, Phó Lẫm bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi một cách điên cuồng.

Buổi sáng.

Hắn đứng ngoài tiệm hoa.

Buổi tối.

Xe hắn đỗ dưới lầu đến tận khuya.

Ngay cả bác sĩ điều trị của Tinh Tinh cũng bắt đầu bị hắn mua chuộc.

“Mẹ.”

Tinh Tinh ngồi ôm ly sữa nóng, nghiêm túc hỏi tôi:

“Chú kia thích mẹ à?”

Tôi khựng tay vài giây.

“Không phải.”

“Vậy sao ngày nào chú cũng tới?”

“…Chú ấy rảnh.”

Tinh Tinh “ồ” một tiếng.

Rồi nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Chú đó nhìn hung dữ thật.”

Tôi suýt bật cười.

Đúng lúc ấy, chuông gió trước cửa lại vang lên.

Người đàn ông mặc áo khoác đen bước vào.

Hôm nay Phó Lẫm không mặc vest.

Tóc cũng không vuốt lên như trước.

Thoạt nhìn bớt cảm giác áp bức hơn vài phần.

Nhưng đôi mắt vẫn tối đến đáng sợ.

Hắn đặt túi thuốc lên bàn.

“Bác sĩ bảo phải đổi thuốc.”

Tôi không nhận.

“Tôi tự mua được.”

Phó Lẫm im lặng vài giây.

Sau đó tự mở túi lấy thuốc ra.

“Loại cũ có tác dụng phụ.”

“Tinh Tinh không dùng được nữa.”

Động tác tay tôi hơi khựng lại.

Bởi vì hắn nói đúng.

Mấy hôm trước bác sĩ cũng vừa nhắc chuyện này.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

“Anh điều tra cả bác sĩ của con tôi?”

“Con trai tôi.

Hắn sửa lại rất nhanh.

Không khí lập tức đông cứng.

Tôi lạnh mặt.

“Phó Lẫm.”

“Anh đừng quá đáng.”

Hắn nhìn tôi rất lâu.

Đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.

“A Du.”

“Anh chỉ muốn bù đắp.”

Tôi bật cười.

“Bù đắp?”

“Anh lấy gì bù?”

“Ba năm tôi mang thai sinh con một mình, anh bù được không?”

“Lúc Tinh Tinh sốt đến co giật, tôi quỳ ngoài hành lang bệnh viện vay tiền, anh bù được không?”

Mỗi câu nói ra, sắc mặt hắn lại trắng thêm một chút.

Nhưng lần này hắn không phản bác.

Chỉ đứng yên chịu đựng.

Đúng lúc ấy, chuông gió lần nữa vang lên.

Một bóng người cao lớn bước vào tiệm.

“Xin lỗi, đường hơi kẹt.”

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.

Tôi hơi ngẩn ra.

“Tạ Cảnh Trì?”

Người đàn ông mặc áo sơ mi xám nhạt khẽ cười.

Trong tay còn cầm hộp bánh nhỏ Tinh Tinh thích nhất.

“Mẹ!”

Tinh Tinh lập tức vui vẻ chạy tới.

“Chú Tạ!”

Thằng bé cực kỳ tự nhiên ôm lấy chân anh.

Tạ Cảnh Trì cúi người xoa đầu nó.

“Hôm nay có ngoan không?”

“Có ạ!”

“Vậy thưởng cho con.”

Anh đưa hộp bánh cho Tinh Tinh.

Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến cả căn tiệm như mềm xuống.

Còn Phó Lẫm…

Từ lúc Tạ Cảnh Trì xuất hiện, sắc mặt hắn đã lạnh hẳn.

Đôi mắt nhìn chằm chằm bàn tay đang đặt trên đầu Tinh Tinh.

Giống như muốn đâm thủng người ta.

“Tạ tổng.”

Giọng hắn lạnh tanh.

Tạ Cảnh Trì lúc này mới quay đầu nhìn hắn.

“A.”

“Phó tổng cũng ở đây à.”

Ngữ điệu bình thản đến mức như vừa nhìn thấy người xa lạ.

Phó Lẫm bật cười lạnh.

“Ba năm qua, là anh giấu cô ấy?”

Tôi siết chặt tay.

Tạ Cảnh Trì lại chỉ nhàn nhạt đáp:

“Phó tổng nói sai rồi.”

“Là Thẩm Du không muốn gặp anh.”

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Phó Lẫm.

Sắc mặt hắn lập tức khó coi đến cực điểm.

Tinh Tinh lúc này đã ôm bánh chạy lên tầng.

Trong tiệm chỉ còn lại ba người.

Không khí áp lực đến đáng sợ.

Phó Lẫm nhìn Tạ Cảnh Trì.

“Tinh Tinh biết gọi anh là chú.”

“Xem ra quan hệ không tệ.”

Tạ Cảnh Trì cười khẽ.

“Đương nhiên.”

“Ít nhất thằng bé không sợ tôi.”

Câu này vừa dứt, ánh mắt Phó Lẫm lập tức lạnh xuống.

Bởi vì hắn biết.

Tinh Tinh thật sự rất đề phòng hắn.

Thậm chí còn chưa từng chủ động để hắn ôm.

Tạ Cảnh Trì lại chậm rãi mở miệng:

“Ba năm trước lúc cô ấy mang thai bỏ đi, suýt ngất giữa đường.”

“Tôi đưa cô ấy tới bệnh viện.”

“Lúc sinh non, người ký giấy phẫu thuật cũng là tôi.”

Từng câu từng chữ rơi xuống.

Sắc mặt Phó Lẫm càng lúc càng trắng.

Tôi nhíu mày.

“Tạ Cảnh Trì.”

“Đừng nói nữa.”

Nhưng anh lại chỉ nhẹ nhàng nhìn tôi.

“Em còn định giấu hắn bao lâu?”

“Em nghĩ một mình chịu hết thì mọi chuyện sẽ biến mất à?”

Tôi cứng người.

Phó Lẫm đứng bất động tại chỗ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...