Bàn tay buông bên người siết chặt đến nổi gân xanh.
“Ý anh là…”
Giọng hắn khàn đặc.
“Ba năm trước, cô ấy đã mang thai?”
Tạ Cảnh Trì nhìn hắn.
Ánh mắt lần đầu tiên lạnh đi.
“Đúng.”
“Ngày cô ấy bỏ khỏi lễ cưới của anh…”
“Trong bụng đã có con anh rồi.”
Không khí hoàn toàn yên lặng.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Phó Lẫm mới như không đứng vững mà lùi về sau một bước.
Hắn nhớ lại đêm đó.
Nhớ dáng vẻ tôi mặc váy cưới đứng ngoài cửa.
Nhớ đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Nhớ lúc tôi tháo nhẫn ném xuống hồ bơi.
Khi ấy…
Trong bụng tôi đã có con hắn.
Mà hắn lại ôm người phụ nữ khác trước mặt tôi.
Phó Lẫm nhắm mắt.
Hô hấp hỗn loạn đến đáng sợ.
Tôi chưa từng thấy hắn như vậy.
Kiêu ngạo của hắn.
Bình tĩnh của hắn.
Dường như đều bị nghiền nát sạch sẽ.
Tạ Cảnh Trì nhìn hắn, giọng nhàn nhạt:
“Phó Lẫm.”
“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
“Là suốt ba năm qua…”
“Người khiến cô ấy đau nhất vẫn là anh.”
“Nhưng người cô ấy nhớ nhất…”
“Cũng là anh.”
Tôi lập tức quay đầu:
“Đủ rồi!”
Tạ Cảnh Trì im lặng.
Còn Phó Lẫm thì đứng chết lặng tại chỗ.
Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới khàn giọng mở miệng:
“…Trả cô ấy lại cho tôi.”
Nghe thấy câu đó, Tạ Cảnh Trì bật cười.
Không chế giễu.
Chỉ là rất nhạt.
“Phó tổng.”
“Anh nhầm rồi.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt dịu xuống.
“Không ai cướp cô ấy khỏi anh cả.”
“Là anh tự tay đánh mất.”
Đêm đó, Phó Lẫm ngồi trong xe ngoài tiệm hoa suốt một đêm.
Không bật đèn.
Không hút thuốc.
Chỉ im lặng nhìn lên ô cửa sổ tầng hai còn sáng đèn.
Trong đầu hắn lặp đi lặp lại duy nhất một câu:
【Ngày cô ấy bỏ khỏi lễ cưới của anh… trong bụng đã có con anh rồi.】
Bàn tay đặt trên vô lăng siết chặt đến trắng bệch.
Lần đầu tiên trong đời, Phó Lẫm cảm thấy sợ hãi.
Không phải kiểu tức giận mất kiểm soát.
Mà là…
Sợ đến mức tim đau như bị ai nghiền nát.
Điện thoại rung lên.
Là trợ lý.
“Phó tổng.”
“Người cô giao chúng tôi điều tra đã tìm được rồi.”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.
“Đưa địa chỉ.
”
Nửa giờ sau.
Phòng riêng tầng cao nhất của hội sở Phó thị.
Tiểu Tước Nhi ngồi đối diện hắn.
Ba năm trôi qua, cô ta vẫn xinh đẹp như trước.
Chỉ là lúc này sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
“Anh Phó…”
“Muộn thế này gọi em tới có chuyện gì sao?”
Phó Lẫm dựa lưng vào sofa.
Ánh đèn mờ khiến gương mặt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hắn nhìn cô ta rất lâu.
Rồi đột nhiên bật cười.
“Ba năm trước.”
“Em biết A Du đứng ngoài cửa đúng không?”
Tiểu Tước Nhi cứng người.
Ánh mắt thoáng hoảng loạn.
“Anh… anh đang nói gì vậy?”
Phó Lẫm nhìn phản ứng ấy, trái tim lập tức chìm xuống.
Hắn vốn còn muốn tự lừa mình.
Tự lừa rằng hôm đó chỉ là ngoài ý muốn.
Nhưng giờ…
Rõ ràng tất cả đều là cố ý.
“Tiểu Tước Nhi.”
Giọng hắn cực kỳ nhẹ.
“Em theo tôi từ nhỏ.”
“Đừng để tôi phải hỏi lần thứ hai.”
Cô ta run lên rõ rệt.
“Em không cố ý…”
“Em chỉ…”
“Chỉ là?”
Phó Lẫm cười lạnh.
“Chỉ là muốn cô ấy nhìn thấy?”
“Muốn ép cô ấy bỏ đi?”
Tiểu Tước Nhi bật khóc.
“Em thích anh lâu như vậy…”
“Rõ ràng người ở cạnh anh suốt là em!”
“Dựa vào đâu chị ấy vừa quay về anh đã muốn kết hôn?”
“Em không cam lòng!”
“Cho nên em cố tình để cô ấy nghe thấy?”
Giọng Phó Lẫm càng lúc càng lạnh.
Tiểu Tước Nhi khóc đến run người.
“Nhưng anh cũng đâu có từ chối em!”
“Anh rõ ràng biết em thích anh!”
“Anh còn nói cuộc hôn nhân đó chỉ là trách nhiệm!”
Câu nói ấy khiến cả căn phòng rơi vào yên lặng chết chóc.
Phó Lẫm ngồi bất động.
Trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ Thẩm Du hôm đó.
Cô mặc váy cưới đứng ngoài cửa.
Đôi mắt đỏ hoe.
Run rẩy hỏi hắn:
“Anh thật sự muốn cưới em sao?”
Khi ấy hắn đã trả lời thế nào?
Hắn nói:
“Đừng hỏi những câu vô nghĩa như vậy.”
Bởi vì khi đó…
Hắn thật sự nghĩ cuộc hôn nhân ấy chỉ là trách nhiệm.
Từ nhỏ hắn đã quen có Thẩm Du bên cạnh.
Quen cô thích mình.
Quen cô dịu dàng.
Quen cô sẽ không bao giờ rời đi.
Cho nên hắn chưa từng nghĩ tới việc:
nếu cô thật sự biến mất thì sao.
Tiểu Tước Nhi vẫn đang khóc.
“Anh Phó…”
“Em chỉ nhất thời hồ đồ thôi…”
“Cút.”
Chaporia
Bình Luận (0)