Giọng Phó Lẫm rất nhẹ.

Cô ta sững người.

“Anh…”

“Đừng để tôi nhìn thấy em nữa.”

Tiểu Tước Nhi hoàn toàn hoảng loạn.

“Anh Phó!”

“Em thích anh bao nhiêu năm như vậy…”

“Thích?”

Phó Lẫm đột nhiên bật cười.

Nhưng đôi mắt lại đỏ đến đáng sợ.

“Em thích tôi nên cố tình làm tổn thương cô ấy?”

“Vậy tôi đây…”

Hắn dừng lại vài giây.

Giọng khàn đến gần như vỡ vụn.

“…có tư cách gì nói mình yêu cô ấy?”

Cả căn phòng hoàn toàn yên lặng.

Tiểu Tước Nhi bị bảo vệ kéo ra ngoài.

Phó Lẫm vẫn ngồi một mình trong bóng tối.

Rất lâu sau.

Hắn mới cúi đầu bật cười.

Tiếng cười khàn khàn đầy tự giễu.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung lên.

Là bệnh viện.

“Phó tiên sinh!”

“Cậu bé vừa nhập viện cấp cứu!”

Đầu óc hắn “ong” một tiếng.

“Cái gì?!”

“Bệnh nhân lên cơn khó thở đột ngột!”

“Hiện đang cấp cứu!”

Chiếc ghế phía sau bị hắn đẩy mạnh đến đổ xuống.

Mười lăm phút sau.

Phó Lẫm gần như lao vào bệnh viện.

Hành lang cấp cứu sáng trắng lạnh lẽo.

Tôi đang ngồi ngoài cửa phòng phẫu thuật.

Mặt trắng bệch.

Hai tay đầy máu.

Có lẽ lúc bế Tinh Tinh quá vội nên kim truyền nước đã đâm lệch.

Phó Lẫm nhìn thấy tôi, bước chân lập tức khựng lại.

“A Du…”

Tôi không ngẩng đầu.

Chỉ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng cấp cứu.

Cả người run lên rất khẽ.

“Bác sĩ nói sao rồi?”

Giọng hắn khàn đặc.

Tôi vẫn không trả lời.

Phó Lẫm ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Lúc này hắn mới phát hiện.

Tôi gầy hơn hắn tưởng rất nhiều.

Cổ tay mảnh đến đáng sợ.

Dưới mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt.

Ba năm qua…

Tôi thật sự sống không tốt chút nào.

Trái tim hắn đau đến mức gần như nghẹt thở.

“A Du.”

“Tôi ở đây.”

Tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn hắn.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Phó Lẫm.”

“Anh biết không…”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Có đôi khi tôi thật sự hận anh.”

Tim hắn lập tức đau nhói.

“Tôi biết.”

“Không.”

Tôi bật cười.

Nước mắt rơi xuống.

“Anh không biết.”

“Năm đó lúc sinh Tinh Tinh, bác sĩ hỏi tôi có giữ đứa bé không.”

“Tôi đã do dự.”

Sắc mặt Phó Lẫm lập tức trắng bệch.

“Tôi nghĩ…”

“Nếu không có đứa bé này…”

“Có phải tôi sẽ không đau như vậy nữa không.”

Hô hấp hắn hoàn toàn rối loạn.

Tôi cúi đầu.

Nước mắt từng giọt rơi xuống mu bàn tay.

“Nhưng sau đó thằng bé nắm ngón tay tôi.”

“Nhỏ xíu.”

“Yếu đến mức như sắp biến mất.”

“Tôi lại không nỡ.”

“Phó Lẫm…”

“Tinh Tinh chưa từng sai gì cả.”

Mỗi một chữ đều như dao cứa vào tim hắn.

Cho đến lúc này…

Phó Lẫm mới thật sự hiểu.

Ba năm qua, điều khiến Thẩm Du đau nhất chưa bao giờ là rời khỏi hắn.

Mà là…

Cô phải một mình sinh con của hắn ra đời.

Một mình yêu đứa bé ấy.

Một mình sợ hãi mất nó.

Tinh Tinh nằm viện suốt nửa tháng.

Khoảng thời gian ấy, Phó Lẫm gần như không rời khỏi bệnh viện.

Buổi sáng.

Hắn đi họp xong sẽ quay lại.

Buổi tối.

Hắn ngồi ngoài phòng bệnh đến tận rạng sáng.

Có lần tôi tỉnh giấc giữa đêm, nhìn thấy hắn đang cúi người ngủ cạnh giường bệnh của Tinh Tinh.

Ánh đèn hành lang lạnh lẽo phủ lên gương mặt hắn.

Cằm mọc lún phún râu.

Cả người tiều tụy đến đáng sợ.

Không còn dáng vẻ cao cao tại thượng của Phó tổng nữa.

Chỉ giống…

Một người cha bất lực.

“Chú lại ở đây à?”

Tinh Tinh vừa tỉnh ngủ đã nhỏ giọng hỏi.

Phó Lẫm lập tức mở mắt.

“Ừ.”

Hắn đưa tay sờ trán thằng bé.

Động tác vụng về nhưng rất nhẹ.

“Hôm nay còn đau không?”

Tinh Tinh chớp mắt nhìn hắn.

Rồi quay đầu nhìn tôi.

“Mẹ.”

“Con có thể nói với chú ấy không?”

Tôi hơi sững người.

“Nói gì?”

Tinh Tinh nhỏ giọng:

“Con biết chú ấy là ba.”

Không khí lập tức yên lặng.

Bàn tay đang cầm cốc nước của Phó Lẫm khựng lại.

Nước nóng đổ lên mu bàn tay.

Hắn cũng không cảm thấy đau.

Tôi siết chặt ngón tay.

“Tinh Tinh…”

“Không sao đâu mẹ.”

Thằng bé ngoan ngoãn cười.

“Con không giận.”

“Mấy bạn trong lớp cũng có người không ở cùng ba mà.”

Nó quay đầu nhìn Phó Lẫm.

“Nhưng chú đừng làm mẹ khóc nữa nhé.”

Chỉ một câu đơn giản thôi cũng đủ khiến mắt Phó Lẫm đỏ lên.

Hắn cúi đầu rất lâu.

Đến khi mở miệng lần nữa, giọng đã khàn đặc.

“…Được.”

“Từ nay về sau, ba sẽ không làm mẹ khóc nữa.”

Tinh Tinh rất nhanh đã ngủ lại.

Trong phòng bệnh chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim vang đều đều.

Tôi đứng cạnh cửa sổ không nói gì.

Phó Lẫm chậm rãi bước tới.

“A Du.”

“Tinh Tinh cần phẫu thuật.”

“Tôi đã liên hệ bác sĩ nước ngoài.”

“Tuần sau sẽ tiến hành.”

Tôi siết chặt rèm cửa.

“Ừm.”

“Em không hỏi chi phí à?”

Tôi bật cười nhạt.

“Anh muốn tôi cảm ơn?”

Sắc mặt hắn hơi tái đi.

“Không phải.”

“Tôi chỉ…”

Hắn dừng vài giây.

Giọng thấp đến mức gần như cầu xin.

“Tôi chỉ muốn làm chút gì đó cho hai mẹ con.”

Tôi quay đầu nhìn hắn.

Ba năm trước, người đàn ông này từng kiêu ngạo đến mức chưa từng cúi đầu với ai.

Còn bây giờ…

Chỉ đứng trước mặt tôi thôi cũng giống như đã dùng hết toàn bộ kiêu ngạo rồi.

“A Du.”

Hắn khàn giọng gọi tôi.

“Cho tôi một cơ hội được không?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì đúng lúc ấy, điện thoại bác sĩ gọi tới.

Sau vài phút trao đổi, sắc mặt tôi dần trắng bệch.

“Được…”

“Tôi biết rồi.”

Tôi cúp máy.

Bàn tay lạnh đến run lên.

Phó Lẫm lập tức nhận ra không ổn.

“Sao vậy?”

Tôi không nói gì.

Chỉ chậm rãi ngồi xuống ghế.

Rất lâu sau mới khàn giọng mở miệng:

“Bác sĩ nói…”

“Tinh Tinh phải làm phẫu thuật càng sớm càng tốt.”

“Nhưng tỷ lệ thành công vẫn rất thấp.”

Không khí yên lặng vài giây.

“Tôi sẽ tìm bác sĩ tốt nhất.”

Phó Lẫm lập tức nói.

“Dù phải đưa thằng bé ra nước ngoài…”

“Không cần nữa.”

Tôi nhẹ giọng cắt ngang.

“Bác sĩ nói nguồn tim phù hợp rất khó.”

“Có thể phải đợi rất lâu.”

Phó Lẫm cứng người.

Tôi cúi đầu nhìn hai tay mình.

“Ba năm rồi.”

“Tôi đã nghĩ đủ mọi cách.”

“Nhưng vẫn không cứu được con.”

Giọng tôi rất nhẹ.

Nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.

Nhưng lại khiến tim người ta đau đến nghẹt thở.

Phó Lẫm đứng bất động rất lâu.

Sau đó đột nhiên quay người rời khỏi phòng bệnh.

Tôi tưởng hắn lại muốn trốn tránh.

Giống như ba năm trước.

Mỗi lần gặp chuyện hắn đều chọn cách im lặng.

Nhưng một giờ sau, hắn quay lại.

Trên tay là xấp hồ sơ xét nghiệm.

Đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.

“Tôi kiểm tra rồi.”

“Tôi phù hợp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...