20px

Tôi ngẩn người.

“Cái gì?”

Phó Lẫm nhìn tôi.

“Tinh Tinh có thể dùng một phần từ tôi.”

“Tỷ lệ phù hợp rất cao.”

Tôi gần như không phản ứng kịp.

“Anh điên rồi à?!”

“Phẫu thuật này rất nguy hiểm!”

“Ừ.”

Hắn cười khẽ.

“Nhưng nếu người nằm trong đó là em hoặc con…”

“Tôi còn sống nổi sao?”

Tim tôi đột nhiên đau nhói.

Tôi quay mặt đi.

“Không cần.”

“Đó là con tôi.”

“Tôi tự lo được.”

“A Du.”

Phó Lẫm bước tới trước mặt tôi.

Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn rõ tơ máu trong mắt hắn.

“Đó cũng là con tôi.”

“Là con trai chúng ta.”

“Tôi biết tôi không có tư cách.”

“Nhưng lần này…”

Giọng hắn run lên lần đầu tiên.

“Xin em để tôi cứu con.”

Tôi cắn chặt môi.

Không dám nhìn hắn nữa.

Rất lâu sau.

Phó Lẫm bỗng chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi hoàn toàn sững người.

Người đàn ông kiêu ngạo ấy…

Lần đầu tiên trong đời quỳ trước mặt tôi.

Đôi mắt đỏ hoe.

Giọng khàn đặc.

“A Du.”

“Tôi xin em.”

“Cho tôi một cơ hội chuộc tội được không?”

“Tôi biết mình khốn nạn.”

“Tôi biết mình không xứng.”

“Nhưng ba năm nay…”

Hắn cúi đầu bật cười tự giễu.

“Mỗi ngày tôi đều nghĩ…”

“Nếu hôm đó tôi đuổi theo em thì tốt rồi.”

“Nếu tôi không nói những lời đó thì tốt rồi.”

“Nếu tôi thật sự cưới em…”

“Có phải bây giờ chúng ta sẽ không thành ra thế này không?”

Tim tôi đau đến mức gần như không thở nổi.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Rất lâu sau mới nhẹ giọng mở miệng:

“Phó Lẫm.”

“Anh biết điều tàn nhẫn nhất là gì không?”

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

Tôi cười rất khẽ.

“Là đến tận bây giờ…”

“Em vẫn còn yêu anh.”

Ca phẫu thuật của Tinh Tinh diễn ra vào đầu mùa xuân.

Hôm ấy trời rất lạnh.

Tôi ngồi ngoài phòng phẫu thuật suốt mười hai tiếng đồng hồ.

Phó Lẫm ở bên cạnh tôi từ đầu đến cuối.

Hắn vừa truyền máu xong chưa lâu, sắc mặt trắng đến đáng sợ.

Nhưng vẫn cố chấp không chịu rời đi.

“Mẹ.”

Trước lúc được đẩy vào phòng mổ, Tinh Tinh ôm cổ tôi nhỏ giọng hỏi:

“Nếu con ngủ thật lâu…”

“Mẹ có khóc không?”

Tim tôi gần như bị bóp nát.

Tôi ôm chặt con.

“Không được nói bậy.”

Tinh Tinh lại quay đầu nhìn Phó Lẫm.

“Ba.”

Đây là lần đầu tiên thằng bé chủ động gọi hắn như vậy.

Cả người Phó Lẫm lập tức cứng đờ.

Đôi mắt đỏ hoe.

Tinh Tinh rất nghiêm túc dặn dò:

“Nếu con ngủ lâu quá…”

“Ba phải chăm sóc mẹ thật tốt nhé.”

Cổ họng Phó Lẫm nghẹn lại.

Rất lâu sau mới khàn giọng đáp:

“…Được.”

May mắn thay.

Ca phẫu thuật thành công.

Bác sĩ bước ra thông báo bình an, tôi gần như đứng không vững.

Phó Lẫm đỡ lấy tôi.

Bàn tay run đến đáng sợ.

Hắn cúi đầu vùi mặt vào tóc tôi.

Rất lâu không nói gì.

Nhưng tôi cảm nhận được…

Vai hắn đang run.

Đêm ấy, lần đầu tiên sau ba năm, chúng tôi cùng ngồi cạnh giường bệnh của Tinh Tinh.

Đứa bé ngủ rất ngoan.

Khuôn mặt trắng nhỏ giữa đống dây truyền dịch.

Tôi nhìn con rất lâu.

Sau đó nhẹ giọng nói:

“Phó Lẫm.”

“Ừm?”

“Em mệt quá.”

Bàn tay hắn khẽ siết lại.

“Vậy nghỉ ngơi đi.”

“Có anh ở đây.”

Tôi khẽ cười.

Ba năm trước, tôi từng mơ rất nhiều lần về cảnh này.

Mơ hắn ở cạnh tôi.

Ở cạnh con.

Mơ chúng tôi giống một gia đình bình thường.

Nhưng thật kỳ lạ.

Khi giấc mơ thật sự thành hiện thực…

Tôi lại không còn thấy vui nữa.

Sau khi Tinh Tinh xuất viện, chúng tôi chuyển tới căn nhà nhỏ cạnh biển dưỡng bệnh.

Ngày nào Phó Lẫm cũng ở đó.

Hắn học nấu ăn.

Học buộc tóc cho Tinh Tinh.

Buổi sáng còn vụng về cắm hoa cùng tôi trong sân.

Có lần bị gai hoa hồng đâm chảy máu tay, Tinh Tinh cười bò trên sofa.

“Ba ngốc quá.”

Phó Lẫm cũng cười.

Đôi mắt cong lên rất nhẹ.

Tôi ngồi cạnh cửa sổ nhìn hai cha con.

Bỗng thất thần.

Đã rất lâu rồi…

Tôi không thấy Phó Lẫm cười như vậy.

Không lạnh nhạt.

Không giả tạo.

Chỉ đơn giản là vui vẻ.

Đêm đó, tôi lại ho ra máu.

Lúc mở mắt, tôi đã ở bệnh viện.

Phó Lẫm đứng cạnh giường.

Sắc mặt trắng bệch.

Trong tay còn cầm tờ bệnh án.

Tôi biết.

Hắn đã thấy rồi.

Căn bệnh của tôi.

Ba năm trước sau khi bỏ khỏi lễ cưới, trên đường rời khỏi thành phố tôi từng gặp tai nạn xe.

Tổn thương nội tạng quá nghiêm trọng.

Những năm sau lại lao lực quá mức.

Cơ thể sớm đã hỏng rồi.

Tôi nhìn hắn.

“Đừng nói cho Tinh Tinh.”

Giọng hắn run lên:

“Vì sao không nói với anh?”

Tôi bật cười.

“Nói để làm gì?”

“Để anh thương hại em sao?”

“A Du…”

Hắn quỳ xuống cạnh giường tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu.

“Tôi đưa em ra nước ngoài.”

“Tìm bác sĩ giỏi nhất.”

“Chúng ta sẽ chữa được.”

Tôi lắc đầu.

“Không kịp nữa rồi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng thật sự trong mắt hắn.

Giống như cả thế giới vừa sụp xuống.

Những ngày sau đó, Phó Lẫm gần như phát điên.

Hắn không ngủ.

Không ăn.

Mang tất cả chuyên gia hàng đầu tới gặp tôi.

Nhưng kết quả đều giống nhau.

Không cứu được nữa.

Đêm cuối cùng.

Ngoài cửa sổ, mưa xuân lất phất rơi.

Tinh Tinh đã ngủ.

Trong phòng chỉ còn tôi và Phó Lẫm.

Hắn ôm tôi rất chặt.

Giống như chỉ cần buông tay một chút thôi, tôi sẽ biến mất.

“A Du.”

Giọng hắn khàn đến gần như không còn tiếng.

“Đừng bỏ anh lại.”

Tôi tựa vào lòng hắn.

Nghe tiếng tim đập hỗn loạn nơi lồng ngực ấy.

Rất lâu sau mới nhẹ giọng hỏi:

“Phó Lẫm.”

“Ừm…”

“Nếu năm đó em không rời đi…”

“Anh có yêu em không?”

Cả người hắn cứng lại.

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi nóng hổi.

Rất lâu sau.

Hắn mới run giọng đáp:

“Anh không biết.”

“Nhưng…”

Hắn cúi đầu hôn lên tóc tôi.

Giọng vỡ vụn.

“Sau khi em đi…”

“Anh mới phát hiện…”

“Người anh muốn cưới từ đầu tới cuối…”

“Chỉ có em.”

Tôi khẽ cười.

Nước mắt cũng rơi xuống.

“Muộn rồi.”

Phó Lẫm ôm tôi chặt hơn.

“Không muộn.”

“Chúng ta vẫn còn thời gian.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mùa xuân đã tới rồi.

Hoa ngoài sân chắc cũng sắp nở.

Thật đẹp.

“Phó Lẫm.”

“Ừm?”

“Lần này…”

Tôi khẽ nhắm mắt.

“Em thật sự không cần anh nữa.”

Sáng hôm sau.

Thẩm Du mất.

Lúc đi rất yên tĩnh.

Giống như chỉ ngủ thiếp đi mà thôi.

Phó Lẫm ôm thi thể cô ngồi suốt một ngày một đêm.

Không cho bất kỳ ai chạm vào.

Tinh Tinh ôm con thỏ bông đứng ngoài cửa.

Nhỏ giọng gọi:

“Ba…”

Người đàn ông ngồi trong bóng tối cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Chỉ sau một đêm.

Dường như hắn đã già đi rất nhiều.

Ba tháng sau.

Phó Lẫm một mình trở lại khách sạn năm đó.

Hồ bơi ngoài trời vẫn còn đó.

Ánh đèn xanh lạnh lẽo phản chiếu mặt nước.

Hắn ngồi bên hồ rất lâu.

Trong tay là chiếc nhẫn vừa được người ta mò lên từ đáy nước.

Ba năm trước, Thẩm Du đã ném nó xuống đây.

Ba năm sau.

Hắn mới tìm lại được.

Nhưng người muốn gả cho hắn…

Đã không còn nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...