Cô nhận lấy hộp quà, quay sang tôi trách yêu: “Thanh Thập cũng thế, Tiểu Thiệu đến em cũng không nói trước một tiếng, cô phải để lão Hà đi mua thêm ít thức ăn chứ.”
Một lúc, tôi bỗng chẳng biết nên tiếp lời thế nào.
Tôi làm sao biết Thiệu Dữ Hoài sẽ tới. Giáo sư Trần còn tưởng tôi và Thiệu Dữ Hoài đang hẹn hò, tôi đâu thể nói thẳng trước mặt bao người rằng chúng tôi đã chia tay từ 7 năm trước.
Thiệu Dữ Hoài lại đỡ lời rất tự nhiên: “Giáo sư Trần, là em nổi hứng tới bất chợt thôi ạ. Gần đây có một phương án kỹ thuật mãi không xong, muốn ghé qua thỉnh giáo thầy Hà, đến nơi mới biết hôm nay là sinh nhật cô, nên em mua chút đồ ghé qua, mong cô đừng chê.”
Giáo sư Hà bước vào liền khoác tạp dề: “Chuyện phương án không vội, tôi nấu cơm trước đã, lát nữa mọi người cùng nếm thử tay nghề của tôi.”
Hỏi han qua lại vài câu, giáo sư Trần cũng trở lại phòng bếp.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại ba người chúng tôi. Thiệu Dữ Hoài liếc mắt nhìn Giang Khởi, tầm mắt dừng trên mặt cậu ta vài giây, như thể đang phân biệt điều gì đó.
Một lát sau, anh bỗng lên tiếng hỏi tôi: “Lát ăn xong mình cùng về nhé.”
Câu này nói ra đậm vẻ mập mờ, giống hệt như chúng tôi là bạn trai bạn gái đang sống chung.
Tôi đang thắc mắc về thái độ kỳ lạ của Thiệu Dữ Hoài, Giang Khởi đã gật đầu chào anh: “Đàn anh Thiệu, lâu rồi không gặp. Trước đây em hay đi cùng đàn chị đi thi, không biết anh có còn nhớ em không?”
Cậu ta quay sang ngỏ lời mời tôi: “Đàn chị, lát nữa ăn xong, hay chị ghé qua tiệm bánh ngọt của em xem thử? Em vừa nghiên cứu được vài món bánh mới, chị qua nếm thử giúp em, em mời.”
Thiệu Dữ Hoài không để cho tôi có cơ hội cất lời: “Cậu là Giang Khởi phải không? Tôi nhớ trước đây Thanh Thập đi thi đấu, cậu hay đứng dưới bục học hỏi, còn hay tặng bánh ngọt, hương vị đúng là rất ngon. Tuy nhiên Thanh Thập không thích ăn ngọt mấy, lần nào hơn phân nửa cũng là do tôi ăn.”
Những lời này nhẹ bẫng tựa mây gió, nhưng tôi nghe mà thái dương cứ giật liên hồi.
Tôi nhìn Giang Khởi một cách ngại ngùng: “Bây giờ khẩu vị của chị cũng đổi rồi… Lát nữa nếu còn sớm thì chị sẽ ghé qua ủng hộ học đệ vậy.”
Lời vừa dứt, khí áp quanh người Thiệu Dữ Hoài khó hiểu giảm xuống mấy phần. Hai người này không biết trúng tà gì mà cứ ngấm ngầm đấu đá nhau.
Giang Khởi thì vui vẻ ra mặt: “Được, vậy quyết định thế nhé.”
Không khí càng lúc càng kỳ lạ, tôi thật sự không thể chịu nổi nữa, bèn viện cớ vào bếp phụ giúp để trốn khỏi phòng khách.
Khoảng nửa tiếng sau, mọi người cuối cùng cũng ngồi quanh bàn ăn. Bầu không khí vốn còn khá hòa hợp, nhưng ăn được một lúc, giáo sư Trần đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi, Thanh Thập, chuyện lần trước chúng ta còn chưa nói xong đâu. Em và Tiểu Thiệu quen nhau lâu như vậy rồi, rốt cuộc thì bao giờ kết hôn?”
Lời vừa thốt ra, giáo sư Hà vốn luôn thiếu nhạy bén lại thắc mắc lên tiếng:
“Khoan đã, học trò của tôi quen học trò của bà từ bao giờ thế? Tiểu Thiệu mấy năm nay chẳng phải vẫn luôn độc thân sao?”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, ánh mắt của hai vị giáo sư cứ liên tục dò xét giữa tôi và Thiệu Dữ Hoài.
Tôi có phần không chịu nổi sự khó xử này, những ngón tay vô thức vò chặt chiếc khăn trải bàn.
“Giáo sư Trần, thực ra chúng em…”
Lời nói đến nửa chừng, tay tôi bất giác run rẩy.
Khoảng trống trong lòng lan rộng. Tôi cắn nhẹ đầu lưỡi, muốn ép bản thân giữ bình tĩnh, nhưng cơ thể lại không chịu sự kiểm soát.
Đúng lúc này, một bàn tay bất thình lình luồn xuống dưới gầm bàn, nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của tôi, bao bọc nó thật chặt.
Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt Thiệu Dữ Hoài. Anh nắn nhẹ vào lòng bàn tay tôi, như một sự an ủi không lời.
“Để em nói cho ạ.”
Chương 18
Chỉ vài ba câu, Thiệu Dữ Hoài đã giải thích rõ ràng với hai vị giáo sư.
“Giáo sư Trần, thực ra em và Thanh Thập đã chia tay rồi. Vừa tốt nghiệp xong, em muốn vào Viện Hàng không Vũ trụ, tính chất công việc đặc thù, tụi em phải yêu xa dài ngày, ít khi gặp nhau, nên hai đứa đã chọn cách chia tay trong hòa bình. Tụi em vẫn coi nhau là bạn bè, nên mấy năm qua cũng không cố tình phô trương chuyện này.”
Giáo sư Trần nghe xong che miệng: “Trách tôi nhiều lời hỏi thừa… Thôi không sao, làm bạn cũng tốt.”
Cô nâng ly rượu lên, hào hứng: “Nào nào nào, uống rượu uống rượu, hôm nay không nói mấy chuyện này nữa.”
Đề tài qua đi nhẹ nhàng, bầu không khí lại trở nên náo nhiệt. Bàn tay tôi vẫn được Thiệu Dữ Hoài nắm chặt, truyền tới hơi ấm của anh.
Mãi đến khi giáo sư Trần đứng dậy múc canh, anh mới buông tay, làm như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.
Lòng tôi đã sớm rối như tơ vò.
Ngồi thêm một lát, ngực tôi quả thực rất bức bối, nhân lúc Thiệu Dữ Hoài và giáo sư Hà vào thư phòng, tôi đứng dậy chào từ biệt giáo sư Trần.
Bước ra khỏi tiểu khu, trời đổ mưa từ lúc nào chẳng hay. Hạt mưa mỏng tang, hắt vào mặt râm ran lạnh. Tôi đành chuyển hướng đi về trạm tàu điện ngầm, ra dưới gốc cây ven đường để gọi xe.
Cho đến khi một chiếc ô đen to lớn che trên đỉnh đầu.
“Đàn chị, sao chị đi vội thế.” Giọng Giang Khởi mang theo vài nhịp thở dốc. “Em xem dự báo thời tiết biết trời sẽ mưa nên có mang theo ô. Em lái xe, hay để em đưa chị về nhé?”
Sau màn ngượng ngùng trên bàn ăn, tôi đã nhận ra điểm bất thường của Giang Khởi. Cậu ấy cứ thi thoảng gắp thức ăn cho tôi, lại liên tục rủ rê cho lần gặp mặt tới, lấy cớ kết nối lại tình cảm cũ, khiến Thiệu Dữ Hoài luôn tỏ ra khó chịu.
Tuy tôi mới trải qua một mối tình với Thiệu Dữ Hoài, nhưng chí ít tôi cũng đã từng kết hôn, từng chứng kiến sự lấy lòng của đủ loại phụ nữ xung quanh Hứa Vấn An, làm sao tôi lại không hiểu tâm tư của cậu học đệ này?
Sau một hồi cân nhắc, tôi quyết định từ chối Giang Khởi: “Giang Khởi, hôm nay cũng là lần đầu chúng ta gặp mặt kể từ lúc tốt nghiệp. Chị bây giờ không giỏi giao tiếp với người khác lắm, ý tốt của em chị xin nhận, lát chị tự bắt xe về là được.”
Toàn bộ người Giang Khởi lập tức trầm xuống.
“Đàn chị, em không có ý đường đột chị đâu. Chỉ là ban nãy trên bàn ăn, nghe giáo sư Trần nói chị vẫn đang độc thân… em chỉ muốn xem, liệu em có thể thử nắm bắt cơ hội không.”
Cậu ấy cúi đầu mỉm cười, tự giễu: “Thực ra lúc học đại học, em đã rất thích đàn chị rồi. Nhưng lúc đó chị và đàn anh Thiệu đang ở bên nhau, hai người tốt như vậy, em chỉ có thể đứng nhìn… Đàn chị, dẫu vậy, chị cũng không thể cho em một cơ hội sao?”
Tiếng mưa rơi tí tách, ánh mắt Giang Khởi nhìn tôi vô cùng nghiêm túc. Cậu nhóc béo ù năm xưa luôn lặng lẽ đưa bánh ngọt cho tôi, nay đứng trước mặt tôi, thản nhiên nói lời thích, bảo không rung động thì là nói dối.
Nhưng trong trái tim tôi, từ trước đến nay chỉ có một người.
Tôi hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười: “Giang Khởi, cảm ơn em vẫn còn nhớ đến chị. Nhưng bây giờ chị không có tâm trí nghĩ chuyện này, cũng không muốn làm lỡ dở em. Em xứng đáng có được một người tốt hơn.”
Tuy nhiên, rõ ràng Giang Khởi chưa định bỏ cuộc: “Đàn chị, chị không cần trả lời em ngay lúc này…”
“Cô ấy từ chối cậu rồi, cậu nghe không hiểu à?” Một giọng nói lạnh tanh ngắt lời cậu ấy.
Trong màn mưa, Thiệu Dữ Hoài che một chiếc ô cán dài màu đen bước tới. Anh chẳng thèm nhìn Giang Khởi lấy một cái, đưa chiếc ô còn lại trong tay cho tôi.
“Về thôi, Quýt Nhỏ đói rồi.”
Giang Khởi bước tới một bước, chắn trước mặt tôi: “Đàn anh Thiệu, ý anh là sao? Đàn chị hiện tại đang độc thân, em muốn theo đuổi chị ấy là quyền tự do của em chứ? Anh và chị ấy đã chia tay 7 năm rồi, không thể chỉ vì cô ấy là bạn gái cũ của anh, mà anh không cho người khác theo đuổi?”
Thiệu Dữ Hoài lúc này mới dời tầm mắt sang cậu ta, đôi môi mỏng khẽ mở:
“Thì sao nào?”
Chương 19
Không biết câu nào đã chọc trúng Thiệu Dữ Hoài, rất hiếm khi tôi thấy anh tức giận đến thế.
Nghe anh nói vậy, Giang Khởi theo bản năng nhìn sang tôi. Nhưng tôi lại sững sờ nửa ngày trời, chẳng thốt nổi một câu.
Giang Khởi đứng ngây ra tại chỗ, nhìn tôi rồi lại nhìn Thiệu Dữ Hoài, như đã hiểu ra điều gì. Khóe môi cậu gắng gượng nở một nụ cười khổ: “Đàn chị, làm phiền chị rồi.”
Đợi tôi định thần lại, Giang Khởi đã bung ô rời đi từ lúc nào.
Nhìn bóng lưng cô đơn của cậu ấy, tôi không nhịn được thốt lên: “Thực ra Giang Khởi cũng khá tốt, anh không cần phải…”
Tôi muốn nói là Thiệu Dữ Hoài không cần phải tỏ thái độ tệ đến thế với người ta.
Nhưng chưa dứt lời, sắc mặt người đàn ông đã sầm lại, vặc lại một câu: “Tôi làm hỏng chuyện tốt của em phải không?”
Chưa đợi tôi đáp, Thiệu Dữ Hoài đã mặt hầm hầm dẫn tôi về thẳng khu chung cư.
Lần này anh không lấy cớ thăm mèo để sang nhà tôi, vừa ra khỏi thang máy đã đi thẳng vào cửa đối diện. Tôi chẳng biết mình lại chọc vào dây thần kinh nào của anh, đứng trân trân nửa ngày, đành từ bỏ ý định qua hỏi rõ xem câu vừa rồi có ý gì.
Một đêm trôi qua không mộng mị, tôi dậy từ sáng sớm tinh mơ để ra sân bay.
Hôm nay là ngày Tống Sinh Sinh trở về.
Đứng ngóng mãi nửa ngày, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy len lỏi qua đám người đông đúc từ lối ra. Tống Sinh Sinh kéo theo một chiếc vali to hơn cả người, đeo cặp kính râm che mất nửa khuôn mặt.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy đẩy thẳng vali sang một bên, lao tới ôm chầm lấy tôi.
“Thanh Thanh! Nhớ cậu chết đi được!”
“Ba tháng rồi không về Bắc Kinh, cậu có biết tớ sống ở cái trạm thực nghiệm khỉ ho cò gáy đó khổ sở thế nào không? Đến gọi ship đồ ăn cũng không được!”
Tôi bật cười vỗ vỗ lưng cô ấy, mãi đến khi cô ấy buông ra, tôi mới có dịp nhìn kỹ. Lần công tác này Tống Sinh Sinh đen đi không ít, người cũng gầy đi, nhưng tinh thần thì vẫn tràn trề năng lượng.
Tôi vươn tay định giúp cô kéo vali.
“Vẫn chưa ăn gì phải không? Đi, tìm nhà hàng nào đó vừa ăn vừa nói chuyện.”
Tống Sinh Sinh lại nhăn nhó: “Đừng đừng đừng, về chỗ cậu ăn đại gì đó là được, tớ tiện thể đi xem tình hình căn nhà luôn.”
Chaporia
Bình Luận (0)