6

Tay người đàn ông rất lớn, cũng rất đẹp, các khớp xương rõ ràng như tác phẩm nghệ thuật.

Nhưng bây giờ tôi chẳng có tâm trạng thưởng thức chút nào, ngược lại còn cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát.

Khi tay Tống Cẩn An lần nữa chạm tới mắt cá chân tôi, cuối cùng tôi cũng không khống chế nổi cảm giác sởn tóc gáy ấy.

Vèo một cái rút chân về, sau đó trực tiếp đặt lên dép của mình.

Rồi lúc người đàn ông ngẩng đầu có chút khó hiểu nhìn tôi, tôi vội vàng lên tiếng.

“Anh có phải còn việc không? Phòng sách bên trong đang trống đó, anh có việc thì đi làm đi.”

Tống Cẩn An ngồi xổm tại chỗ, rất lâu sau mới đứng dậy.

Tôi quấn chặt mình trong chăn không dám nhìn anh nữa, trước kia chỉ thấy bắt nạt anh rất vui, sao không phát hiện ánh mắt anh đáng sợ như vậy chứ.

Một lúc sau cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng động từ phòng tắm truyền tới, căn phòng này nối liền với một phòng sách.

Dù tôi không thích học tập nhưng cái gì cũng chuẩn bị đầy đủ.

Lúc tôi và Tống Cẩn An mới kết hôn, anh không ít lần ngủ trên chiếc sofa đơn trong phòng sách.

Ban đầu là vì mặc kệ tôi trêu chọc thế nào, anh cũng không cho đụng vào.

Cho dù bắt anh ngủ dưới đất, anh cũng không chịu ngủ trên giường.

Sau này sau khi phá vỡ lớp giấy cửa sổ ấy, anh làm tôi đau nên bị tôi đày sang phòng sách.

Nhưng kể từ sau khi hai chúng tôi dọn ra ở riêng, hình như đây là lần đầu tiên tôi chủ động đề nghị ngủ riêng.

Chủ yếu là sau này tôi còn đặc biệt tìm người kiếm cho anh vài video, để anh học kỹ thuật.

Biểu cảm hôm đó của anh như nuốt phải ruồi, mặc cho tôi uy hiếp thế nào anh cũng không chịu nhận mấy video đó.

Nhưng sau này hình như anh đột nhiên trưởng thành rồi, không còn ngang ngược xông thẳng nữa.

Phải nói rằng sau này cuộc sống phương diện đó của hai chúng tôi quả thật rất hòa hợp.

Chỉ là đến cuối cùng anh luôn mang vẻ nhẫn nhịn, trước đây tôi không hiểu.

Bây giờ thì hiểu rồi.

Đó là sự mất kiên nhẫn với tôi.

Theo tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, một lúc sau phía bên kia giường bị vén chăn lên.

Sau đó một thân thể ẩm nóng mang theo hương chanh nhàn nhạt nằm xuống bên kia, tôi nhắm chặt mắt giả vờ mình đã ngủ.

Người đàn ông nằm bên kia không phát ra chút âm thanh nào, dần dần tôi thật sự sắp ngủ mất rồi.

Nhưng lúc này một thân thể nóng ấm đột nhiên áp sát tới, lồng ngực rắn chắc của anh dán lên lưng tôi.

Cánh tay mạnh mẽ khỏe khoắn chậm rãi đặt lên eo tôi, tôi sợ đến mức suýt bật thốt thành tiếng.

Tuy âm thanh phát ra không lớn nhưng vẫn bị Tống Cẩn An nhạy bén bắt được.

Tôi nghe thấy anh như dụ dỗ mà lên tiếng.

“Sao vậy?”

Tôi muốn tiếp tục giả vờ ngủ, vừa mở miệng đã lẩm bẩm lung tung.

“Kỳ Ninh.”

Tay Tống Cẩn An đặt trên eo tôi khựng lại, khoảng cách quá gần, tôi thậm chí còn cảm nhận được hơi thở anh trầm xuống.

Sau đó hình như tôi nghe thấy anh cười một tiếng.

Không phải chứ, nửa đêm nửa hôm cười cái gì vậy, đáng sợ quá đi.

Cho dù vui cũng đừng như vậy mà!

Tôi không nhịn được muốn lùi ra sau một chút, nhưng lại bị một bàn tay lớn mạnh mẽ giữ chặt phần hông.

Sau đó tôi cảm thấy hơi thở nóng ấm của người đàn ông càng lúc càng gần, tôi đến thở mạnh cũng không dám.

May mà lúc này không biết ai gọi điện cho Tống Cẩn An, tôi nhân cơ hội trở mình tiếp tục ngủ.

Tống Cẩn An cũng chậm rãi đứng dậy, cầm điện thoại ra ban công nghe máy.

Căn nhà này cách âm quá tốt, hoàn toàn không nghe được anh nói gì.

Chỉ biết sau khi gọi điện xong, người đàn ông lại nhẹ tay nhẹ chân rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...