7

Trong màn đêm, tôi mở mắt ra.

Vô số dòng bình luận lướt qua trước mắt.

【Nam chính vừa rồi bị gì vậy, chủ động ôm nữ phụ luôn kìa.】

【Đang thăm dò thôi.】

【Sao tôi lại cảm thấy đơn giản là anh ta nghiện quá rồi.】

【!!!!!!】

【Lầu trên nói kỹ chút đi, tôi thích nghe.】

【Mọi người đang nói gì vậy, không thấy nữ phụ gọi tên người đàn ông khác mà nam chính còn cười sao?】

【Nụ cười kia của anh ta, tôi thấy kỳ kỳ.】

【Kỳ… kỳ lạ mà đẹp trai.】

【Ha ha ha ha, lầu trên đang kể chuyện cười lạnh gì vậy.】

Tôi thấy vô cùng nhàm chán, vừa định nhắm mắt ngủ thì một dòng bình luận lướt qua khiến tôi có chút mất ngủ.

【Nam chính nửa đêm đi bar tìm nữ chính rồi?】

【Tiến triển của hai người nhanh quá vậy!】

【Hu hu hu, ba mẹ ơi con sắp được sinh ra rồi.】

Mẹ ơi, xanh đến mức tôi không ngủ nổi.

Có lẽ màu xanh quá chói mắt, mãi đến lúc trời hửng sáng tôi mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau tôi nhận được điện thoại của Kỳ Ninh, chỉ là cảm giác giọng điệu cậu ta có gì đó kỳ lạ.

“Tiểu Ngữ à, chuyện cậu bảo tôi điều tra, tôi tra xong rồi.”

Tôi mơ màng ừ một tiếng, Kỳ Ninh tiếp tục nói.

“Tống Cẩn An này thật sự rất giỏi, cậu biết không, công ty nhỏ của cậu ta bây giờ phát triển không thua gì nhà cậu với nhà tôi, nếu cho thêm thời gian thì thành doanh nghiệp đầu ngành cũng không phải không thể.”

Con sâu buồn ngủ trong đầu tôi lập tức bay sạch, tôi ngồi bật dậy.

“Cậu nói thật?”

“Đúng vậy, nên rốt cuộc cậu ta có trộm tiền nhà cậu không?”

“Anh ta mà trộm thì còn đỡ.”

Lúc này tôi cũng nhận ra giọng nói của Kỳ Ninh có gì đó không đúng.

“Cậu bị gì vậy, sao cảm giác giọng nói có hơi kỳ kỳ.”

Hình như Kỳ Ninh cười một tiếng.

“Tối qua bị chồng cậu đánh.”

“Hả???”

“Tôi chỉ trêu cô phục vụ rót rượu cho tôi một chút thôi, anh ta lao lên đấm tôi một cú.”

Tôi ngẩn người.

“Cô phục vụ đó tên gì?”

“Hình như tên Hà Mộc?”

Thì ra tối qua anh thật sự đi tìm cô ấy.

Sau khi cúp điện thoại, tôi lại thấy buồn nôn.

Rời khỏi biệt thự cũ, tôi lái xe thẳng tới bệnh viện.

Sau một loạt đăng ký và kiểm tra, cuối cùng tôi cũng ngồi trước mặt bác sĩ.

Vị bác sĩ trẻ tuổi chăm chú nhìn báo cáo kiểm tra của tôi, sau đó anh ta còn chẳng nhìn tôi, vừa nhìn máy tính vừa nói.

“Cô Thẩm, thai được năm tuần.”

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, tôi vẫn không nhịn được run giọng hỏi.

“Thật sự có thai rồi?”

Lúc này vị bác sĩ trẻ mới chậm rãi nhìn về phía tôi.

Anh đeo khẩu trang, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngoại hình khá đẹp trai.

Đôi mắt lạnh nhạt của anh nhìn tôi dường như sáng lên một chút, sau đó giọng điệu mang theo ý dò hỏi.

“Đứa bé nằm ngoài dự tính sao?”

Tôi chần chừ gật đầu rồi lại lắc đầu, rất nhanh sau đó tôi rời khỏi bệnh viện.

Ngồi trên ghế ngoài bệnh viện, tôi có chút mờ mịt.

Tính toán thời gian, đứa bé này là có từ lần trong xe một tháng trước.

Hôm đó tôi cùng bạn thân đi chơi, có một quán bar mới mở, bạn thân nhất quyết muốn tới thử xem thế nào.

Tôi vốn chẳng có hứng thú gì, nhưng cũng không chống nổi sự dụ dỗ của cô ấy.

Chơi được một lúc thì không ngờ ly rượu đặt trước mặt lại bị bỏ thuốc.

Tôi và bạn thân dùng chút ý thức cuối cùng gọi Tống Cẩn An và bạn trai cô ấy tới.

May mà Tống Cẩn An tới rất kịp lúc, một cú đá đã đá bay tên lưu manh đang lảng vảng trước mặt tôi và bạn thân.

Ngày đó tôi nhớ sắc mặt anh rất khó coi, tôi còn tưởng anh lo cho tôi.

Nằm trong lòng anh, tôi điên cuồng kéo quần áo anh.

Lúc Tống Cẩn An tới chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, mấy cái đã bị tôi kéo bung ra.

Ngay lúc tôi hôn lên yết hầu anh, hơi thở người đàn ông trầm xuống.

Giọng cực kỳ nghiêm túc.

“Thẩm Thi Ngữ, tôi đưa em tới bệnh viện.”

Tôi không chịu, cứ liên tục dán sát vào người anh.

“Đi bệnh viện gì chứ, anh giúp tôi giải quyết là được rồi.”

Cả người người đàn ông cứng ngắc, giọng nói cũng cứng ngắc.

“Chúng ta về nhà.”

Tôi khó chịu đến không chịu nổi, trực tiếp ôm cổ người đàn ông rồi hôn lên.

“Không đợi về nhà được nữa rồi.”

“Trong xe không có cái đó.”

“Không cần, tôi đang kỳ an toàn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...