8
Hoàn hồn lại, tôi nhìn tờ báo cáo kiểm tra trong tay rồi bất lực cười một tiếng.
Bình luận vẫn không ngừng xuất hiện trước mắt.
【Hả? Nữ phụ thật sự có thai rồi?】
【Chính là đêm nam chính và nữ chính lần đầu ăn cơm cùng nhau đó.】
【Tới giờ tôi vẫn nhớ bầu không khí áp suất thấp của nam chính đêm đó dọa chết người, có phải vì nữ phụ làm phiền anh ta không.】
【Chắc chắn rồi, hai người vừa mới ở riêng với nhau đã bị nữ phụ phá ngang.】
【Tới giờ tôi vẫn nhớ giọng điệu nữ phụ bảo nam chính tới đón, anh mau tới đón tôi ngay.】
【Lúc nam chính nhận được định vị, mặt anh ta xanh lè luôn.】
【Nam chính lúc đó không thể nổi giận với nữ phụ nên trút hết lửa giận lên tên lưu manh có ý đồ xấu, tôi nhớ tên đó bị đá gãy hai cái xương sườn.】
【Bảo vệ xương sườn nữ phụ của chúng ta.】
【Nam chính chẳng để mắt tới xương sườn nữ phụ đâu, chỉ muốn đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần thôi.】
【Nữ phụ cũng có thai rồi mà, nam chính nỡ bỏ đứa bé sao?】
【Nữ phụ cứ nhảy qua nhảy lại giữa nam chính và nữ chính, đứa bé còn giữ được mới lạ, cuối cùng cũng bị chính cô ta làm mất thôi.】
Tôi sờ xương sườn rồi lại sờ bụng mình, cảm giác đã đau rồi.
Không được, tôi không thể tiếp tục ở đây nữa, không chọc nổi chẳng lẽ còn không trốn nổi sao?
Nghĩ vậy tôi lập tức bảo luật sư soạn một bản thỏa thuận ly hôn, còn tự nguyện chuyển một nửa tài sản đứng tên tôi cho Tống Cẩn An.
Xem như bồi thường cho những năm tháng anh nhẫn nhục chịu đựng vậy.
Buổi tối sau khi xem thỏa thuận không có vấn đề gì, tôi gửi cho Tống Cẩn An.
Anh rất nhanh đã trả lời tôi.
【?】
【Anh xem thử đi, nếu có gì không hài lòng vẫn có thể đưa thêm yêu cầu.
】
Phía người đàn ông im lặng, tôi còn tưởng anh đang nghĩ xem nên đưa điều kiện gì.
Nhưng giây tiếp theo điện thoại của anh vậy mà lại gọi tới, tôi vừa bắt máy đã nghe thấy giọng khàn khàn của anh.
“Ý gì đây?”
Tôi cũng có chút mệt mỏi, dứt khoát nói thẳng.
“Ý trên mặt chữ đó, tôi biết cuộc hôn nhân của chúng ta là do anh bị ép, anh vì món nợ ân tình với ba tôi mới cưới tôi.”
Tống Cẩn An không nói gì, tôi tiếp tục lên tiếng.
“Anh đừng trách ba tôi, muốn trách thì trách tôi đi, bây giờ tôi biết sai rồi, tôi trả tự do cho anh, lại cho anh thêm chút bồi thường, đây là điều tôi có thể cho nhiều nhất rồi.”
Người đàn ông khẽ cười nhạt một tiếng, tôi còn tưởng anh đồng ý rồi nên tiếp tục nói.
“Anh cũng thấy ổn đúng không? Vậy hôm nào rảnh chúng ta tới cục dân chính một chuyến.”
Nhưng tôi không hiểu vì sao, người đàn ông vừa rồi còn đang cười bỗng nhiên giọng trầm xuống đáng sợ.
“Dựa vào cái gì mà em nói gì là quyết định vậy?”
“Hả???”
Giây tiếp theo điện thoại đã bị cúp, tôi có chút ngơ ngác.
Tôi chủ động như vậy chẳng phải anh nên rất vui sao?
Ngược lại bình luận đã nhắc nhở tôi.
【Sao nam chính không đồng ý ly hôn?】
【Chắc là không phục vì bị nữ phụ bỏ trước?】
【Kỳ lạ là sao nữ phụ đột nhiên đổi tính vậy?】
【Sao tôi cảm giác cô ấy giống như biết trước cốt truyện phát triển vậy.】
【Hả? Nhân vật giấy thức tỉnh rồi sao?】
【Nếu tôi là nữ phụ, có tiền lại có con đẹp như vậy cũng khá tốt mà.】
【Sau đó kiếm thêm vài em trai trẻ đẹp gì đó nữa.】
【Ôi đừng nói chứ, nữ phụ thế này tôi cũng muốn làm.】
Chaporia
Bình Luận (0)