9

Bình luận nói trúng tim tôi rồi, nên ngay hôm đó tôi để lại thỏa thuận ly hôn rồi dọn khỏi căn nhà của tôi và Tống Cẩn An.

Căn nhà này là sau khi Tống Cẩn An khởi nghiệp thành công tự mình mua.

Tôi chuyển tới căn hộ nhỏ anh trai tặng lúc tôi học đại học.

Một căn hộ hai phòng ngủ tiêu chuẩn, tôi chỉ ở lúc học đại học thôi.

May mà những năm này tôi vẫn luôn thuê người tới dọn dẹp, nếu không thật sự phải đi ở khách sạn rồi.

Tôi để công nhân chuyển hành lý lên lầu xong thì trực tiếp nhào lên giường mình.

Rõ ràng hôm nay chẳng làm gì cả, sao lại mệt thế này chứ.

Không biết từ lúc nào tôi lại ngủ thiếp đi, đến lúc đánh thức tôi là tiếng chuông điện thoại.

Tôi nhìn cũng không nhìn đã bắt máy, bên kia điện thoại là giọng trầm thấp của người đàn ông.

“Thẩm Thi Ngữ, em đang ở đâu?”

Vậy mà lại là Tống Cẩn An.

Tôi mơ màng có chút cáu ngủ.

“Liên quan gì tới anh.”

Bên kia điện thoại người đàn ông khẽ cười lạnh một tiếng.

“Cuối cùng cũng không giả vờ nữa rồi?”

“Hả, tôi giả vờ cái gì?”

“Sao lại thích Kỳ Ninh rồi?”

“Hả???”

Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì, đúng lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng chuông cửa.

Tôi bình tĩnh nói với đầu dây bên kia.

“Nếu anh không có chuyện gì thì tôi cúp đây, thỏa thuận ly hôn anh xem kỹ đi, cái gì cũng có thể thương lượng, hoặc anh soạn lại một bản đưa tôi cũng được.”

Hình như Tống Cẩn An nghiến răng nói.

“Được lắm, rất tốt.”

“Ừm, vậy là được.”

Sau đó tôi cúp điện thoại.

Thông qua mắt mèo tôi nhìn thấy người đứng ngoài là Kỳ Ninh nên mở cửa.

Kỳ Ninh nhìn tôi liên tục giơ ngón tay cái.

“Đại tiểu thư, cậu nghiêm túc thật à?”

Tôi gật đầu.

“Tất nhiên.”

Kỳ Ninh nghĩ nghĩ rồi đưa tay sờ trán tôi.

“Không sốt đấy chứ?”

Tôi né tay cậu ta ra rồi nói.

“Tôi nghiêm túc mà.”

Kỳ Ninh đầy mặt khó hiểu.

“Vậy tại sao?”

“Chúng tôi không hợp.”

“Đại tiểu thư Thẩm còn quan tâm hợp hay không hợp sao?”

“Phải quan tâm rồi, nếu không đại họa đấy.”

Kỳ Ninh nghe tôi nói vậy càng khó hiểu hơn.

“Cậu nói gì thế?”

“Ôi chao, cậu đừng quản.”

Kỳ Ninh nhất quyết kéo tôi ra ngoài uống chút gì đó, nhưng bây giờ tôi nào còn dám uống rượu.

Cậu ta vừa chuẩn bị bị tôi đuổi đi thì bụng tôi kêu vang một tiếng.

Tên này vậy mà đòi nấu cơm cho tôi, tôi sợ cậu ta làm nổ phòng bếp.

Nên đứng ở cửa bếp nhìn cậu ta làm vũ khí sinh hóa.

Nhưng lúc này ngoài cửa lại có người nhấn chuông.

Thông qua mắt mèo, tôi vậy mà nhìn thấy Tống Cẩn An.

Không hiểu vì sao, nhìn gương mặt vô cảm của anh tôi lại thấy hơi sợ.

Tôi muốn giả vờ trong nhà không có ai, nhưng Kỳ Ninh trong bếp hình như đang nghiên cứu bom hạt nhân.

Không biết cậu ta bỏ thứ gì vào nồi mà ngọn lửa bùng lên cực lớn.

Suýt nữa đốt luôn phòng bếp của tôi, mặt Kỳ Ninh cũng đen như vừa từ châu Phi về.

Cậu ta la hét chạy vào nhà vệ sinh, người ngoài cửa hình như đã mất kiên nhẫn rồi, đập cửa rất mạnh.

Tôi cũng không giả bộ được nữa, chỉ đành ngoan ngoãn mở cửa.

Vừa mở cửa tôi đã thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Tống Cẩn An, anh một tay kéo tôi về bên cạnh mình.

Bàn tay to lớn của anh giữ lấy vai tôi rồi nói.

“Thẩm Thi Ngữ, em không sao chứ?”

Tôi ngơ ngác lắc đầu, đúng lúc này lại nghe thấy giọng Kỳ Ninh vang lên không xa.

“Tiểu Ngữ à, anh dẫn em ra ngoài ăn nhé.”

10

Ánh mắt vốn đầy lo lắng của Tống Cẩn An khi nhìn thấy Kỳ Ninh thì thoáng qua một tia hung lệ.

Người đàn ông kéo mạnh tôi ra phía sau mình.

Lúc này tôi mới nhìn thấy áo sơ mi Kỳ Ninh mặc vì bị ướt nên đã cởi bung ra.

Lộ ra vòng eo và lồng ngực rắn chắc, cậu ta vừa lau tóc vừa đi ra ngoài.

Kỳ Ninh nhìn thấy Tống Cẩn An thì khựng lại một chút, sau đó ánh mắt rơi lên người tôi.

Đôi mắt đen thẫm của Tống Cẩn An nheo lại, anh chậm rãi cúi đầu nhìn tôi.

“Gấp vậy sao?”

“Hả??”

Đầu óc tôi lập tức chết máy, nhưng bình luận đã nổ tung rồi.

【Nam chính giống như tới bắt gian vậy.】

【Nữ phụ đòi ly hôn sao lại có cảm giác nam chính sụp đổ rồi thế.】

【Cảm giác nam chính muốn xử luôn nam phụ pháo hôi này!】

【Hình như tôi ngửi thấy mùi giấm chua rồi.】

【Không đúng, cốt truyện này không đúng.】

【Có phải vì cảm giác bị cắm sừng nên mới tức giận không.】

【Nam chính của tôi chỉ có thể là của nữ chính bảo bối thôi.】

Nhìn thấy bình luận tôi lập tức phản ứng lại.

“Không phải như anh nghĩ đâu, anh yên tâm, trước khi ly hôn tôi sẽ không ở bên người đàn ông khác.”

Kỳ Ninh đứng nguyên tại chỗ, ném khăn lên bàn rồi đút tay vào túi quần lười biếng nhìn tôi.

“Tiểu Ngữ, qua đây.”

Không phải chứ, cậu ta làm màu gì vậy.

Tôi bất lực trừng cậu ta một cái, nhưng Tống Cẩn An đứng bên cạnh lại đột nhiên nắm chặt cổ tay tôi.

Anh cúi đầu, giọng điệu âm trầm.

“Ly hôn? Ly hôn xong ở bên cậu ta? Không thể nào.”

Nói xong, còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông đã đột nhiên kéo tôi giam chặt trong lòng.

Tôi ngẩn người, sau đó lập tức lên tiếng.

“Tống Cẩn An, anh làm gì vậy? Mau buông tôi ra.”

“Không buông.”

Lúc này Kỳ Ninh bước nhanh tới, chắn giữa tôi và Tống Cẩn An.

“Tống tổng, làm vậy không thích hợp đâu nhỉ!”

Tống Cẩn An nhìn Kỳ Ninh, chỉ nhàn nhạt lên tiếng.

“Không thích hợp? Kỳ tổng lấy thân phận gì để nói câu này? Tiểu tam sao?”

Tôi thật sự bị lời của Tống Cẩn An làm cho ngơ luôn.

“Tống Cẩn An, anh nói bậy cái gì vậy?”

Tống Cẩn An nhếch môi cười lạnh một tiếng.

“Nói bậy?”

Kỳ Ninh đứng trước mặt tôi ngược lại ánh mắt có chút né tránh, bình luận vẫn tiếp tục hóng drama tuyến đầu.

【Tôi đi đây, nam phụ này thật sự thích nữ phụ à?】

【Nam chính ghen rồi sao?】

【Vậy nữ chính chúng ta phải làm sao đây?】

【Nam chính không phải định trả thù nữ phụ đấy chứ!】

【Dù sao trước đây nữ phụ cũng bắt nạt anh ta như vậy mà.】

【Nam phụ chắc cũng sắp xui xẻo rồi.】

Tôi không muốn liên lụy người vô tội, thấy vậy lập tức lên tiếng.

“Kỳ Ninh, cậu về đi, chuyện của chúng tôi để chúng tôi tự giải quyết.”

Kỳ Ninh lo lắng bước lên một bước.

“Tiểu Ngữ?”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, Kỳ Ninh đành gật đầu.

Nhưng trước lúc đi cậu ta vẫn nhìn tôi nói.

“Tiểu Ngữ, có chuyện gì thì gọi cho anh, anh có cách.”

Tôi vội vàng gật đầu dỗ người này đi.

Chỉ là tại sao tôi lại cảm thấy cảm giác áp bức trên người bên cạnh càng mạnh hơn rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...