Lệ Thừa Uyên nghiến răng nghiến lợi bên tai tôi:

“Đệ Tử Quy không thỏa mãn được nó rồi, về phải chép ‘Tăng Quảng Hiền Văn’.”

“Chép cái gì mà chép, con trai em có sai đâu! Lúc nhỏ anh chính là quá nghe lời nên lớn lên mới bị những quy tắc trói buộc như vậy đấy.”

“Nếu không phải em chủ động theo đuổi anh, thì giờ đây anh chỉ có thể làm một nhà tư bản máu lạnh vô tình, chỉ biết ký tên thôi.”

Tôi lải nhải không thôi.

Anh không nói gì, cứ mỉm cười nhìn tôi.

“Bà xã vất vả rồi, tối nay hãy để anh phục vụ em.”

Tôi đỏ mặt, không thể từ chối.

Bà nội cả đời nấu thịt kho tàu, chưa bao giờ nhìn sách hướng dẫn.

Bà nói, lửa đủ rồi, đôi tay sẽ tự biết.

Thích một người cũng vậy.

Rung động rồi, đó chính là câu trả lời.

23

Vì sự nghiệp, tôi bôn ba khắp nơi trong nước.

Tôi đi đến đâu, Lệ Thừa Uyên theo đến đó.

Ngày nhận được giải thưởng lớn trong ngành, tôi bật khóc vì vui sướng.

Cô gái leo tường năm nào giờ đã trở thành một trong một trăm nhà thiết kế có sức ảnh hưởng nhất quốc tế.

Náo Náo thúc giục Lệ Thừa Uyên cầu hôn:

“Ba ơi, nhân lúc mẹ đang vui, mau bắt mẹ cho ba một danh phận đi.”

“Sau đó sinh cho con một đứa em gái nữa, như vậy con sẽ không thường xuyên bị ba mẹ bỏ lại, một mình ở trong viện tử tại Đế Đô đếm kiến nữa.”

Lệ Thừa Uyên như biến ảo thuật lấy ra một hộp trang sức.

Bên trong là một chiếc nhẫn.

Tuy muộn, nhưng cuối cùng cũng đã đến.

Nhìn người đàn ông đang quỳ một gối trước mắt, tâm ý tùy tâm mà khởi.

Đời người không hề dài đằng đẵng.

Anh nói anh không thể buông bỏ tôi, tôi cũng vậy.

Nhưng điều khác biệt là.

Trong lòng tôi đã có một “tôi” hoàn toàn mới.

Dù cơn mưa lớn có ập tới lần nữa, tôi cũng đã có đủ dũng khí để tìm lại cầu vồng của riêng mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...