Trên đời có ba thứ bất lực nhất: “giá như”, “suýt chút nữa”, và “mất đi lý trí khi yêu một người”.

Mượn hơi men, tôi tự nói với chính mình.

Bao nhiêu năm rồi không chạm vào đàn ông, cứ coi như giải quyết nhu cầu vậy.

19

Khi tỉnh dậy, cơ thể đã được lau rửa sạch sẽ.

Tôi định ngồi dậy thì bị Lệ Thừa Uyên nắm lấy cổ tay, kéo ngược trở lại vào chăn.

“Biểu hiện tối qua, em có hài lòng không?”

Vành tai tôi đỏ bừng lên ngay lập tức.

Nhưng để tránh những rắc rối không cần thiết, tôi vẫn mở lời:

“Cũng được. Bao nhiêu tiền, em thanh toán.”

Đôi mắt vốn giỏi che giấu cảm xúc kia đăm đăm nhìn tôi:

“Hứa Niệm Dư, em coi anh là cái gì?”

“Trai bao chứ gì!”

Chứ không thì còn là gì nữa!

“Thật sự yêu cậu chàng ‘tiểu tươi thịt’ tặng hoa cho em rồi sao?”

Tôi ngẫm nghĩ một hồi mới nhận ra anh đang nói đến Jason.

Thảo nào mấy lần thấy hai chúng tôi ở cạnh nhau, áp suất quanh người đại tổng giám đốc họ Lệ lại thấp đến đáng sợ.

Nhất thời tôi không biết nên mở lời thế nào.

Tôi thấy sự im lặng trong ánh mắt thâm trầm tĩnh lặng của Lệ Thừa Uyên.

“Nhà họ Lệ không còn ai có thể xoay chuyển được suy nghĩ của anh nữa rồi, nói cho anh biết, em đang nghĩ gì?”

Năm năm qua, quy mô giá trị thị trường của nhà họ Lệ đã tăng gấp nhiều lần.

Công ty của mẹ tôi cũng nhờ đó mà được hưởng lợi lớn.

Sức khỏe của ba tôi về cơ bản đã hồi phục, sáng sáng đều ra công viên tập Bát Đoạn Cẩm.

Sau khi về nước, tôi mới biết Lệ Thừa Uyên đã tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ.

Anh đặc biệt thành lập một đội ngũ thí nghiệm, không tiếc giá cả nghiên cứu phương án điều trị, tạo phúc cho một nhóm nhỏ những người cũng mắc căn bệnh hiếm gặp đó.

Anh đã cho tôi sự hỗ trợ mà nhiều bà chủ hào môn chưa chắc đã có.

Lệ Thừa Uyên nâng mặt tôi lên:

“Anh sẽ không liên hôn, chỉ cùng một mình em sinh con thôi, phía mẹ anh sẽ không can thiệp nữa.”

“Sẽ không còn ai chia rẽ chúng ta nữa, em cũng có thể tiếp tục làm những việc mình thích.”

Sáng sớm ra đã bị “tỏ tình”.

Đầu óc nhất thời chưa kịp phản ứng, tôi giả vờ trấn tĩnh:

“Nếu em không đồng ý thì sao?”

“Vậy thì hãy để cho anh một vị trí bên cạnh em, anh không thua kém gì mấy cậu em trai kia đâu.”

“Tối qua em cũng cảm nhận được rồi, đúng không?”

Tôi trợn tròn mắt.

Thật sự không thể tưởng tượng nổi, người đàn ông luôn nắm giữ cục diện bấy lâu nay, lại tự kéo mình xuống mức bị đem ra so sánh bình phẩm như vậy.

20

Náo Náo chạy lại bảo tôi:

“Con lừa ba là anh họ xa tặng 999 đóa hoa kia là người theo đuổi mẹ, mẹ sắp đồng ý rồi.”

Nghĩ đến việc Lệ Thừa Uyên đột nhiên cuống cuồng lên.

Tôi vừa giận vừa buồn cười:

“Để anh họ tặng hoa là ý kiến của con đúng không?”

Jason học mỹ thuật ở nước ngoài, khi ba tôi lâm bệnh, cậu ấy đã giúp đỡ rất nhiều.

Cái đuôi nhỏ kia chẳng chút chột dạ:

“Con đã tặng tranh của ông cố cho anh ấy để trao đổi mà, dù sao ông cố cũng nói rồi, đồ của ông cũng là của con.”

Sưu tập của Lệ lão gia tử động một tí là tiền tỉ.

Hèn chi mỗi lần Jason nhìn Náo Náo, ánh mắt cứ như nhìn thần tài nhỏ vậy.

Nhất thời tôi không biết nên nói gì:

“Náo Náo, con rất muốn mẹ và ba ở bên nhau sao?”

“Đúng ạ. Không chỉ vì các bạn khác đều có cả ba lẫn mẹ, mà con yêu mẹ, không muốn xa mẹ đâu.”

“Bà nội trước đây nói mẹ ham tiền mới ở bên ba, con chẳng tin đâu! Mắt nhìn của ba tốt như vậy, không dễ bị người ta lừa đâu ạ.”

“Giống như con bỏ tiền thuê ông quản gia chép bài hộ, ba nhận ra ngay, phạt con luyện chữ gấp đôi luôn.”

“Ba còn nói với bà nội là, nếu mẹ thích tiền của ba thì tốt rồi, chỉ cần ba luôn có tiền, mẹ sẽ mãi mãi không rời đi.”

21

Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Tưởng Bội Vân đã đến Hải Thành.

Náo Náo chắn trước mặt tôi, vẻ mặt hốt hoảng:

“Bà nội, là con kéo ba chủ động đi tìm mẹ đấy, bà không được giận đâu.”

“Con hứa về nhà sẽ chăm chỉ chép Đệ Tử Quy, không giấu tóc giả của ông quản gia dưới gầm giường nữa đâu ạ.”

Tưởng Bội Vân nhìn cháu trai một cái, thở dài.

Náo Náo đi theo bác Trương sang một bên ăn bánh quy nhỏ nướng ở nhà.

Ánh mắt dò xét và nghiên cứu của Tưởng Bội Vân từ lúc tôi xuất hiện vẫn chưa hề rời đi.

Bà nhìn tôi, giọng điệu nhàn nhạt:

“Lan Lan chỉ là nói dối bên ngoài chuyện liên hôn với nhà họ Lệ, nhưng Thừa Uyên lại vì cô mà suýt chút nữa đẩy con bé vào chỗ dầu sôi lửa bỏng.”

“Con bé đó không dễ dàng gì, để đấu với cha ruột mình, nó đã phải trả giá nhiều hơn cô.”

Tôi căng cứng sống lưng:

“Lần này bà tới đây, định lấy bao nhiêu tiền để đuổi tôi đi?”

Vẻ mặt ngạo mạn của Tưởng Bội Vân thay đổi chút ít:

“Vốn dĩ tôi không có nghĩa vụ phải tiếp nhận cô, Thừa Uyên từ khi sinh ra đã gánh vác quá nhiều sứ mệnh trên vai.”

“Cứ ngỡ nó chỉ chơi bời với cô thôi, đến lúc tự khắc sẽ thu tâm, nào ngờ nó lại nảy ra ý định cưới cô.”

Bà kể những năm đó, Lệ Thừa Uyên vì tôi mà đã tranh chấp với gia đình rất nhiều lần.

“Vốn dĩ tôi không định để cô sinh đứa trẻ ra đâu.”

“Năm năm trước, ba của Thừa Uyên cá cược thua với người ta, bị tai nạn xe dẫn đến bán thân bất toại.”

“Tin tức bị phong tỏa nghiêm ngặt, ông Lệ tính tình đại biến, nhất định phải tìm ra kẻ thù, bắt con trai phải chấn hưng môn đình.”

“Lúc đó cách tốt nhất là liên hôn, làm lớn mạnh thế lực gia tộc.”

“Để giữ lại đứa trẻ cho cô, nó đã đem gần như toàn bộ tài nguyên ra đánh cược để xoay chuyển tình thế.”

Ký ức ùa về như thủy triều.

Năm đó tôi mang thai Náo Náo, luôn không thấy bóng dáng Lệ Thừa Uyên đâu.

Hoàn toàn phớt lờ việc anh phải nhẫn nhịn sự nhục nhã và mỉa mai trên bàn tiệc để cầu xin người khác.

Sau khi trở về, còn phải dỗ dành một phụ nữ mang thai tính khí thất thường là tôi, hết lần này đến lần khác đưa ra lời bảo đảm sẽ không bỏ rơi tôi.

Nhưng anh không thể đưa ra lời hứa cưới tôi.

Chỉ vì lúc đó, nhà họ Lệ buộc phải tranh thủ thời gian để ổn định quân tâm.

Sắc mặt Tưởng Bội Vân u ám:

“Những năm qua, nó không quên cô, dắt theo con trai chạy khắp thế giới theo đuôi cô.”

“Cô trưởng thành rất nhanh, không còn giống như vẻ lỗ mãng năm đó nữa. Gặp phải biến cố lớn mà vẫn tự tìm được con đường cho riêng mình.”

Năm năm thời gian, quá nhiều thứ đã thay đổi.

Quý bà trước mắt vẫn ưu nhã như năm nào, chỉ là mỹ nhân đã xế bóng, bên thái dương đã lốm đốm vài sợi tóc bạc.

“Đầu năm, ông Lệ nằm ở viện dưỡng lão nhiều năm cuối cùng cũng đi rồi. Tâm trí tôi cũng rã rời, có lần ngất xỉu trong phòng.”

“Náo Náo là người phát hiện ra đầu tiên, nó khóc thét bảo bà nội không được chết, kịp thời gọi người đưa tôi đến bệnh viện.”

“Đứa trẻ này, tính cách giống cô cũng tốt. Sau này chuyện của hai đứa, tôi không quản nữa.”

Tôi nhất thời không biết nói gì.

Tưởng Bội Vân xách túi đứng dậy định đi, đột nhiên quay đầu lại:

“Lan Lan bảo tôi nói với cô một tiếng cảm ơn, là cô đã khuyên Thừa Uyên ra tay giúp đỡ, con bé mới có thể đánh bại cha và đứa em trai bất tài để thượng vị.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Tôi không làm gì cả! Chỉ là không muốn thấy một cô gái có dã tâm phải đổ sông đổ biển bao nhiêu năm tâm huyết thôi.”

22

Thoắt cái đã lại đến kỳ nghỉ đông.

Náo Náo cùng tôi về Giang Nam thăm ông bà ngoại.

Mẹ tôi ôm lấy nó gọi cục vàng cục bạc, đem những miếng ngọc bài, khóa vàng chuẩn bị cho nó bao năm qua đặt trước mặt nó.

Ba tôi vỗ vai Lệ Thừa Uyên, mọi thứ đều nằm trong sự không lời.

Tôi có chút nghiến răng:

“Chẳng phải đã nói chỉ làm ‘bạn giường’ thôi sao, anh nhất định phải theo em về nhà làm gì.”

Người đàn ông cao lớn nhìn tôi:

“Cái đồ tiểu hồ ly nhà em, chỉ cần lơ là một chút là lại đồng ý kết bạn WeChat với mấy cậu trai trẻ, bị người ta gọi mấy tiếng ‘chị ơi’ là mê muội cả đầu óc.”

Tôi hậm hực nói:

“Đó là công việc! Bên cạnh anh có tám trợ lý, một nửa là nữ, em đã nói gì chưa?”

“Rõ ràng đã bàn kỹ là em muốn làm gì thì làm, giờ anh lại đứng đây phán xét em à?”

Lệ Thừa Uyên nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của tôi, ép sát vào cửa phòng bếp.

Cãi không lại, anh dứt khoát chặn miệng tôi.

Ngoài cửa vang lên tiếng của Náo Náo và Jason:

“Cậu ơi, trước khi mẹ đồng ý gả cho ba, cậu nhớ tìm thêm vài anh trai đẹp trai nữa kết bạn với mẹ nhé.”

“Ba cháu miệng lưỡi vụng về, tuổi lại lớn, chỉ có tính hiếu thắng là miễn cưỡng có thể lợi dụng được thôi.”

“Ba không ra hồn thế này, chẳng biết đến bao giờ mới dỗ được mẹ về nhà nữa.”

Bị con trai ruột “đâm sau lưng”.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...