Nồi đất trên bếp đã nóng, anh cho đường phèn vào trước xào lên màu hổ phách, sau đó mới cho thịt vào áp chảo đến khi vàng đều, đổ rượu vàng, nước tương sinh trừu, lão trừu, còn có một bình nhỏ dầu tao Thái Thương.
Mùa hè năm đó, tôi đưa Lệ Thừa Uyên về quê.
Bà nội bận rộn trong bếp cả buổi chiều, bưng ra một đĩa thịt kho tàu, đỏ au, rung rinh, đũa chọc vào là tan.
Tôi ăn liền hai bát cơm, trộn sạch cả nước sốt.
“Hứa Hứa từ nhỏ đã thích món này, thịt kho nhà khác không ăn, chỉ nhận mỗi vị bà làm thôi.”
Anh yên lặng lắng nghe.
Sáng sớm hôm sau, tôi còn chưa tỉnh đã ngửi thấy mùi khét lẹt.
Lệ Thừa Uyên đeo chiếc tạp dề hoa của bà nội, đứng trước bếp, như một học sinh tiểu học đang nhận lỗi.
“Lửa to quá rồi, lúc thu nước sốt phải canh chừng.”
Cả một buổi sáng, vị đại thiếu gia mười ngón tay không chạm nước xuân ấy đã làm hỏng ba nồi.
Hai nồi đầu quá cháy, quá mặn.
Đến nồi thứ ba, bà nội nếm thử một ngụm, kéo tôi sang một bên:
“Thịt kho tàu phải hầm đến nhừ, không vội được. Nó là đứa trẻ thành phố, đứng cả buổi sáng, tay bị bỏng rộp cả lên mà không hé răng một lời.”
“Người như thế này mà đối tốt với cháu, thì không chỉ là nói suông đầu môi đâu.”
Tính ra, đã rất nhiều năm tôi không được ăn món thịt kho tàu này.
Nắp nồi đất được nhấc lên, hương thơm đậm đà của nước tương quyện với mùi rượu của dầu tao tỏa kín căn bếp.
Lệ Thừa Uyên đang thu nước sốt, dùng đôi đũa dài lật từng miếng thịt, để mỗi mặt đều được phủ một lớp nước sốt bóng loáng.
Động tác không nhanh không chậm, như đang hoàn thành một nghi lễ quan trọng.
Anh gắp cho tôi một miếng, đặt lên bát cơm, phần mỡ trong suốt như pha lê, phần nạc vừa ngậm vào đã tan ra.
Tôi cắn một miếng, sống mũi bỗng chốc cay xè.
Vị không sai chút nào.
Không phải là không ngon, mà là quá giống.
Giống hệt vị bà nội làm, tan trong miệng, ngọt mặn vừa đủ, ăn xong trong miệng vẫn còn dư vị của dầu tao.
Tay nghề này nếu không luyện tập hàng chục lần thì không thể đạt đến mức độ này.
Những năm tôi vắng mặt, anh đã làm món này rất nhiều lần sao?
Tôi không hỏi.
Anh cũng không nói gì.
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong.
(Người xưa chẳng biết nơi nào, hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân).
16
Lệ Thừa Uyên pha một ấm trà Bích Loa Xuân.
“Em phải đi rồi.”
“Vẫn còn sớm mà.”
“Dự án mới ở Hải Thành, em phải chuẩn bị…”
Lời chưa dứt, cả người tôi đã bị anh ôm chặt vào lòng.
“Anh làm cái gì vậy?”
“Niệm Dư, không tin là em không nhìn ra, anh muốn chúng ta quay lại.”
Tôi từ bỏ việc vùng vẫy, khẽ cười thành tiếng:
“Lệ Thừa Uyên, nếu anh có thể tự quyết định hôn sự của mình, thì năm đó khi em mang thai, anh đã chẳng mặc kệ cho em rời đi.”
Giọng anh trở nên khàn đặc:
“Lúc đó anh không làm được, nhưng bây giờ thì có thể rồi.”
“Có thể cái gì?”
“Cưới em.”
“Mẹ anh đồng ý rồi sao?”
“Không cần bà ấy đồng ý.”
“Nhưng dựa vào đâu mà anh nghĩ em nhất định sẽ đứng yên một chỗ đợi anh?”
Sau khi sinh Náo Náo rồi ra nước ngoài, tôi đã trải qua trầm cảm sau sinh và phản ứng cai nghiện tâm lý nghiêm trọng.
Đêm mùa đông ở Bắc Âu rất dài, bốn giờ chiều trời đã sập tối.
Trước hai giờ sáng, tôi hoàn toàn không thể chợp mắt.
Cứ nhắm mắt lại là thấy ánh đèn huỳnh quang của bệnh viện.
Trước mắt là đứa trẻ sơ sinh khóc ngặt, là ba đang nằm trên giường bệnh.
Tôi bị bao vây bởi nỗi lo âu chia lìa và nỗi sợ mất mát.
Nhưng tôi không dám bộc lộ ra ngoài.
Những ngày tháng đó như thể bị ngâm trong nước đá.
Dù lò sưởi đã mở hết công suất, trong tủy xương vẫn râm ran cái lạnh không thể gọi tên.
Có một ngày, tôi cầm con dao gọt hoa quả hướng về phía cổ tay mình.
Ba khi ấy đang yếu ớt đã gắng hết sức giật lấy, máu bắn tung tóe dưới sàn.
Lúc đó tôi mới bừng tỉnh nhận ra mình vừa làm gì.
“Lệ Thừa Uyên, rất cảm ơn anh vì những năm qua đã chăm sóc, giúp ba em từ cửa tử trở về.”
“Chỉ là những nỗi đau như thế, em không muốn lặp lại một lần nào nữa.”
“Xin lỗi anh.”
Anh gục đầu xuống, giọng khàn đến mức không giống chính mình.
17
Theo đúng hẹn, tôi đã tới trường mẫu giáo.
Náo Náo rất vui, kéo tay tôi giới thiệu với từng người bạn nhỏ:
“Đây là mẹ tớ, là một nhà thiết kế rất lợi hại đấy. Sân khấu diễn văn nghệ Quốc tế Thiếu nhi của mọi người là do mẹ tớ thiết kế đó nha!”
Nó kéo Đóa Đóa đến giữa bức tường phông nền, chỉ vào con cá voi khổng lồ kia:
“Đây gọi là ‘Giấc mơ của cá voi’, trong mơ, cá voi đã cõng tớ đi tìm mẹ.”
“Nguyện vọng của tớ thành hiện thực rồi, cậu có vui cho tớ không?”
Các bạn nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái, Náo Náo ưỡn ngực thật cao.
Ngày hôm đó, nó chơi đùa rất vui vẻ.
Lệ Thừa Uyên gác lại công việc, dùng điện thoại ghi lại sân khấu tôi thiết kế, và cả những khoảnh khắc tương tác giữa tôi và con trai.
Tôi đến Hải Thành để thực hiện dự án mới.
Không lâu sau, Náo Náo được nghỉ hè, anh liền đưa con trai tới.
Tôi đi ra ngoài xã giao.
Hai cha con họ cứ bám theo không xa không gần.
Náo Náo phàn nàn:
“Ba ơi, đều tại ba già quá rồi, nói năng thì đậm mùi quan cách, mẹ thấy ba quá tẻ nhạt nên mới không chịu về nhà đấy.”
“Mẹ trẻ trung xinh đẹp hơn ba nhiều, không phải tiếp xúc với các đại minh tinh trên tivi thì cũng là bên cạnh có mấy anh trợ lý đẹp trai, sớm muộn gì cũng tìm cho con một young daddy thôi.”
Cơ thể Lệ Thừa Uyên rõ ràng cứng đờ lại, giọng điệu có phần tổn thương:
“Mẹ nói với con là mẹ thích người trẻ tuổi à?”
Náo Náo quay mặt sang một bên:
“Chứ còn gì nữa. Show diễn tổ chức thành công, có người tặng mẹ 999 đóa hoa mao lương kia kìa.”
“Anh trai tóc bạc, chính là anh Jason ấy, anh ấy đẹp trai xỉu luôn! Tuần ba đi công tác hồi nghỉ hè, mẹ đưa con về Thái Thương, anh ấy cứ đi theo tháp tùng tụi con suốt.”
Bầu không khí tức khắc đông cứng.
Ánh mắt Lệ Thừa Uyên hướng về phía tôi, đầy ẩn ý.
18
Khách sạn của tôi ở tầng 17.
Lệ Thừa Uyên bỏ mặc biệt thự ở Hải Thành không ở, dắt con trai ở căn hộ cùng tầng với tôi.
Mỗi tối đều lấy cớ mang sữa đến để gõ cửa phòng tôi.
Tôi dỗ Náo Náo ngủ xong, chuẩn bị quay về phòng mình.
Anh nắm chặt lấy tay tôi không buông.
“Điên à, anh muốn làm Náo Náo tỉnh giấc sao?”
“Nhát gan vậy, chẳng giống phong cách tuổi hai mươi của em chút nào!”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười vì tức:
“Làm mẹ rồi, anh còn trông mong em giống như trước kia, kéo anh ra ngoài thuê phòng chắc?”
Tôi hạ thấp giọng, sợ Náo Náo nghe thấy.
Lệ Thừa Uyên rủ mắt nhìn tôi:
“Nhưng anh hy vọng em đối xử với anh như trước kia.”
Tâm trí tôi dao động trong thoáng chốc.
“Đối xử thế nào?”
“Quyến rũ anh.”
Giữa chúng tôi, quả thực là tôi quyến rũ anh trước.
Bạn bè của Lệ Thừa Uyên cũng từng nói, nhìn anh chính trực như thế, không ngờ lại thích kiểu gợi cảm chủ động.
“Anh điên rồi?”
Miệng tôi bị chặn lại.
Cả người bị bế sang phòng khách bên cạnh.
Trên người như có từng luồng lửa đang thiêu đốt.
Tối nay tham gia tiệc mừng công, tôi đã uống không ít rượu.
Đầu óc có chút lâng lâng.
Lệ Thừa Uyên đặt tôi lên giường, lòng bàn tay mơn trớn bên hông, cúi đầu hôn xuống thật sâu.
Nhịp thở hỗn loạn không chịu nổi.
Về lý trí, tôi muốn đẩy ra.
Nhưng không tỉnh táo lại là bản năng mỗi khi gặp anh.
Đã lâu lắm rồi hai cơ thể mới quấn lấy nhau.
Anh ngậm lấy làn môi tôi, không chịu bỏ sót bất kỳ tấc da thịt nào.
Giống như uống rượu độc giải khát.
Anh gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Chaporia
Bình Luận (0)