9
Lúc ta tới tiền sảnh ăn cơm, Thẩm Ninh Sương đang ngồi đúng chỗ của ta ngày thường, kiên nhẫn nói chuyện cùng Ngọc nhi.
Phí Độ thì ngồi bên cạnh, ánh mắt ôn hòa nhìn Châu nhi, trông bọn họ thực sự giống như lời Tiểu Thúy nói…
Một nhà ba người.
“Nương ơi!”
Hai tiểu hài tử vừa thấy ta đến, liền lạch bạch chạy tới, uất ức nhào vào lòng ta.
Ta xoa xoa đầu chúng, dịu giọng nói:
“Được rồi, mau ngoan ngoãn ăn cơm nào.”
Châu nhi lại trừng mắt nhìn Thẩm Ninh Sương:
“Ngươi đứng lên! Đây là chỗ của nương ta!”
Sắc mặt Thẩm Ninh Sương thoáng khó coi, nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười:
“Châu nhi à, con không biết thôi, chỗ này vốn dĩ là của ta, mười mấy năm nay ta cùng phụ thân con vẫn luôn ngồi như vậy.”
Phí Độ khẽ nhướng mày, nhưng chẳng nói gì.
Phí lão gia và phu nhân thì lộ rõ vẻ sốt ruột, toan nói điều gì đó, lại bị ta ngắt lời:
“Chỉ là ăn cơm thôi, ngồi đâu chẳng phải là ngồi.”
Ta thuận tay ngồi xuống vị trí trống bên cạnh, lặng lẽ gắp đồ ăn, cơm canh ăn hết một bát rồi lại thêm một bát nữa.
Phí lão gia và phu nhân thấy ta ăn uống trở lại như thường, nét mặt cũng dịu đi phần nào, rốt cuộc hé ra nụ cười vui vẻ.
“Người đâu! Đem móng giò với vịt quay mà thiếu phu nhân yêu thích dâng lên!”
Ta khẽ cong khoé môi, cười nhẹ:
“Tạ ơn phụ thân, mẫu thân.”
Thẩm Ninh Sương bĩu môi, lườm ta một cái đầy khinh miệt, rồi lại quay sang muốn tiếp lời với Ngọc nhi.
Ai ngờ Châu nhi bỗng òa khóc, giãy nảy đòi ăn… sâu.
Phí lão gia cùng phu nhân sắc mặt đại biến, nhưng thấy nàng khóc mãi không thôi, đành sai người chiên một đĩa châu chấu mang lên.
Trong ánh mắt kinh hãi của Thẩm Ninh Sương và ánh nhìn khó hiểu của Phí Độ, Châu nhi ăn một hơi mấy con, miệng đầy vẻ thích thú.
Ta nhìn nàng, khoé môi giật nhẹ, thực ra chuyện này… là lỗi của ta.
Khi trước ta từng đốt châu chấu để nghiệm chứng việc lửa có thể diệt được chúng tận gốc. Nào ngờ khi châu chấu cháy xong lại toả ra mùi thơm khác thường.
Khi ấy Ngọc nhi còn bé, cái gì cũng bỏ vào miệng, thế là ăn thử một con — rồi đâm ra thích hương vị này, về sau dỗ cách nào cũng không bỏ được.
Châu nhi vừa ăn vừa sáng rỡ đôi mắt:
“Giờ chúng ta chơi trò chơi nhé! Ai ăn sâu, Châu nhi sẽ yêu người đó!”
Nàng cầm một con sâu đưa cho Ngọc nhi:
“Ca ca, của huynh đây.”
Ngọc nhi sợ hãi rụt người lại, Châu nhi trừng mắt:
“Ca ca! Nếu huynh không ăn, Châu nhi sẽ không thương huynh nữa!”
Ngọc nhi khẽ nhăn mặt, nhưng cuối cùng vẫn nuốt vào một con.
Châu nhi quay đầu nhìn về phía hai vị lão nhân:
“Tổ phụ, tổ mẫu, đến lượt người rồi đó!”
Hai người nhắm mắt một cái, rồi cũng cắn răng nuốt một con vào miệng.
Châu nhi vui vẻ vỗ tay, liếc nhìn vẻ mặt âm trầm của Phí Độ, rồi tự động bỏ qua.
Ngẩng đầu nhìn Thẩm Ninh Sương, nàng cười tươi rói:
“Dì à, đến lượt dì!”
Thẩm Ninh Sương đã sớm sợ tới mức tái mặt, liên tục nôn khan:
“Mau! Mau mang đi! Ta tuyệt không ăn thứ ghê tởm này!”
Châu nhi lập tức đỏ hoe mắt:
“Hứ! Vậy Ngọc nhi không thương dì nữa! Không muốn dì làm nương của Ngọc nhi nữa!”
Thẩm Ninh Sương nghe thế, lập tức chết sững, nhưng vì hai chữ “nương”, cuối cùng vẫn đành hé miệng.
Châu nhi hài lòng gật đầu, vừa quay lại liền thấy ta chuẩn bị gắp một con châu chấu, liền chạy đến kéo tay ta:
“Nương không cần ăn đâu, nương không ăn, Ngọc nhi vẫn thương nương nhất!”
Ta sững người, rồi bật cười khẽ.
Một màn này, người sáng mắt đều nhìn ra — Châu nhi cố ý chỉnh Thẩm Ninh Sương.
Thẩm Ninh Sương giận đến mặt đỏ bừng:
“Ngươi!”
Phí phu nhân liền lên tiếng che chở:
“Chỉ là trò con trẻ thôi, Ninh Sương, ngươi cũng chớ so đo với Châu nhi làm gì.”
Phí lão gia ánh mắt trầm xuống, đột nhiên nghiêm giọng:
“Phải đấy. Tôn nhi có lỗi, nhưng chuyện tới nước này, Thẩm cô nương, từ nay về sau vẫn nên ít lui tới phủ Phí thì hơn.”
Thẩm Ninh Sương trừng to mắt, lắp bắp:
“Phí thúc! Nhưng trước đây ta và…”
“Trước đây là trước đây. Nay Độ nhi đã thành thân, tiếp tục như vậy chỉ tổ khiến Đào Đào tổn thương.”
Ta sững sờ, chẳng thể ngờ Phí lão gia lại vì ta mà nói ra những lời ấy.
Thẩm Ninh Sương còn muốn nói gì, nhưng đã bị Phí lão gia cắt lời:
“Ninh Sương, ngươi cũng biết, tổ tiên nhà họ Phí có quy định — Phí gia đời đời không nạp thiếp.”
Thẩm Ninh Sương lại một lần nữa khóc chạy ra ngoài.
Phí lão gia và phu nhân ôm hai đứa nhỏ ăn no ra ngoài dạo mát.
Trên bàn, lại chỉ còn ta và Phí Độ.
Hắn không nhịn được lại mỉa mai:
“Ngươi thật khéo dỗ lòng người!”
Ta cắn móng giò, chẳng thèm ngó đến hắn:
“Tất nhiên, chẳng phải ngươi từng nói ta là hiền thê lương mẫu đó sao?”
Hắn không ngờ ta lại đáp vậy, sắc mặt sầm xuống, mắt gắt gao nhìn chằm chằm ta:
“Thủ đoạn hay lắm! Ta thật muốn xem xem, kẻ sau lưng ngươi rốt cuộc là ai!”
Ta hừ lạnh:
“Vậy ngươi cứ tra đi, hôm đó chẳng phải ngươi còn mạnh miệng lắm sao? Sao bao ngày trôi qua rồi, vẫn chưa điều tra được?”
Sắc mặt hắn tái xanh, không còn vẻ trầm ổn mọi khi, giận dữ gằn giọng:
“Ngươi cứ chờ đó cho ta!”
Ta đặt móng giò xuống, lau miệng:
“Ta chờ.”
10
Chẳng bao lâu sau, triều đình rung chuyển.
Thừa tướng và Tam vương gia cùng lúc ngã ngựa.
Thì ra năm đó Thanh Châu gặp nạn đói, triều đình vốn đã phái hai triệu lượng bạch ngân tới để cứu tế dân chúng.
Nào ngờ lại bị phe đảng của Tam vương gia cấu kết với hơn trăm quan viên tại Thanh Châu chia nhau tham ô sạch sẽ.
Việc này vốn nên theo hàng vạn sinh linh oán chết nơi Thanh Châu mà bị chôn vùi theo cát bụi.
Nào ngờ Phí Độ khi ấy đúng lúc có mặt tại Thanh Châu, thấy việc lớn xảy ra, liền liên tiếp gửi thư cầu cứu ra ngoài, song lại không có lấy nửa phần hồi âm, khiến hắn sinh nghi, liền tra xét từng bước một, cuối cùng kinh động đến cả Tam hoàng tử đang ở tận Yến Bắc.
Phe Tam vương gia ban đầu toan kéo Phí Độ về phe mình, nhưng khổ nỗi hắn là kẻ mềm cứng đều không ăn.
Thế là bọn họ dứt khoát xuống tay, quyết giết Phí Độ diệt khẩu.
Mà Phí Độ chính là từ trong chốn thập tử nhất sinh ấy mà trở về.
Khi nghe được chuyện này, mắt ta hoe đỏ, ngồi chết lặng giữa ruộng hồi lâu.
Tưởng là thiên tai, không ngờ lại là nhân họa.
Tranh đấu nơi triều đình, kết cục lại khiến sinh linh đồ thán.
Phụ mẫu ta… vốn có thể không chết.
Ta lặng lẽ lau nước mắt, vừa quay đầu lại đã thấy Phí Độ đứng lặng ở nơi xa.
Thấy hắn lại đưa ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm ta, lòng ta dâng lên nỗi giận:
“Sao hả? Đã tra ra người đứng sau ta là ai chưa?
Thừa tướng ngã ngựa rồi, còn cái vị Lục tướng quân kia thì sao? Đã điều tra rõ ràng chưa?”
Hắn khựng người, môi mấp máy.
Nhưng rốt cuộc lại không nói nên lời.
Phí Độ đang né tránh ta.
Chaporia
Bình Luận (0)